Chương 17: End

Sau khi tạ từ đội tiêu vận, bọn họ ở lại khách đ**m

của thị trấn nghỉ ngơi vài ngày, sau đó lại lên đường.

Xe ngựa chạy rất chậm trên con đường lớn, bởi vì vừa

trải qua chuyện kinh động như vậy, hắn và nàng đều mệt mỏi, người mệt, tâm cũng

mệt.

Hắn tựa người vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nàng

tựa đầu lên vai hắn, giữa đôi mày là nét mệt nhọc lờ mờ.

Bỗng nhiên nàng cử động, mở mắt nhìn hắn>ưng lại

không nói gì.

"Làm sao vậy?" Đôi mắt hắn vẫn còn nhắm,

nhưng dường như nhận ra cử động của nàng, "Có việc gì vậy?"

"Ơ . . ." Nàng nói, "Ta đang nghĩ . .

.nghĩ chúng ta khi nào thì đến nhà."

"Nhanh thôi." Hắn khẽ nói, "Hai ngày

nữa là đến."

"Ơ . . ."

"Còn có việc gì sao?"

"Ah . . . Không phải huynh có một chiếc vòng ngọc

sao? Tại sao huynh không đeo?"

"Cái vòng . . . không phải để ta đeo."

"Ơ. . ."

"Còn có chuyện khác sao?"

"À . . . Không còn . . ." Nàng ngẫm nghĩ,

hay là không hỏi.

Thế nhưng cuối cùng hắn lại mở mắt, khẽ động, sau đó

đeo một món đồ lạnh lẽo lên cổ tay của nàng.

"Chiếc vòng?" nàng kinh ngạc nhìn xuống,

"Cho ta?"

"Ừ." Hắn khẽ nói, "Vốn định về nhà sẽ

cho nàng, nhưng nếu nàng hỏi, vậy thì đưa trước cho nàng ."

Bỗng nhiên, nàng không biết phải làm sao: "Ta . .

. Ta không có ý này . . ."

"Ta biết." Hắn khẽ cười, nhẹ nhàng phủ tay

lên bàn tay nàng, "Ta biết nàng có điều nghi hoặc, nhưng đó đều quá khứ,

hơn nữa, thật sự cũng không có gì."

"Mục Ngạn là con nuôi của thúc phục, khi hắn và

Tiểu Cảnh còn chưa thành thân thì đã ở tại Mộ Cảnh Viên, bởi vì Tiểu Cảnh thích

cho nên mới lấy tên này. Sở dĩ ở Vân phủ có một đình viện cùng tên, cũng vì bọn

họ đã từng nói qua muốn tất cả ở cùng với nhau, nhưng sau đó lại thích không

khí cảnh vật ở trên núi, thế là cuối cùng cũng dời lên núi, đình viện ở Vân phủ

liền tạm thời bị bỏ hoang, sau này nàng đến nên để lại nơi đó cho nàng."

Lời nói của hắn rất chậm rất nhẹ, giống như một khúc

ca xa xăm mờ ảo, trầm thấp cất lên ở bên tai nàng.

"Về phần chiếc vòng ngọc này . . ." Hắn cầm

tay nàng, mỉm cười, "Là do một trưởng bối rất tôn kính trong gia tộc tặng,

từ nhỏ ta đã mang theo, Tiểu Cảnh từng muốn ta cho nàng ấy, nhưng ta đã nói,

chỉ có thê tử của ta mới có thể đeo, nàng hình như . . .hình như có chút canh

cánh trong lòng . . ."

"Thì ra là vậy . . ." Nàng ngượng ngùng mỉm

cười, "Ta còn tưởng rằng . . ."

"Nếu đã là quá khứ, cũng đừng tiếp tục suy

nghĩ." Hắn khẽ nói, "Hiện tại, nàng cũng có thể tặng ta một vật gì đó

để trao đổi đi."

Trao đổi?

Nàng ngẫm nghĩ, cẩn thận lấy ra túi hương luôn để ở

bên người: "Ta chỉ có cái này . . ."

"Ừ, rất thơm, là hương hoa Sơn chi ta thích; hoa

văn cũng rất đẹp, là Lưu Vân." Hắn giữ túi hương ở trong lòng bàn tay, cúi

đầu nhẹ ngửi.

Dáng vẻ của hắn, giống như đang thưởng thức một loại

trân bảo quý hiếm, vừa cẩn thận vừa yêu thích không buông.

Trong lòng nàng ấm áp, nhỏ giọng nói: "Cái này

của ta . . . không đáng tiền."

"Đúng là không đáng tiền." Hắn gật đầu,

"Mũi thêu không tệ, nhưng chất vải lại không được tốt, hình như còn có

chút phai màu. Chủ yếu là, ở đâu cũng có thể mua được."

"Vậy sao?" Nàng có phần không vui, vươn tay

đoạt lấy, "Vậy trả lại cho ta!"

Thế nhưng hắn đã nhanh tay thu hồi: "Trước giữ

vật này, sau này đổi một vật đáng giá hơn."

Nàng vừa buồn bực vừa buồn cười nhìn hắn: "Đáng

ghét!"

Hắn mỉm cười nhìn nàng, gương mặt nàng ửng hồng, lại

nhỏ giọng lầm bầm: "Đáng ghét."

"Không đáng ghét." Bỗng nhiên hắn nhẹ nhàng

ôm lấy nàng, "Một chút cũng không đáng ghét, rất thích, vô cùng

thích."

Lồng ngực của hắn vững chắc mà ấm áp, hơi thở của hắn

dịu dàng lướt qua bên tai của nàng, tóc mai hơi tán loạn.

Hắn nói rất thích, hắn nói vô cùng thích.

Nàng cũng rất thích, cũng vô cùng thích . . .

Nước mặt của nàng lại tí tách rớt xuống, từng giọt

nóng bỏng, tích ts lên mu bàn tay mà nàng đang đặt trên bả vai của hắn, nóng hổi

một vùng.

Khi nào thì bắt đầu? Nàng không biết, có lẽ hắn cũng

không biết, chính là, hắn và nàng cùng đi qua một đoạn đường gian nan buồn

chán, đúng vậy, từ giờ trở đi, hy vọng mọi chuyện cứ như vậy mà chậm rãi trôi

qua.

Nàng chưa từng nói với hắn vì sao nàng lại thích những

vật có liên quan đến lụa đỏ như vậy, vải dệt lụa đỏ, đèn lồng lụa đỏ, túi hương

lụa đỏ.

Cha qua đời rất sớm, ông từng mua cho nương một tấm

lụa đỏ mỏng manh, những lúc nương nhớ đến cha, người liền lấy ra ngắm nhìn, vừa

khóc lại vừa cười, cứ như vậy mà cha vĩnh viễn ở lại trong tim của nương.

Hắn chưa từng tặng nàng lụa đỏ, nhưng nàng đã có một

chiếc đèn lồng lụa đỏ ưa thích, trong bóng đêm ánh sáng trong vắt như nước, có

nét dịu dàng cũng có phần ấm áp.

Nàng chưa từng nghĩ muốn hắn tặng cho nàng vật gì,

nàng không muốn cũng như nương, chỉ có thể dùng đồ vật để hoài niệm.

Nàng chỉ muốn hắn ở bên cạnh nàng, hắn ở trong lòng

nàng, còn nàng cũng ở bên cạnh hắn, cũng ở trong lòng hắn.

Hắn vĩnh viễn cũng không biết, khi hắn nói với nàng

"Ta ở đây, nàng không phải sợ" thì trong lòng nàng có loại cảm giác

thế nào.

Trong khoảnh khắc đó, thật sự nàng cảm thấy, nàng

không sợ bất cứ điều gì.

Xe ngựa vẫn chậm rãi đi trên con đường lớn bằng phẳng,

bầu trời cuối thu quang đãng rộng mở, xanh thẵm thật đẹp.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.