Chương18: Du Vân âm hiểm

Miệng Du Vân mở to ra táp mạnh về phía đầu lâu c*̉a Trần Lộ mang theo tiếng xé gió. Trần Lộ thấy vậy thì ngã xuống đất lăn vài

vòng ra phía sau khiến cho Du Vân một phát tạp hụt, nhưng Du Vân

đâu chỉ có tap, phần đuôi vung vẩy lên đập mạnh về phía Trần

Lộ đang nằm, Trần Lộ thấy vậy sắc mặt hốt hoảng, từ trong

ngực rút nhanh ra vào tờ phù lục rồi bóp nát, vô số bức

tường cao đến hai ba trượng chui từ dưới đất mà lên ngăn cản mà chiếc đuôi c*̉aDu Vân đánh xuống. "Oanh" Một cái hố to cực lớn

hiện ra trên mặt đất nhưng lại không thấy bóng dáng c*̉a Trần

Lộ đâu cả, Du Vân dừng động tác lại, ánh mắt dò xét khắp nơi, khí tức c*̉a Trần Lộ vẫn đang còn ở xung quanh nhưng người thì không có. Mà lúc Du Vân đang khắp nơi tìm kiếm thì nghe hai

tiếng xé gió từ phía sau truyền đến và c*̃ng mang đến cảm

giác nguy hiểm, không kịp suy nghĩ nhiều, Du Vân vung vẩy cái

đuôi từ nơi phát ra tiếng xé gió. "Xoẹt... Xoẹt" "Têêêêê...." Du

Vẩn chỉ cảm thấy vùng đuôi đau đớn, thân hình uốn éo mà quay

lại nhưng không thấy gì ngoài trên cái đuôi c*̉a mình mang theo

rãnh máu. Lại tiếp tục hai tiếng xé gió nữa truyền đến nhưng

không phải ở phía sau nữa mà là phía trước. Rút kinh nghiệm,

Du Vân không có đón đỡ cái thứ này nữa mà uốn éo thân thể bò nhanh về hướng khác. "Phập... Phập" Du Vân cố gắng tránh thoát nhưng thân thể quá dài và to lớn nên không thể tránh thoát và

trên người lại có thêm hai cái rãnh máu, đau đớn đã kích thích sự hung ác c*̉a Du Vân, hắn dùng chiếc đuôi vung vẩy đánh khắp

nơi trên mặt đất nhằm tìm ra nơi Trần Lộ đang đứng. Mà Trần Lộ bên nàt âm thầm kêu không xong, lúc nãy hắn đã sử dụng phù ẩn thân để tránh thoát khỏi tầm mắt c*̉a Du Vân rồi liên tiếp sử

dụng bốn tờ cấp trung Lưỡi Dao Gió nhưng mà hắn lại không có

nhiều phù lục như vậy, hai tờ ẩn thân phù đã là một nửa tàn

sản c*̉a hắn rồi, mà thời gian ẩn thân lại sắp hết trong khi

Lưỡi Dao Gió chỉ để lại mấy vết thương không đáng kể. Cuối

c̀ng, ánh mắt c̉a hắn lộ vẻ quyết đoán, trong tay áo lấy ra

một thanh dao găm, dao găm vừa ra đã lóe lên ánh sáng màu xanh

lục lành lạnh , Triệu Lộ quyết định trong thời gian ẩn thân

vẫn còn sẽ tiếp cận Du Vân và giết Du Vân bằng cây dao găm có

ẩn chứa kịch độc này. Cẩn thận tránh né chiếc đuôi vung vẩy

lung tung c*̉a Du Vân, Triệu Lộ đi thẳng tiếp cận Du Vân. Bốn

trượng... Ba trượng rưỡi.... Ba trượng... Triệu Lộ tay cầm chặt

dao găm, mồ hôi đã chảy ra ướt cả lòng bàn tay. "Gần rồi...

Chỉ một chút nữa thôi." Ba trượng... Hai trượng... Một trượng.

Mặt c̉a Trần Lộ đã hiện lên vẻ hưng phấn khi khoảng cách c̉a

Du Vân còn nửa trượng. Nhưng mà lúc này đây, ánh mắt c*̉a Du Vân hiện lên hung quang, cái đuôi co lại đập mạnh về phía Trần Lộ. Trần Lộ sắc mặt biến đổi, một cảm giác nguy cơ bao phủ bốn

phía, không kịp suy nghĩ nhiều, Trần Lộ vung dao chạy về phía

Du Vân ý đồ đâm vào thân thể con rắn này. Nhưng mà nào có dễ

dàng như vậy, chiếc đuôi đập mạnh xuống chỗ mà vừa nãy Trần

Lộ đứng, dư âm bắn trung phía sau lưng c*̉a Trần Lộ khiến hắn

phun ra một ngụm máu tươi, ngã nhào về phía trước bạo lộ cả

thân hình, không để cho Trần Lộ kịp đứng dậy, Miệng c*̉a Du Vân

táp mạnh vào đầu c*̉a Trần Lộ, "Phập" Nguyên cả đầu lâu bị Du

Vân cắn nuốt, cái cổ không đầu c*̉a Trần Lộ phun ra máu tươi

như suối.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.