Chương24

“Cảm ơn em!”

“Tất cả những

gì em làm không phải vì anh mà là vì em và vì người con gái mà em yêu thôi. Đừng

làm An buồn thêm một lần nào nữa, bằng không thì em sẽ chẳng ngại đánh nhau với

anh đâu” Minh mỉm cười, nhưng liệu đó có được coi là một nụ cười hay không khi

mà anh chỉ có cảm giác là mình đang nhe răng ra thôi...

“em nghĩ là

em có thể thắng được anh sao?” đúng là để đánh nhau mà thắng được anh thì thật

là khó bởi điều đó từ nhỏ anh đã được rèn luyện rồi... tuy cũng là cháu của ông

nhưng vì là cháu ngoại nên Minh không được ông “quan tâm đặc biệt” như Win, hồi

nhỏ thì anh thấy rất ghen tị với Win nhưng khi lớn lên rồi và khi cũng bắt đầu

được học cách để làm một con quỷ anh đã thương anh mình biết bao, anh muốn được

sống một cuộc sống bình thường như bao người khác...

“Được rồi,

em không thể thắng nhưng nếu anh mà làm cho An buồn một lần nữa thì chẳng khác

gì anh tự thua chính bản thân mình đâu...”

“Được rồi

mà! Em yên tâm đi...”

“Em sẽ không

chúc anh hạnh phúc vì em không muốn nói ra thứ ngược với suy nghĩ của mình...”

nói xong không kịp để Win trải lời Minh đã vội quay đi. Tất cả những lời anh vừa

phải nói thật sự làm cho anh đau lắm, nhưng, thà anh chịu đau nghìn lần còn hơn

là để nó phải đau một lần...hơn nữa anh còn làm gì khác được sao khi mà anh chỉ

là người thứ ba xen ngang cuộc tình của họ, và chỉ là yêu đơn phương thôi...

Nghe tiếng mở

cửa, biết là Minh quay lại nó vội vàng lau nước mắt. Nó không muốn chỉ vì mình

mà mọi người phải khổ nữa, nó biết trong thời gian qua nó đã làm mọi người phải

lo lắng cho mình... nó sẽ học cách đối diện với hiện thực “Anh còn muốn

gì nữa?”

“Muốn yêu

em, anh yêu em rồi thì em cũng yêu anh nhé?”

Nó sững sờ,

trái tim loạn nhịp. Có phải bệnh của nó nặng lắm rồi không? Có phải nó đang gặp

ảo giác không? Giọng nói, hơi ấm...sao quen thế? Là anh sao?

Nó biết mình

không thể nhầm lẫn được vì nó vẫn luôn tin tưởng là anh còn sống mà, nó vẫn

luôn tin là anh sẽ trở về mà...

“Vậy anh

nghĩ là đã có giây phút em ngừng yêu anh ư?” nó nói xong thì nước mắt đã rơi từ

bao giờ, những giọt nước mắt hạnh phúc...

Anh mỉm cười

kéo tiến về phía trước rồi kéo ghế ngồi đối diện với nó. Nó sợ hãi đưa tay quơ

quơ trong không chung, nó sợ anh sẽ biến mất cũng với giấc mơ...

Anh không biết

nó đã từng rơi vào trạng thái của người tâm thần và cũng không biết mắt  nó không còn thấy gì nữa nên giây phút thấy

nó hoảng loạn tìm anh như vậy anh thấy hoảng sợ, nắm lấy tay nó thật chặt anh lắp

bắp “Mắt, mắt của

e sao vậy? Sao, sao vậy được?”

“Nói với em đây

không phải là giấc mơ đi anh! Hãy nói rằng anh đã về với em đi!” nó vẫn không dám

tin vào mọi chuyện, nó sợ bệnh của mình đã quá nặng đến mức mơ mà cứ ngỡ là thật.

“Không phải mơ.

Anh về rồi...về bên em rồi...”


ps: nhiều người cứ nghĩ đây đã là kết truyện nhưng không phải đâu nhé, truyện còn dài... :)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.