Chương22

_Hai tuần

sau_

Sau đêm hôm

đó chuyến bay bị hủy và gia đình nó vẫn sẽ sinh sống ở Hà Nội. Chỉ có điều đó lại

khôn phải là một cái kết có hậu...

Sau khi

chính mắt mình nhìn thấy anh rút súng ra bắn thẳng vào tim mình rồi ngã xuống với

cái áo sơ mi trắng đẫm máu tươi, nó ngất lịm đi ngay lập tức. Cũng từ khi đó cuộc

sống của nó hoàn toàn chìm trong bóng tối...nó trong phút chốc đã gần như là mất

đi tất cả... mất đi ánh sáng và mất cả anh.

Thật không

ngờ rằng đó lại là kế hoạch của anh để thoát khỏi RED, tại sao? Tại sao anh lại

lựa chọn cách đó?

Mất anh nó

chẳng còn muốn sống nữa. Từ khi tỉnh dậy nó lúc nào cũng đập phá đồ đạc và la

hét như một kẻ điên vậy. Nó ném cả bình hoa vào người Minh làm anh phải khâu 17

mũi ở tay vì bình hoa khi va vào tay anh thì vỡ tan. Nó không hề biết rằng mình

làm anh bị thương vì khi nghe thấy tiếng vỡ nó cứ ngỡ rằng mình ném trúng vào

tường...

“Win đâu?”

ngày nào cũng vậy, nó luôn mơ mơ hồ hồ hỏi anh đâu? Nó không tin là anh đã chết

dù cho chính mắt mình đã chứng kiến cái cảnh tượng ấy, cái cảnh mà anh từ từ

ngã xuống rồi khép mắt lại...

Đến khi

không thấy ai trả lời nó lại tự bật cười như một con điên “À, quên mất,

Win chết rồi, chết rồi con đâu. Anh ghét em nên anh bỏ đi rồi mà, tại anh ghét

em mà...”

Rồi nó lại

khóc, nhìn thảm thương vô cùng, cái cảm giác của nó bây giờ tưởng như là chết

đi có khi còn hạnh phúc hơn...

“Win, chết rồi

sao? Ai bảo thế chứ? Ai dám bảo anh chết rồi chứ? Không phải... Mẹ? Mẹ ơi! Sao

lại vậy? Mẹ nói là không phải đi sao Win của con lại chết được? Anh ấy đã hứa

là sẽ bảo vệ cho con mà.... Bây giờ ai bảo vệ con đây?... Con sợ lắm..., không

có Win con sợ lắm...” mẹ nó không biết làm gì ngoại việc ôm ngực khóc nức nở.

Minh thì phải giữ người nó lại thật chặt để nó khỏi đập phá đồ đạc rồi tự làm

mình bị thương...Lâm Anh cũng đứng nhìn nó như vậy, không cầm được lòng cô cũng

khóc...Tuy Hùng không khóc nhưng không có nghĩa là anh không đau và không biết

thương em gái mình...

Nó còn quá

nhỏ để chịu đựng những tổn thương, mất mát như này...


Tất cả mọi

người đều thực sự hoảng sợ khi bệnh của nó ngày một nặng... và bắc sỹ đã nói rằng

nó có biểu hiện của bệnh tâm thần do bị tổn thương tâm lí quá nặng và quá đột

ngột. Kiểu như là phát điên để trốn tránh với sự thật tàn nhẫn này vậy...

“Tôi nghĩ

gia đình nên để bệnh nhân...”

“KHÔNG!

Không phải! Con gái tôi không điên, nó không bị điên. Không ai được đưa nó vào

viện tâm thần... không ai được phép!” mẹ nó hét ầm lên rồi chậy ra ôm chặt lấy

nó như sợ rằng có người sẽ bắt con gái của bà đi vậy.

“Mẹ đưa con

về nhà, mẹ con mình cùng về!”

“Ừ, về nhà.

Đi về thôi! Về nhà có Win đang đợi. Phải về nhà với Win...”

...

“Không chịu

đâu! Không ở nhà này đâu! Nhà này đâu có Win!” nó lại bắt đầu la hét lên khi mà

mọi người đưa nó về nhà, nó muốn đến nhà của Win. Nhưng cuối cùng sau một hồi dỗ

dành ddue kiểu nó cũng chịu ở nhà mình...

“Con nằm đây

ngủ một lát để mẹ đi nấu cơm con ăn nha?!” nó ngoan ngãn nằm xuống ngủ như một đứa

trẻ con vậy... nó đưa tay lên nắm chặt sợi dây chuyền trên cổ mình và khóc, nước

mắt nó rơi thấm đẫm gối...

Nó tin, nhất

định anh sẽ trở về trong một sớm ban mai...

Người ta nói Tình đầu mỏng

manh lắm đấy!

Dù thế nào cũng

có lúc vỡ tan...

Nhưng...

Nó cũng bền lâu

lắm đấy!

Dù thế nào ta

vẫn trong trái tim nhau..

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.