Chương92: Vào cung điện

"Bên nhân loại đã đi ra rồi, bên hải thú các ngươi sao còn chưa ra?"

Diệt đồng tử bỗng nhiên nhìn xuống dưới biển mà nói.

"Hai vị đồng tử bớt giận haha..."

Dưới biển c*̃ng truyền ra tiếng nói rồi nổi lên mấy người, ở

phía sau mấy người đó là mấy ngàn thanh niên, cô gái trẻ tuổi, những "ngưới" này hình dáng c*̃ng không khác gì nhân loại nhưng quanh thân thể yêu khí um tùm, một vài chỗ có vảy hoặc là

sừng trên đầu nhưng hơi thở không kém hai lão già kia, mà các

hải thù khác thì cung kính lui ra sau mấy người này.

"Ha ha nếu mà mọi người đã đến đây rồi thì chuẩn bị đi vào đi thôi. Trước hết ta phải nhắc nhở mấy vị vài điều, đó là vào trong đó nguy hiểm tầng tầng chứ không phải chuyện dễ dàng,

muốn đi lên tầng tiếp theo thì tự tìm đường lên nhưng c*̃ng có

chỗ là giả dối, thu hoạch được gì thì phải trông chờ vào

chính sức lực c*̉a các nguơi. Mà điều quan trọng nhất, ai dưới

một trăm tuổi mới được vào, nếu ai không nghe lời c*̉a hai chúng ta thì không thể trách chúng ta được."

Lời nói c*̉a Sinh đồng tử làm một phần đông tu sĩ và hải thú

sắc mặt buồn bã mà tách ra sau, nhìn mọi người trẻ hơn mình

bằng ánh mắt ghen tỵ, hâm mộ... đủ loại ánh mắt.

"Ah còn việc này nữa, cung điện chỉ tồn tại trong một năm, đến ngày thì phải đi ra nếu không thì sẽ chết, mà chết như thế

nào thì hai chúng ta không biết nhưng nhiều lần trước có nhiều

người không ra được và bị chết một cách ly kì. Còn một điều

nữa là những ai đi vào trong đó ít nhất ba tháng mới ra được."

Sinh đồng tử tiếp tục nhắc nhở và dùng tinh thần lực khổng

lồ mà quét qua đám người trẻ tuổi chuẩn bị vào để kiếm tra

thêm một lần nữa, Du Vân bị cỗ tinh thần lực này quét qua làm

lạnh cả sống lưng, giống như bị xem thấy cơ thể, xương cốt máu

thịt, suýt chút nữa Du Vân phải biến thành nguyên hình.

"Tốt lắm, ta đã kiểm tra không có ai trên một trăm tuổi cả, các ngươi nhắm mắt lạu ta sẽ truyền tống các ngươi vào trong đó!"

Sinh đồng tử nói xong chờ mọi người nhắm mắt lại sau đó vung

tay lên bắn ra một vòng bao quanh mọi người sau đó biến mất mà

mọi người kể cả Du Vân c*̃ng biến mất theo, mà bên Diệt đồng

tử c*̃ng làm như thế với hải thú.

Hai đồng tử truyền tống xong c*̃ng ngồi lại như lúc ban đầu,

những người khác c*̃ng tìm một chỗ dừng chân rồi chờ đợi một

năm sau ai sẽ là người bước ra.

Du Vân lại tiếp tục nghe âm thanh "vù vù" quen thuộc nhưng lần

này rất nhanh kết thúc, tầm mắt lại sáng lên sau đó Du Vân mở

mắt ra, đập vào mắt một bình nguyên rộng lớn, ở xa xa có thể

chứng kiến các kiến trúc, bỗng nhiên Du Vân cảm nhận được nguy

hiểm đang đến gần.

"Muốn chết!"

Du Vân hét lớn sau đó trong túi trữ vật bay ra một ánh sáng màu đỏ thật nhanh.

"Phập!"

Du Vân nghe một tiếng phậm sau đó là tiếng kêu thảm c*̉a một

người, Du Vân quay đầu lại thì là một tên tán tu tu sĩ, vì chỉ nhân loại vào đây chỉ có tán tu và người c*̉a Tây Hải liên minh mà thôi.

"Dám đánh lén ta? Thật muốn chết mà..."

Du Vân thu lại Lưu Tinh Kiếm và túi trữ vật c*̉a người đó rồi

bay lên không trung, nhưng càng bay lên cao thì như có một sức

mạnh vô hình đè hắn xuống, mà muốn bay lên cao thì tốn rất

nhiều pháp lực bắt buộc Du Vân bay thấp hơn và trong tay cầm

một viên long ngọc vừa bay vừa hấp thu long khí.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.