Chương 11

Vài ngày sau, khi ngồi trên xe ngựa nàng cũng không

tiếp tục ngủ, màn xe lay động theo thân xe, những lúc nàng thoáng trông thấy

cảnh sắc núi sông chợt hiện bên ngoài xe ngựa, thỉnh thoáng lại lặng lẽ mỉm

cười.

Mỗi khi ngủ trọ tại một khách đ**m, hắn luôn ở căn

phòng cách vách với nàng, trước khi trở về phòng, đều nói với nàng: "Ta ở

cách vách, nàng không phải sợ." Sau đó lại dặn nàng: "Nếu có chuyện

gì, nhất định phải lớn tiếng kêu lên."

Mỗi lần nàng đều nghiêm túc lắng nghe, im lặng gật

đầu, mỉm cười.

Nàng biết rõ, thật sự là biết rõ.

Nàng biết hắn ngủ ở gian phòng cách vách, nàng biết

nếu có chuyện gì xảy ra nhất định phải lớn tiếng gọi hắn.

Nhưng, nàng còn biết rằng, khi hắn dặn dò như vậy thì

nàng cảm thấy rất vui, trong lòng còn có cảm giác yêu thích không nói rõ.

Qua vài ngày, đi đến một ngôi thành nhỏ gọi là Song

Diệp, trong ngôi thành này còn có bằng hữu làm ăn nên hắn phải thăm viếng, vì

thế dừng lại nơi này vài ngày.

Sau khi hắn ra ngoài, nàng luôn chờ ở khách đ**m, sau

lại cảm thấy buồn bực bồn chồn, liền ra khỏi khách đ**m đi lên đường phố.

So với những thành trấn nhỏ khác, đường phố ở Song

Diệp Thành rộng lớn náo nhiệt hơn, cửa hiệu thương buôn san sát nhau, người

buôn bán nhỏ, người bán hành rong có thể thấy ở khắp mọi n

Nàng dừng bước một lát, nhìn những hàng quán bày ra

khắp hai bên đường, rực rỡ muôn màu, làm nàng hoa cả mắt.

Đột nhiên, một ánh đỏ dịu dàng thoáng rơi vào tầm mắt,

nàng giật mình, không khỏi dừng bước.

Đó là một phường tơ lụa không lớn, chủ tiệm bày ra

từng xấp lụa cho khánh xem qua, chỉ cần vươn tay khẽ kéo nhẹ, dảy lụa đỏ tươi

như mặt nước đổ xuống, làm cả gian hàng như chìm trong sắc đỏ say nồng.

Nàng chậm rãi bước tới, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên

mặt lụa, mịn như vậy, mượt như vậy, đầu ngón tay trắng nõn nằm giữa màu đỏ óng

ánh thanh khiết như ngọc.

Lúc ăn cơm tối ở khách đ**m, nàng luôn nghĩ đến tấm

lụa đỏ kia, nhiều lần suy tư đến dừng đũa, chỉ ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn vào bát

cơm bằng sứ trắng.

Hắn hơi nghi hoặc, nhẹ giọng nói: "Sao vậy, thức

ăn không hợp khẩu vị?"

"Không phải." Nàng giật mình, hồi phục tinh

thần, cười nói, "Không phải, ta chỉ đang nghĩ đến một việc."

"Nghĩ chuyện gì?" Hắn thản nhiên nói,

"Cần ta giúp đỡ không?"

"Không cần." Nàng khẽ nói, "Chỉ là . .

. ta muốn hỏi, huynh . . . thích gì nhất?"

Hắn hơi nhíu mày: "Thích? Về phương diện

gì?"

"Ơ . . ." Nàng suy nghĩ một hồi, "Ví

như . . . hoa văn trên quần áo của huynh, hoặc là . . . Huynh thích hương ho

"Điều này . . ." Hắn cười, "Hẳn là

những thứ mà nữ tử các nàng thích thôi."

Nàng đỏ mặt, có hơi thất vọng nói: "Thì ra . . .

Huynh đều không thích."

"Cũng không phải, chẳng qua là không rõ yêu ghét

thế nào." Hắn nhẹ cười, nói,"Nhưng mà, vì sao nàng lại hỏi điều

này?"

Nàng lắc đầu: "Không có gì, chỉ là hỏi một

chút."

Sau khi trở về phòng, nàng lấy tấm lụa đỏ trải ra, gấp

vào, vừa gấp vào, lại trải ra.

Tấm lụa hơi mỏng, lại nhỏ, không quá lớn. Trên người

nàng không có nhiều tiền, một mảnh lụa tốt như vậy, nàng cũng không mua được

nhiều lắm.

Nhưng cũng không phải không thể dùng, việc này, không

liên quan đến mảnh lụa to hay nhỏ.

Nàng buồn rầu thở dài, sau đó thu hồi mảnh lụa đỏ.

Sáng sớm ngày hôm sau liền lên đường rời đi.

Nàng bước lên xe ngựa trước, ngồi bên cửa sổ, lưu

luyến nhìn Song Diệp thành bên ngoài cửa, giữa tia nắng ban mai, gió lạnh khẽ thổi

tung lá cây, vang lên âm thanh ào ào vỡ vụn.

Sau đó hắn cũng bước lên xe, lẳng lặng ngồi một lát

thì bỗng nhiên lên tiếng: "Hoa văn Lưu Vân mây trôi, còn có

hương hoa Sơn Chi, ta đều yêu thích."

Nàng sững sờ không kịp phản ứng, hắn nghiêng đầu quay

qua nhìn nàng, trong mắt có nụ cười dịu dàng>

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.