Chương98: Vô tình kết thù

Trong hang động sáng rõ và rộng rãi, ở trước mặt Du Vân đứng ba con rối Kết Đan trung kỳ, tay cầm một thanh kiếm, ở phía sau ba con rối là một chồng linh thạch sáng bóng. Du Vân vừa bước một

bước thì ba con rối này c*̀ng xông lên, Du Vân không dám lãnh

đạm, tạo ra mười mấy cây bằng chùy phóng đến.

"Phanh! Phanh! Phanh!"

Những bằng chùy đập lên thân thể những con rối này nhưng bohn

chúng không có việc gì mà cứ phóng tới trước, giơ cao thanh

kiếm lên chém xuống, Lưu Tinh Kiếm bay ra đón đỡ những thanh

kiếm này.

"Phanhhhh!"

Ba con rối đập bay Lưu Tinh Kiếm rồi tiếp tục chạy tới gần Du

Vân mà chém, Du Vân ngưng tụ ra một cái băng thuẫn mà đỡ những

thanh kiếm này chém xuống.

"Phanhhhh!" "Rắccc!"

Vì lực c*̉a ba thanh kiếm quá mạnh khiến băng thuẫn nứt ra

những khe hở mà Du Vân lợi dụng ba con rối chưa lấy lại thăng

bằng để tiếp tục tấn công thì hai tay biến thành trảo mà quơ

mạnh vào ba con rối.

"Phanh! Phanh!"

"Cánh tay" c̉a Du Vân tê rần lên, thân thể c̉a ba con rối này

cứng hơn hắn nghĩ nhiều, nhưng mà không chờ ba con rối chạy

tới, Du Vân tay phải giơ lên nhấn một cái, một bàn tay lửa một

trượng nhanh chóng xẹt tới đập mạnh vào ba con rối.

"Oanh! Ầm!"

Thân thể c*̉a bọn chúng bị đốt cháy thành tro bụi. Du Vân thở

nhẹ một hơi, nếu không có cái chưởng phát mà với độ cứng cỏi c*̉a con rối thì Du Vân chiến đấu đến không biết khi nào, Du Vân chạy tới đống linh thạch sau đó thu vào rồi bước ra hang động, Du Vân đi vào những hang động khác, không cần mất thời gian

chiến đấu, mỗi một hang động Du Vân đều đánh ra Hỏa Ấn thiêu

rụi những con rối sau đó thu hoạch và đi ra, mà tầng thứ năm

này không phải chỉ mỗi đan dược, còn có linh thạch, các loại

dược thảo được để trong mấy cái hộp ngọc còn có khóang thạch và các loại tài liệu. Du Vân c*̃ng không thăm dò hết các hang

động mà bay thẳng vào trong, mà lúc Du Vân bay đi tìm kiếm cửa

vào tầng thứ sáu thì sáu người kia c*̃ng vào đây. Sáu người

này lập tức đi vào các hang động.

Một tiếng sau, sáu người này đi ra, trong đó bốn người vẻ mặt

thì bình thường chỉ có Châu Hòa và một tên Hải tộc thì vẻ

mặt giận dữ, bởi vì họ chiến đấu vất vả với mấy con rối

xong thì không thu hoạch được gì.

"Là ai? Là ai dám chơi ta?"

Châu Hòa vẻ mặt giận dữ mà thét lên khiến cho bốn người kia giật mình rồi chợt hiểu ra.

"Chắc chắn là có kẻ đi vào trước. Hừ đợi ta tìm được chắn ta nhất định sẽ xé hắn ra từng mảnh nhỏ..."

Tên Hải tộc kia c*̃ng rất giận dữ, ở trên người hắn vảy cá nổi lên khắp nơi...

"Chúng ta c̃ng mau chóng đi thôi, ở đây toàn đồ c̉a Kết Đan

trung kỳ, chúng ta ở đây thu hoạch thì c*̃ng không sử dụng gì

nhiều."

Trần Cảnh nói với hai đồng bạn rồi dẫn hai người bay đi.

"Chúng ta c*̃ng đi thôi..."

Lam Hải đứng suy nghĩ một chút rồi liếc về mấy hang động sau đó gọi hai người bên Hải tộc bay đi.

Mà Du Vân c̃ng không biết việc làm vô tâm c̉a mình đã kết thù

với hai người đằng sau, mà cho dù biết thì Du Vân c*̃ng không để ý lắm, bây giờ hắn đang đứng trên không trung mà ngước đầu lên

nhìn một đám mây đang đứng bất động trên không trung, đám mây

khác với những đám mây khác, Du Vân suy nghĩ một chúy rồi bau

vào trong đó, mà đám mây này là cửa vào tầng thứ sáu c*̉a

cung điện.

Mà ở tầng thứ sáu này xung quanh chất đầy khoáng thạch, các

tài liệu luyện khí tài liệu nhưng được bao trùm bởi trận pháp và vây xung quanh là những con rối có tu vi Kết Đan trung kỳ và hậu kỳ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.