Chương 13

Khi bọn họ lên núi, đúng vào lúc tiết trời quang đãng

sau cơn mưa, vì thế thu lại càng rạng rỡ, ánh nắng sưởi ấm mặt đất bền chắc.

Trên núi bóng cây dày đặc, bước chân trên con đường

xuyên qua cánh rừng, bên tai vang lên tiếng gió khẽ lướt qua lá cây xào xạc.

Hắn vừa đi vừa nói cho nàng biết, hôm nay sẽ đi thăm

một người bạn cũ đã lâu ngày không gặp, cũng không biết tình hình dạo này thế

nào.

Nàng chỉ gật đầu, trải qua một thời gian dài sống an

nhàn ở Vân phủ, hiện tại đi lên núi thế này lại có phần quá sức.

Hắn thấy nàng th* d*c, không khỏi mỉm cười: "Khi

trở về, ta sẽ dạy nàng cưỡi ngựa, như vậy lúc leo núi cũng không thấy

mệt."

Nàng hơi đỏ mặt ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: "Ta

đã từng cưỡi ngựa."

"Đó là ta cùng nàng cưỡi." Hắn khẽ cười,

"Nếu một mình nàng, e là nàng vẫn còn chưa hết hoảng loạn."

"Sẽ không." Dường như có phần không phục,

nàng liền lặp lại, "Ta đã cưỡi qua một lần, ta sẽ không sợ nữa."

Hắn cười cười, không đồng ý cũng

không phủ nhận, chỉ bước về phía trước.

Bước chân của hắn chậm lại, bất ngờ dừng trước một mỏm

đá nghiêng ngã, vươn tay đỡ lấy nàng.

Ước chừng đến lưng chừng núi, nàng thấy hắn chỉ về

phía một ngôi nhà nhỏ nằm giữa khu rừng tùng rậm rạp, bên ngoài ngôi nhà là một

vòng hàng rào bằng loài cây xanh thấp bé.

Rất nhanh liền đi đến căn nhà nhỏ kia, từ xa nàng đã

nhìn thấy có bóng người đưa lưng về phía bọn họ, vì nghe thấy động tĩnh nên

xoay người lại, không ngờ là một nữ nhân có bụng to kềnh càng.

"Tiểu Cảnh." Bỗng nhiên hắn dắt tay nàng,

mỉm cười đi về phía nàng kia.

Nàng kia khựng lại một chút, trên nét mặt dường như có

một chút mơ màng chợt hiện, nhưng lập tức nàng ấy liền cười tươi như hoa, cũng

chậm rãi tiến đến, dịu dàng gọi: "Vân đại ca."

Bất giác nàng khẽ u buồn. Hắn cười đến dịu dàng như

vậy, mà Tiểu Cảnh . . . Cái tên Tiểu Cảnh này sao lại quen thuộc như thế.

Nhưng nàng cũng chỉ có thể mỉm cười, thản nhiên nhìn

người nữ tử có tên Tiểu Cảnh k

Khi xuống núi, hắn vẫn luôn bước đi chậm rãi, còn nàng

thì lúc nhanh lúc chậm, có những lúc thình lình quay đầu lại liền phát hiện bản

thân đã đi rất xa, không khỏi xấu hổ mà đứng yên chờ hắn, hoặc là khi nàng vừa

phục hồi tinh thần thì nhận ra bản thân đã bị tuột lại rất xa ở phía sau, còn

hắn thì ngừng ở phía trước mỉm cười nhìn nàng, lại thêm một hồi xấu hổ.

Chẳng qua là suốt dọc đường, nàng luôn suy nghĩ, nhưng

nghĩ điều gì, nàng lại không thể nói rõ, chỉ cảm thấy rối ren lẫn lộn.

Nàng nhớ lúc ở trên núi, hắn và Mục Ngạn, phu quân của

Tiểu Cảnh, cùng nhau ngồi dưới gốc cây trong sân uống trà, hai người nam tử đều

có gương mặt khiêm nhường sáng ngời, nụ cười ôn hòa điềm tĩnh. Ánh sáng ngày

thu xuyên thấu qua táng cây ngô đồng thưa thớt, từng chút từng chút soi rọi lên

mái tóc đen tuyền của bọn họ, vàng óng sáng rực.

Nàng và Tiểu Cảnh cùng ngồi bên dưới khung cửa sổ bên

trong căn phòng, nàng khẽ nhìn hắn ở bên ngoài, sau đó cầm lấy bàn thêu của

Tiểu Cảnh.

Kiểu dáng mũi thêu của Tiểu Cảnh cũng không giống với

nàng, Tiểu Cảnh đang làm quần áo cho trẻ con, mặt trên thêu một bức hoa điểu

màu sắc tươi sáng, mũi kim tuy vụng về nhưng lại đáng yêu.

Nàng nhìn thấy liền không kiềm được mà mỉm cười "Thật dễ thương."

"Tỷ cũng có thể thêu à." Tiểu Cảnh ở bên

cạnh mỉm cười, "Con của tỷ và Vân đại ca, hẳn là cũng rất xinh xắn."

Nàng hơi đỏ mặt, cũng không biết nên trả lời thế nào,

chỉ ngập ngừng "Ừ" một tiếng.

Tiểu Cảnh cho rằng nàng thẹn thùng nên cũng không hỏi

gì thê>ưng hình như nghĩ tới điều gì đó, bỗng nhiên vén tay áo của nàng lên,

khẽ "A" một tiếng.

Nàng còn tưởng rằng cổ tay của mình có cái gì, nhìn

lại, nhưng cũng không phát hiện có gì bất thường.

"Cái vòng đâu?" Tiểu Cảnh đưa mắt nhìn nàng,

"Cái vòng của Vân đại ca đâu?"

Cái vòng? Nàng thoáng nghi hoặc: "Cái vòng

nào?"

"Tỷ không biết sao? Vân đại ca không có cho tỷ?

Là chiếc vòng ngọc của huynh ấy?" Sắc mặt Tiểu Cảnh khẽ tối đi, giọng nói

dường như cũng có phần nặng nề.

Nàng biết chiếc vòng ngọc kia, nhưng mà, cái đó là để

cho nàng sao?

Mơ hồ nàng cảm thấy có một điều gì đó, nàng định nói

không có, nhưng lời nói vừa đến khóe môi liền đột nhiên thay đổi: " . .

.Không có, ta sợ làm mất nên để ở nhà."

Sắc mặt Tiểu Cảnh dịu đi đôi chút, nàng nghe thấy nàng

ta khẽ thở dài, sau đó chậm rãi nói: "Nếu đã cho tỷ, vậy tỷ nên mang theo,

là vật không dễ có."

Nàng không biết phải nên thế nào, bàn tay kia bất giác

nhẹ nhàng xoa lên cổ tay trống trải, cảm thấy có một loại đau nhói rất nhẹ.

"Suy nghĩ gì vậy?" Bỗng nhiên hắn nhẹ nhàng

hỏi, "Đi đường mệt mỏi sao?"

Nàng lấy lại tinh thần, ngẩng đầu liền thấy hắn đang

dừng lại nhìn nàng, trong mắt có vẻ quan tâm nhàn nhạt.

Nàng muốn hỏi hắn về chuyện chiếc vòng, nàng muốn hỏi

hắn về ý tứ trong lời nói của Tiểu Cảnh.

ưng đến cùng nàng vẫn không thể thốt ra thành lời,

lúc trước bởi vì chiếc vòng ngọc đó mà hắn đồng ý cưới nàng, có thể thấy đối

với hắn chiếc vòng rất quan trọng. Chỉ là kể từ đó về sau, nàng cũng chưa từng

tiếp tục nhìn thấy chiếc vòng đó, nhưng cho dù nàng có nhìn thấy

thì cũng có quan hệ gì.

Nếu đã không có quan hệ, cần gì phải hỏi nhiều như

vậy.

Vì thế nàng lắc đầu, thản nhiên mỉm cười: "Không

có gì, chúng ta đi tiếp thôi."

Sắc trời nặng nề hạ xuống, người lên núi cũng thưa

dần, gió thu cuồn cuộn nổi lên, thổi tung chiếc lá tàn lụi, vắng lặng lướt qua

người nàng.

Bất chợt, nàng nghiêng đầu nhìn hắn: "Ngày mai,

ngày mai đi chùa Đại tướng quốc đi."

Hắn sững sờ, sau đó mỉm cười: "Được."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.