Chương 76

Tống Tử Minh nói anh bị điên, vì một người phụ nữ mà anh từng khinh thường nhất mà phát điên!

Nguyệt Hân cũng chỉ biết thở dài, nếu sớm biết bản thân cần gì thì cũng không đi tới mức không thể quay lại nữa!

Cô nói không sai, tất cả đều không thể quay lại được, cũng không thể trở về những

ngày mà có cô bên cạnh anh, cả đời này cũng không có người phụ nữ nào

yêu anh như cô..

Thực tế vốn là như vậy, bỏ lỡ đi thứ quan trọng…

Khi anh tỉnh ngộ, nhận ra được người trong trái tim mình là ai thì cô đã không còn

cho anh cơ hội hối hận. Cô xoay người bỏ đi một cách kiên quyết, một

cách tuyệt vọng, để lại mình anh trong đêm tối, bị nỗi áy náy và hối hận cắn nuốt làm cho thế giới của anh không còn trọn vẹn.

Bên trong

phòng làm việc, ánh nắng sớm chiếu vào, từng ánh sáng loang lổ trên

gương mặt sa sút của anh. Ngón tay thon dài kẹp chặt điếu thuốc lá còn

sáng lửa, khói mờ mông lung lan tỏa, anh chiếc châm cài áo hình con cá

heo nằm im trên bàn, đôi mắt đen hiện lên vẻ ảm đạm.

Anh nặng nề

rít điếu thuốc, từng luồng khói chập chờn thả ra. Cô biết là do anh tặng nên không hề chần chừ mà trả lại, thậm chí ngay cả cơ hội đặt nó vào tủ cũng không, cô muốn cùng anh cắt đứt mọi dây dưa nhanh thế sao?

Đem tàn

thuốc ném vào trung thùng rác, ngón tay chạm vò chiếc châm cài áo xinh

xắn. Kí ức trôi về đêm tuyết đó, cô dùng ánh mắt chờ mong nhìn anh,

không phải anh không thấy mà đã coi thường nói.

Khi Mẫn Tiệp rời khỏi anh, anh bài xích bản thân, nhưng đồng thời cũng trừng phạt

người vô tội như cô. Anh ích kỷ muốn người con gái đó bị tổn thương, khi cô cười tươi đến gần anh chấp nhận sự tồn tại của cô, nhưng trái tim

lại vì một người con gái mà loạn nhịp

Khi cô hạnh

nói cá heo là thần bảo vệ tình yêu, đại diện cho tình yêu đến chết cũng

không đổi, lúc đó anh lại nhớ tới lời hứa hẹn của một người con gái,

nghĩ đến cô gái đó anh đã lạnh lùng xoay người bỏ đi, không để ý đến vẻ

đau khổ của cô, dứt khoát bước đi.

Nếu như có

thể trở lại hai năm trước, anh sẽ dẫn cô vào cửa hàng nhất quyết mua

được nó, tự tay đeo lên cho cô, khắc sâu nụ cười lúm đồng tiền của cô

vào nơi sâu nhất của trái tim.

Lòng bàn tay nắm chặt cây châm, mặc cho đau đớn ghim vào tay, gương mặt tiền tụy, nở nụ cười tự giễu.

Nếu như chẳng qua là nếu như, chẳng qua là nếu như…

“Cọc cọc”

Cửa phòng

vang lên tiếng gõ cửa, Kỷ Mạch Hằng thu lại vẻ xót xa, chỉ vài giâu anh

lại trở về với Kỷ Thiếu tổng lạnh lùng cao ngạo, nhưng lòng bàn tay vẫn

không buông châm cài áo đang đâm sâu vào lòng bàn tay.

“Kỷ tổng, đây là chi phiếu chuyển nhượng châm cài áo, mời anh ký tên và xem qua”

Thư ký cũng

nhận thấy bầu không khí áp lực. Từ khi biết vào cửa vẫn duy trì thái độ

cẩn trọng, đem tờ chi phiếu viết vài chục vạn đưa tới trước mặt Kỷ Mạch

Hằng, cung kính chờ đợi, ánh mắt lơ đãng nhìn chiếc hộp nhỏ trên bàn,

không khỏi sửng sốt.

Nếu như anh

ta nhớ không lầm, chiếc hộp này là hộp để chiếc châm cài áo, không phải

đã chuyển đi rồi sao, sao bây giờ vẫn còn ở phòng Thiếu tổng? Anh ta nhớ lại sáng sớm nay nhân viên chuyển phát nhanh có gửi đồ tới thì liền ngộ ra, chẳng lẽ cô gái không nhận?

Vì chiếc

châm cài áo này mà nửa tháng qua Thiếu tổng như kẻ điên đi tìm, còn tới

cửa hàng độc quyền Dior hỏi mượn danh sách khách hàng mua châm cài áo

này từ hai năm trước. Nhiều người còn giữ nhưng không muốn bán, chỉ mới

ngày hôm trước một người bán châm cài áo với giá rất cao nên thiếu tổng

mới mua được.

Thư ký nhìn

Kỷ Mạch Hằng cúi đầu ký tên, chỉ thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng như

băng giá. Anh ta nhớ rất rõ lúc đó Kỷ tổng cầm cây châm cài áo trong

tay mà giống như có được vật báu, đôi môi lúc nào cũng tạo thành đường

thẳng lại cong lên thật kỳ tích.

Bây giờ, cô

gái đó không nhận, không biết trong lòng Kỷ tổng đau khổ đến thế nào.

Nói đến cô gái đó, thư ký không khỏi nhìn Kỷ Mạch Hằng, Kỷ tổng lại đổi

bạn gái nhanh như vậy?

Mẫn Tiệp

tiểu thư thường xuyên lui tới cùng Kỷ tổng hình như cũng chỉ mới ba

tháng. Gần đây Kỷ tổng trốn tránh không muốn gặp, ngay cả kẻ ngốc cũng

nhìn ra được có điều gì bất thường.

Kỷ Mạch Hằng ngừng bút, ngẩng đầu nhìn đôi mắt tò mò của thư ký, đôi mắt híp lại

khiến thư ký run lên, lập tức cầm tờ chi phiếu đi ra ngoài, lúc đi ra

tới cửa không quên quay lại lấy lòng.

“Kỷ tổng, có cần tôi pha giúp ngài ly cà phê hoặc trà xanh không?”

Kỷ Mạch Hằng cầm lấy áo khoác trên giá áo, đi ra ngoài: “Không cần”

“Kỷ tổng, ngài đi đâu vậy? Bây giờ vẫn còn trong giờ làm”

Thư ký nhìn

cửa thang máy đóng lại, ngại ngùng gãi đầu, đang tính ngồi vào chỗ thì

nhảy dựng lên, hướng về phía thang máy gào to “Kỷ tổng, tôi quên nói cho ngài biết Mẫn tiểu thư ở dưới lầu.”

Bên trong

hành lang của Kỷ thị, một bóng người xinh xắn đập vào mắt, anh dừng lại

một chút, nhìn lướt qua rồi lập tức bỏ đi ngay.

Mỗi ngày,

Mẫn Tiệp đều đến tìm Kỷ Mạch Hằng, lần nào cũng bị nhân viên tiếp tân

dùng đủ loại lý do đuổi khéo. Khi cô thấy bóng người cao lớn đi ngang

qua thì liền bắt lấy tay anh

“Hằng, em vẫn luôn chờ anh, anh có biết không?”

Biết thì

sao? Giữa hai người lúc này, chẳng lẽ còn gì để nói? Nói dối, lợi dụng,

tiền bạc anh đã sớm đẩy cô ra khỏi thế giới của mình. Lúc ở bệnh viện,

anh đã nói, anh và cô lần này đã kết thúc hoàn toàn!!

Chỉ là, Mẫn Tiệp cứ khăng khăng không chấp nhận!

Vẻ mặt Kỷ

Mạch Hằng lạnh lùng không hề nhìn cô, cũng không để ý đến những ánh mắt

xung quanh mình. Khi anh bước chân đi, Mẫn Tiệp liền ủy khuất mím môi,

vội vàng đuổi theo anh.

“Hằng, anh đừng đi, em có việc muốn nói với anh”

Kỷ Mạch Hằng nhìn Mẫn Tiệp đang chặn đường mình đi, anh cúi xuống nhìn gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia trong lòng không hề có chút thương yêu, chỉ có sự

chán ghét tận cùng. Lông mày nhíu lại đi vòng qua Mẫn Tiệp hướng về nơi

để xe.

“Vì

anh, mà cả đời này em cũng không thể mang thai được nữa, bây giờ anh

muốn phủ sạch mối quan hệ giữa chúng ta, Kỷ Mạch Hằng, anh thật không có lương tâm”

Kỷ Mạch Hằng khẽ dừng lại, không hề nhìn tới ánh mắt oán hận của Mẫn Tiệp, giọng nói trầm thấp lãnh đạm “Cô đã tự tay phá hủy mối quan hệ giữa chúng ta, bây giờ cô không có quyền trách bất cứ ai”

“Kỷ Mạch Hằng”

Anh không dừng lại, mở cửa xe ngồi vào, lúc đóng cửa anh nghe giọng nói the thé của cô vang lên “Anh vẫn còn muốn quay về bên nó sao? Em nói cho anh biết, anh đừng có vọng tưởng”

Tiếng xe

khởi động át đi tiếng Mẫn Tiệp chửi bới. Kỷ Mạch Hằng lạnh lùng nhìn

thẳng về trước, đạp ga, lúc Mẫn Tiệp đuổi tới liền rẽ qua một bên phóng vượt qua cô, để lại cô mãi chạy theo bóng xe.

Tình cảm của hắn đối với Mẫn Tiệp như thế nào ngay cả bản thân cũng không rõ, tình

yêu đã chết đi, oán trách Mẫn Tiệp làm anh đánh mất đi người yêu, lại

phát hiện người mà mình nên oán trách nhất chính là bản thân, trách Mẫn

Tiệp lừa dối nhưng bản thân cũng không thể oán trách ai.

Nhìn dòng xe cộ phía trước, anh cũng không biết mình muốn đi đâu, chỉ tùy tâm sở dục mà chạy, đôi mắt nhìn sang phong cảnh hai bên đường cố gắng bình ổn lại cảm xúc hỗn loạn.

Khi xe chạy tới rạp chiếu phim là chậm lại, anh nhìn những đôi nam nữ xếp hàng trước rạp, bên tai nghe giọng nói ngọt thì thầm.

“Hằng, em sẽ tới Seoul quay phim, biết đâu sẽ được tham gia liên hoan phim Hollywood, anh có đi không?”

Bên trong

phòng chiếu phim, anh ngồi trên ghế đôi mắt nhìn màn hình lớn đang chiếu ra gương mặt quen thuộc, bên trong đôi mắt tĩnh mịch là hình ảnh cô

đang cười.

Cô sinh ra

đã là diễn viên, là ngôi sao giới giải trí, hào quang lóa mắt, nhưng để

có được tiền đồ thế này cô đã trải qua bao nhiêu vất vả mấy ai biết,

trong đó anh cũng là kẻ không biết gì.

Anh không

biết cô vì giúp anh thoát khỏi cuộc khủng hoảng công ty mà làm phát

ngôn, lần nữa đi cự tuyệt việc làm đại diện phát ngôn cho những nơi

khác. Anh không biết cô vì anh mà nhảy vào chốn hang đen đó bị mọi

người coi thường, cũng không biết cô đã bị xa lánh chịu bao nhiêu tủi

nhục.

Anh không biết gì cả, chỉ biết hưởng thụ những giúp đỡ cô mang lại, báo đáp cô chỉ là sự tổn thương và vô tình.

Lúc cô bỏ đi, anh không biết quý trọng, anh nên vì cô mà cảm thấy may mắn, hay vì mình mà đau lòng đến khó thở?

Đi vòng vòng trên những con đường nhộn nhịp, gió lạnh thấu xương thổi vào bộ đồ tây, anh chỉ chạy về trước, đi qua những khu phố phồn hoa, tiếng cười nói

không ngớt là một đoạn đường cô tịch.

Trước kia,

cô hay đi sau lưng anh, cười tủm tỉm nhìn theo bóng lưng anh, khi anh đi quá xa cô đều đuổi theo, anh đi cô cũng đi, anh ngừng cô cũng ngừng.

Bỗng nhiên

quay đầu lại, ngoại trừ những người lạ và bóng đen thì không còn thấy

đôi giày kia, ngẩng đầu lên chỉ thấy cả bầu trời bao la cô tịch không

còn thấy gương mặt tươi cười kia.

Anh khó chịu nhắm mắt lại, đem mọi thất vọng giấu vào đáy mắt, khi mở mắt ra chỉ còn vẻ lạnh lùng, anh nghiêng người tiếp tục di về trước

Mẫn Nhu, vì

sao em không cho anh cơ hội, hãy cho anh cơ hội để anh có thể xoay người lại ôm lấy em, không phải như bây giờ một mình anh phiền muộn,

Yêu quá trễ cho nên ông trời trừng phạt anh, mãi mãi mất đi em, biến mất trong cuộc sống của em.

Trong khoảnh khắc, anh liền nhìn thấy cô, ở phía trước cửa sổ kính, cô cười mỉm, tay xoa bụng, vẻ mặt không hề che giấu niềm hạnh phúc.

Cổ họng khô

khốc khiến anh quên mất nói chuyện, cổ họng lên xuống, mọi âm thanh đều

trở nên vắng lặng, bước chân dừng lại không dám tin.

Cô giống như tinh linh cứu anh ra khỏi vực sâu, xuất hiện trong thế giới xám xịt của anh, thắp sáng sinh mệnh của anh.

Dòng người lui tới ngăn cản tầm nhìn của anh, cô nở nụ cười tựa vào cửa sổ thủy tinh, đôi mắt dịu dàng như đang chờ đợi gì đó.

Anh không tự chủ bước nhanh hơn, đôi mắt lạnh lẽo tĩnh mịch lại trở nên gấp gáp,

xuyên qua đường kẻ vạch dành cho người đi bộ, thỉnh thoảng còn va vào

người đi đường nhưng anh chỉ nhìn cô. Anh chỉ nhìn thấy một mình cô, mọi sự kiêu ngạo lạnh lùng mất đi, anh kích động càng chạy càng nhanh, khi

tới gần rồi hai chân dừng lại.

Bên ngoài

lớp thủy tinh lạnh như băng, anh không dám mở miệng thở mạnh, sợ sẽ phá

vỡ hạnh phúc bình an trong cô, cũng sợ ngay cả quyền được nhìn cũng bị

tước đoạt. Nếu như cô thấy anh, cô sẽ bỏ đi không hề lưu luyến, tránh

anh như ác quỷ.

Tay chạm vào lớp thủy tinh lạnh, đầu cô tựa vào cửa sổ, anh dịu dàng cẩn trọng di

động bàn tay, vuốt mái tóc dài của cô, đôi mắt lạnh lùng chỉ còn vươn

lại nỗi bi thương.

Giữa hai

người chỉ cách một lớp thủy tinh, gần như vậy nhưng cảm giác như cách

nhau cả biển trời, kết quả như vậy không phải điều anh muốn nhưng là do

anh tạo thành!

Anh yêu cô

sai lúc, tình yêu của cô như được nuôi dưỡng theo thời gian ngày càng

sâu, nhưng anh lại không thể hồi đáp. Khi cô thu hồi tình yêu, cô cũng

mang đi quyền lợi cho phép anh yêu cô.

Ánh nắng

loang lổ chiếu vào gương mặt cô. Cô cười dịu dàng xoa bụng, tình thương

của người mẹ bao phủ quanh người cô. Có lẽ cô vĩnh viễn không biết cô

đẹp biết bao.

Cô đẹp đến không tì vết nhưng không thuộc sở hữu của anh, dù là lúc này hay tương lại, nó đều thuộc về người đàn ông khác,

Khi cô quay

đầu lại, anh rút người tránh đi, không muốn để cô nhận thấy sự tồn tại

của anh, cũng không dám đối mặt với ánh mắt im lặng của cô.

Anh chán nản xoay người, anh nhìn thấy chồng cô – Lục Thiếu Phàm, là người mang cô

ra khỏi anh, gạt bỏ mọi cơ hội hối hận của anh.

Lục Thiếu

Phàm thấy anh, anh ta dừng lại, gương mặt tuấn tú nho nhã lộ vẻ ngạc

nhiên, không ngờ ở chỗ này gặp Kỷ Mạch Hằng anh. Lục Thiếu Phàm đưa mắt

nhìn Mẫn Nhu rồi đổi hướng nhìn sang anh.

“Nếu muốn tốt , thì quên cô ấy đi”

Lục Thiếu

Phàm không hề tỏ vẻ phòng vệ hay trách cứ, cũng không mỉa mai. Thậm chí, anh ta không nhìn anh lâu lấy một cái, chỉ để lại tám chữ rồi bỏ đi,

giọng nói lạnh lùng như một câu mệnh lệnh.

Anh cười khổ dựa vào tường, quay đầu thấy cô bước lên xa Lục Thiếu Phàm, anh thấy

Lục Thiếu Phàm giúp cô thắt dây an toàn, nhìn thấy anh ta hôn cô, trái

tim anh như bị xé nát, máu chảy ra đầm đìa.

Thật sự anh phải quên sao?

Không, cả đời này anh cũng không quên người con gái tên Mẫn Nhu, không thể quên được..

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.