Chương89: Long Đan hai tấc - Trung kỳ

Du Vân luyện tập thoản mãn xong sau đó quay lại hang động c*̉a

mình. Hắn ý định khi nào lên Long Đan hậu kỳ thì sẽ học tập

chưởng pháp thứ hai. Trước khi tu luyện Du Vân di chuyển một

tảng đá to đến cửa động để che chắn lại, tu luyện mà bị cái

gì quấy rầy thì không tốt lắm. Che chắn cửa đá sau đó Du Vân

lấy một cái túi trữ vật ra mà đổ long ngọc ra hết, long ngọc

đầy ắpp cả cái động phát ra ánh sáng màu đỏ long lanh, Du Vân

lúc trước được Long Linh dạy cho trận pháp để dẫn ra long khí

từ long ngọc và khống chế long khí không bị tiết ra ngoài nên

bây giờ cứ theo cách chỉ dẫn c̉a Long Linh mà làm, do long ngọc c̉a Du Vân thì toàn nhỏ chứ không như Long Linh lấy từ thân thể c*̉a mình nên phải bố trí nhiều long ngọc hơn.

Bố trí xong xui, Du Vân đánhra pháp quyết vào trận pháp, trận

pháp "Ông Ông" lên sau đó từng tia sương mù long khí bay ra từ

long ngọc bao phủ cả trận pháp, Du Vân bước vao trong đó rồi

ngồi xếp bằng tu luyện. Từng tia long khí tiến vào trong người

rồi theo mỗi lần vận chuyển công pháp sau đó tiến vào đan điền rồi tiến vào long đan hình lục giác, long đan c*̉a Du Vân bây

giờ chỉ khoảng một tấc và một màu đỏ tươi, mỗi cái cạnh là

những đường viền màu vàng trong rất là đẹp, mỗi khi long khí

tiến vào thì long đan càng sáng bóng, màu đỏ và đường viền

màu vàng lại càng đậm hơn.

Hai năm sau.

Du Vân vẫn ngồi xếp bằng như lúc trước, nhưng long đan trong đan

điền c*̉a hắn giờ phút này không còn là một tấc nữa mà cao

gần hai tấc rồi, màu đỏ và màu vàng càng đậm và sáng bóng

hơn, bỗng nhiên một hấp lực từ trong người Du Vân phát ra, long

khí còn sótlại ở bên ngoài trận pháp tiếng vào trong cơ thể

rồi tiến vào long đan trong đan điền, mà những linh khí này

tiếng vào trong long đan thì long đan cao một chút và đạt tới

hai tấc.

"Rắc"

Một tiếng rắc nho nhỏ từ long đan phát ra và nó c*̃ng tràn ra

một lực lượng mãnh mẽ di chuyển khắp cơ thể và tràn ra phía

ngoài, đầu tóc c*̉a Du Vân không gió mà bay, Du Vân mở mắt ra

mang theo vẻ vui sướng. Cái tiếng rắc này hắn chờ đã rất lâu

rồi, mỗi khi nghe cái tiếng này thì linh hồn c*̉a hắn rất là

thư sướng, thoải mái và hắn thích cảm giác này.

"Long Đan... Trung kỳ."

Du Vân vội vàng đứng lên hoạt động taân thể sau hai năm ngồi yên một chỗ.

"Rốp rốp rốp..."

Những khớp xương hoạt động nghe những tiếng rôm rốp rất là thoải mái.

"Đến lúc học môn chưởng pháp khác rồi..."

Du Vân quay về chỗ ngồi, lấy ra quyển sách Ngũ Hành Ấn lật ra

loại chưởng pháp thứ hai là Mộc Ấn. Du Vân ý định tiếp luyện

tập chưởng pháp này.

"Nếu Hỏa là đốt cháy vạn vật, hủy diệt vạn vật thì Mộc, là sinh mệnh c*̉a vạn vật, là nguồn suối sinh cơ, nhưng sinh cơ

c*̃ng là sát cơ, loại chưởng ấn này giết người trong vô hình,

đoạt hết sinh cơ c*̉a kẻ đó, nếu tu luyện thành có thể đoạt

sinh cơ c*̉a cả một khu vực rộng lớn...."

Du Vân đọc đến đây thì chấn kinh rồi, môn chưởng pháp này thật

ghê ghớm, đoạt sinh mệnh là cái gì chứ? Nếu như đánh Hỏa Ấn

ra thì là một biển lửa nhưng đánh Mộc Ấn thì thế nào? Giết

người trong vô hình nha, không ai có thể cảm nhận được.

Du Vân cố gắng mà bình tĩnh lại rồi mới tiếp tục nghiên cứu,

môn Mộc Ấn này tu luyện khó khăn hơn Hỏa Ấn nhiều, cần phải

nghiên cứu kỹ lưỡng nếu không chưa giết được ai thì đã làm hại chính mình rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.