Chương18

Hôm nay chẳng

hiểu cái trường quái quỷ này lại có chuyện gì hot nữa mà học sinh các lớp lại đổ

ra sân trường đông như vậy nữa. Tuy học ở đây chưa lâu nhưng cũng đủ để tôi biết

rằng tất cả những chuyện được coi là nóng sốt trong trường này thì chẳng có cái

gì tốt đẹp cả.

Rồi chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác

như bị ai theo dõi vậy...

“Á? Sao anh

lại ở đây?” có người đột nhiên vỗ vào vai tôi, quay lại thì hóa ra là Win.

“Lớp cuả em ở

đâu?” tôi ngơ ngác tỏ vẻ là chẳng hiểu gì cả, anh hỏi lớp tôi để làm gì cơ chứ

nhỉ? Không thể để mấy đứa lớp tôi thấy anh với tôi được, ai chứ bọn lớp tôi chắc

chắn biết anh là ai.

“Yên tâm đi!

Hơn tháng nữa mọi người mới biết mặt Win, còn bây giờ thì chỉ biết anh với tên

thật của mình thôi, không biết anh là người thừa kế của RED đâu mà em lo...” ờ,

ra là mọi người không biết mặt anh mà chỉ nghe danh thôi, nhưng mà chuyện đó

thì có liên quan gì đến câu hỏi của tôi nhỉ? Rốt cuộc anh đến trường rồi hỏi lớp

của tôi làm gì?

...

Anh chẳng

thèm trả lời câu hỏi của tôi mặc cho tôi lặp đi lặp lại cả trăm lần rồi.

Bực

mình tôi bỏ anh lại sân trường rồi đi lên lớp. Mặc dù mọi người không biết anh

là Win nhưng mà vẫn nhốn nháo, xôn xao nên vì anh...đẹp trai. Và tôi không

thích điều này. Thấy có chút gì đó bực bội...

Từ hôm anh

trai tôi (Hùng ý) với Lâm Anh yêu nhau thì giờ nào tôi cũng phải xem phim “sến”,

tôi  tuy không phải tuýp người khô khan

nhưng không bao giờ là ướt át cả. Giờ nào hai người họ cũng ngồi cười đùa rồi

nói những câu như kiểu trong phim tâm lí tình cảm  khiến cho tôi thấy khó chịu chết đi được.

Cô chủ nhiệm vừa thông báo là lớp sẽ có học

sinh mới chuyển vào. Tôi chẳng mấy quan tâm. Mong là học sinh đó sẽ không phải

là con nhà kinh tế tầm thường như tôi, bởi nếu vậy thì bạn đó khổ rồi. Còn nếu

như lại là tiểu thư hay thiếu gia nào đó thì tôi chẳng nói đến làm gì. Mấy kiểu

học sinh như vậy thì lớp tôi cũng chẳng thiếu gì, thêm một người nữa như vậy

cũng có khác gì đâu.

“Em muốn ngồi

đâu? Bàn đầu có chỗ trống em ngồi đó nhé?” từ lúc học sinh đó bước vào tôi chỉ

nghe  tiếng cô nói, tất cả câu hỏi của cô

đều không có câu trả lời, chỉ như vậy cũng biết học sinh mới này thuộc lớp thiếu

gia hay tiểu thư gì gì đó rồi.

Tôi vẫn

tranh thủ gục đầu xuống bàn để ngủ trước khi bắt đầu vào bài học, thực sự thì

tôi rất thích những lúc cô giáo có chuyện gì đó cần nhắc lớp bởi vì khi đó nó

có thời gian để làm việc riêng mà không bị nhắc (hầu như là ngủ)

Tôi thấy khá

là khó chịu khi nhận ra có người đang ngồi vào bàn của mình, ngẩng đầu dậy tôi

quát lên “Đừng có mà

ngồi vào bàn này, ra chỗ khác đi!” nói xong tôi mới nhìn mặt của kẻ đó, không

tin nổi vào mắt mình tôi phải dụi đi dụi lại mấy lần mà vẫn thấy cái mặt anh

đang toe toét trước mặt mình, sao Win lại ở đây? Ngay trong lớp tôi. Và với

danh nghĩa của học sinh mới?


Thực sự thì

Win đi học là một thảm họa với tôi. Ngồi trong lớp anh ấy chẳng học hành gì mà

toàn ngồi ngủ, không thì chơi game trên điện thoại

“Anh hết việc

làm hay sao mà đi học để quấy rối em thế? Chẳng phải anh bận rộn lắm sao?”

Anh không

nói gì mà lại gục đầu xuống ngủ tiếp. Dạo này anh còn có cái kiểu không thèm trả

lời tôi khiến tôi phát bực lên được ấy.

...

Đến lúc phải

làm bài kiểm tra toán tôi cười thầm trong bụng vì có anh ngồi cạnh, bình thương

thì ngu si đần độn không biết gì cũng không dám hỏi bài của chúng nó. Anh chắc

chắn là giỏi toán lắm. Cũng phải thôi, đường đường là người thừa kế RED mà ngu

sao được, nhất là về mấy cái vấn đề tính toán này... thích quá.

Vậy mà ai ngờ

đâu...

“Sao anh

không làm bài?”

“Anh không

thích làm thôi!” đấy, anh không làm thì tôi lấy gì mà chép, chẳng lẽ lại bảo

anh ấy làm cho thì mất mặt lắm, đúng rồi, mấy bài toán này chắc đơn giản quá

anh ấy không thèm làm...

“Hở? Tên thật

của anh là Hà Vân á? Con gái thế?” tôi giật bắn mình khi nhìn thấy tên của anh

trên bài kiểm tra, con trai gì mà tên Vân?

“Có muốn anh

đánh cho em một trận không? Là Văn đấy!”tôi thở phào nhẹ nhõm khi biết mình

nhìn nhầm, cũng chỉ tại chữ anh xấu quá thôi mà sợ anh xấu hổ nên không dám

chê.

Thế là tôi

cũng không làm bài, cả giờ kiểm tra chỉ trong vai ngồi cãi nhau với anh vậy mà

cô giáo cũng không bảo gì.

Chỉ có điều

tôi muốn hỏi anh nhiều điều lắm mà không dám. Tôi muốn hỏi tại sao anh lại đi học

trong khi công việc của anh thường ngày rất bận rộn? Tôi muốn hỏi bao giờ thì

anh tiếp quản RED? tôi muốn hỏi bao giờ thì anh sẽ rời xa tôi?

Tôi lặng im ngồi

nhìn anh ngủ, mọi người trong lớp có lẽ cũng đã đoán ra mối quan hệ của chúng tôi

(trong khi tôi và anh đang trong một mối quan hệ không thể gọi tên...) nên cũng

có bàn tán, mặc dù không biết chúng nó nói gì nhưng kiểu gì chả la lá như là tôi

xấu mà anh lại đẹp trai, thật là không xứng đôi, hay cũng đại loại như thế...

Hết giờ học anh

nói muốn tôi dẫn đi chơi “Em đưa anh đi

đi, anh chỉ đi học một ngày thôi nên em đưa anh đi đi, ngày mai anh không biết mình

có thể gặp nhau nữa không. Anh sợ là mình sẽ nhớ em...”

Nghe anh nói

nụ cười trên môi tôi vụt tắt. Anh nói vậy là sao? Chẳng lẽ hôm nay là buổi hẹn đầu

tiên và cũng là cuối cùng của chúng tôi sao? Tôi gần như là sắp khóc nhưng lại

không dám, sợ anh buồn...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.