Chương 8

Ngẫm nghĩ một lúc, nàng lại lấy ra chiếc đèn lồng từ

hộp gỗ, châm lên ngọn nến, treo dưới mái hiên của sương phòng.

Ánh nến xuyên qua tầng lụa đỏ mỏng manh, mái hiên

nhuộm thắm một vùng, màu đỏ vừa du dàng vừa có chút mê say.

Lúc nàng vẫn còn đang mê mẩn ngắm nhìn, bỗng nhiên

nghe tiểu nha hoàn gọi một tiếng "Thiếu gia", xoay người nhìn lại,

hắn đang đứng ở cửa viện.

Cho tới bây giờ hắn vẫn chỉ đứng ngoài cửa, cho dù là

đưa nàng về Mộ Cảnh viên, cũng chưa từng bước vào.

Nàng lại nhớ đến lời nói của hắn, ta đưa cho nàng, chỉ

là một cái danh phận.

Chỉ là một danh phận mà thôi.

Nàng chua xót nghĩ, nhưng vẫn đi đến trước mặt hắn mỉm

cười: "Tiến vào ngồi một chút không?"

"Không cần." Hắn thản nhiên nói, "Khăn

tay của ta còn ở ch

"Khăn tay?" Nàng nghĩ một chút, bỗng nhiên

đỏ mặt, còn có chút lắp bắp, "Ta, ta đã làm mất . . ."

Hắn không nói gì, chỉ là lẳng lặng nhìn nàng, dường

như trong đôi mắt ẩn chứa ý nghĩ sâu xa.

Nàng nhanh chóng gục đầu xuống, ngập ngừng nói "Ta sẽ mua cái mới trả lại cho huynh."

"Quên đi, ta vẫn còn." Hắn xoay người rời

đi, đi được vài bước lại quay đầu, khẽ cười nói: "Treo đèn lồng ở nơi này,

nhìn rất đẹp."

Nàng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của hắn, đèn lồng nhẹ

nhàng đong đưa, dưới bóng đêm mông lung lại càng thêm rực rỡ.

Ngày hôm sau khi dùng bữa, lão gia lại nhắc đến chuyện

cưới vợ cho hắn, tất cả mọi người đều nhiệt liệt hưởng ứng.

Nàng ngồi bên cạnh hắn ăn cơm, từng chút từng chút đưa

vào trong miệng, cảm giác u sầu quái lạ này, ngay cả nàng cũng không biết vì

sao.

"Nhị tiểu thư của Liên gia cũng không tệ!"

Có người đề nghị, "Cầm kỳ thư hoạ không có gì là không thạo."

Có người lại phản bác, "Vậy thì sao, Thiếu phu

nhân của Vân gia chỉ cần hiền thục là được, ta thấy Đại tiểu thư của Lâm phủ

rất thích hợp!" . . .

Mọi người thảo luận sôi nổi, bàn ăn dần trở thành nơi

đàm luận, rất là huyên náo.

Nàng trộm nhìn hắn, hắn chỉ trầm tĩnh ngồi đấy, thỉnh

thoảng gật đầu, thỉnh thoảng lại mỉm cười thản nhiên.

Nếu hắn cưới chính thất, có phải nàng sẽ không thể

tiếp tục ngồi bên cạnh hắn? Trong lúc nà>ì nhìn thấy Trình Lộc mà lúng túng

thì còn ai gắt gao giữ chặt lấy bàn tay nàng, còn ai gấp thức ăn cho nàng đây?

. . .

Cảm giác chua xót bất chợt nổi lên, đầu càng cúi thấp,

trước mắt dần dần mơ hồ.

Lão gia đột nhiên hỏi hắn: "Con thấy thế

nào?"

"Thế nào cũng được." Hắn cười nhạt,

"Nhưng con vừa cưới thiếp thất không lâu, qua vài ngày lại phải ra ngoài,

có thể thư thả một thời gian không, chờ sau này rồi hãy nói đi?"

Lão gia trầm ngâm: "Con nói cũng đúng, cứ như vậy

đi."

Lại có người phụ hoạ: "Đúng nha, với điều kiện

của thiếu gia, sợ rằng đại tiểu thư, cô nương nhà người ta còn phải tranh nhau

mà chen vào cửa ấy chứ?!"

Mọi người lại cười.

Hắn thật sự . . .không vội cưới chính thất sao?

Nàng đưa mắt trộm nhìn hắn, khoé mắt có hơi ươn ướt,

có phần nghi hoặc, lại có phần vui mừng.

Cảm giác đó khiến nàng không hiểu ra làm sao!

Thình lình hắn nghiêng mặt nhìn nàng: "Đang nghĩ

cái gì? Cơm dính cả lên mặt này!"

Nàng vẫn còn ngơ ngẩn, không kịp phản ứng, hắn đã vươn

tay đến, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau một chút trên khoé môi của nàng.

Chỉ một thoáng lại dài như cả một đời, ngón tay hắn

săn chắc, khi lướt qua nơi ấy lại như được thoa lên một lớp son nhàn nhạt, có

chút hồng hồng.

Mọi người cười rộ lên: "Thiếu gia và Thiếu phu

nhân là kiêm điệp tình thâm, hiện tại thiếu gia sao nỡ đành lòng cưới chính

thất đây!"

Hắn chỉ mỉm cười thản nhiên, ăn cơm như trước.

Đầu nàng ngày càng cúi thấp, không riêng gì khoé môi

mà nàng còn cảm thấy gương mặt đã muốn hồng đến nóng rực!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.