Chương56: Không gian sụp đổ

Mà lúc này đây ở phía bên ngoài không gian, ở dưới c*̉a vào không

gian, Phương Quang mặt mày nghiêm túc ngồi đó, ngọn lửa đang lơ

lửng ở phía trên không luyện hóa máu và thi thể c*̉a tu sĩ để

chiết xuất ra tinh hoa, những tinh hoa được chiết xuất ra rơi vào cái đỉnh trước mặt, cứ một đoạn thời gian Phương Quang tánh

một đám lửa ra rồi c*̃ng luyện hóa một scố thảo dược, thảo

dược bị luyện hóa xong c*̃ng rơi xuống đỉnh.

"Vẫn còn thiếu vài trăm người nữa, có lẽ giờ c*̃ng vào trong phế tích hết rồi. Hắc hắc chết hết đi."

Phương Quang vẻ mặt dữ tợn, đưa tay lên rồi nhấn vào không khí một cái giống như đang kích hoạt cái gì đó.

Mà c*̀ng lúc mà Phương Quang nhấn tay vào không khí ở trong phế

tích, các trận pháp được Huyết Quỷ Tông đặt vào nổ tung lên,

phía bên ngoài phế tích các trận pháp phòng ngự mở ra để

không cho các tu sĩ lao ra, không gian ầm ầm nổ tung lên, thi thể

tu sĩ chia năm xẻ bảy bay tứ tung rồi đột ngột biến mất. Việc này làm cho mọi người hoảng sợ lên, nhanh chóng bay ra phía

ngoài, nhưng mà hoảng sợ đã làm mất đi lý trí, mà mất đi lý

trí thì không kịp tránh né các khe hở không gian, vô số tu sĩ

bị cắt thành mảnh nhỏ. Nhưng mà các tu sĩ này vừa bay ra thì

bị ngăn cản bởi vòng hộ, mà ở bên ngoài các trận pháp nổ

tung lên, các khe hở không gian bị kéo dài ra, đất đai nứt nẻ

làm cho không gian này tùy thời sụp đổ. Ở phía xa chân trời

không gian bắt đầu vỡ vụn lộ ra một mảnh màu đen như miệng một con quái vật đang nuốt chửng thế giới này. Tiếng kêu thê thảm

c*̀ng với những tiếng sụp đổ từ trận pháp và không gian giống

như tận thế đang đến.

Mà Du Vân lúc này đây lại càng hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt,

đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến cảnh tượng khủng bố như

vậy. Mắt thấy không gian vỡ vụn và đang tiến lại gần, Du Vân

quýnh lên, nhanh chóng tăng hết tốc độ bay nhanh mà đi, lâu lâu

lại né tránh khe hở không gian. Bỗng nhiên ở trước mặt c*̉a hắn bay đến một người con gái ăn mặc đệ tử Nhất Kiếm Sơn, mặt

mày xinh đẹp, trong tay cầm một cái la bàn. Người này thình

lình là người con gái mà Du Vân gặp ở bên hồ.

"Đi theo ta!"

Âm Cơ nói xong một câu c*̃ng không giải thích nhiều mà quay đầu

đạp phi kiếm bay đi. Mà Du Vân c*̃ng chẳng suy nghĩ nhiều mà bay

theo.

"Cô nương tính đi đâu vậy?"

"Không gian này sắp sụp đổ, ta đã tính ra được đường ra đây, phải mong chóng rời đi nếu không sẽ chết."

Du Vân nghe vậy mừng rỡ, nhưng c*̃ng rất nghi ngờ tại sao người

này lại tính được đường ra khỏi nơi đây. Âm Cơ như biết được suy nghĩ c̉a Du Vân nhưng c̃ng không giải thích gì. Từ lúc vào nơi đây nàng liên tục tính toán nhưng không ra kết quả gì, nhưng từ lúc không gian bắt đầu sụp đổ, trận pháp nổ tung, sức mạnh vô hình tác dụng lên la bàn bỗng nhiên biến mất, điều này giúp

cho Âm Cơ tính toán ra được đường ra, trên đường gặp phải Du Vân

c*̃ng gọi theo luôn.

"Ngươi cứ đi theo ta là được rồi, còn vì sao ta cứu ngươi chỉ vì thấy thuận tiện mà thôi."

Hai người mau chóng bay đi vào một dãy núi hoang vu. Du Vân để

ý, cứ cách một khoảng thời gian Âm Cơ lại lấy ra cái la bàn

như đang tính toán gì đó, việc này làm Du Vân c*̃ng hiếu kỳ

lên, cái đồ vật bé xíu như vậy không biết dùng để làm cái

gì, nhưng Du Vân c̃ng không hỏi, đây là bí mật c̉a người ta,

người ta không nói thì thôi, mình hỏi làm cái gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.