Chương13: Ta cũng có linh căn

Người thứ hai bước lên đài, vẫn là một thanh niên tuấn mỹ, tu vi đã

là Luyện Khí mười hai tầng, vừa bước lên liếc về phía Cao Lý

nhíu mày nhưng bước chân vẫn tiến về phía trước.

"Người kia là ai ah? c*̃ng là những thiên tài trong gia tộc sao?"

"Ta đã từng gặp qua một ít thiên tài trong những gia tộc nhưng chưa bao giờ thấy người này."

"Chắc hẳn c*̃ng tán tu giống như chúng ta..."

"..."

Thanh niên này c*̃ng làm theo những bước tương tự như Cao Lý, năm

giây sau, tảng ngọc ság lên hiện ra hai màuvàng kim và màu đỏ.

"Nhị linh căn Kim, Hỏa, ngươi c*̃ng đứng sang đây."

Tiếp theo, lần lượt từng người một bước lên kiểm tra linh căn c*̉a mình.

"Tam linh căn Hỏa, Mộc Thổ, đứng sang bên phải."

" Tam linh căn, Thủy, Mộc, Kim, đứng...."

"Tứ linh căn...."

"Ngũ linh căn..."

Người có tam linh căn thì vui mừng, mặt mày hớn hở, người có

bốn, năm linh căn mặt mày ỉu xìu, không có sức lực mà đi nói

chuyện. Rất nhanh đã tới lượt c*̉a Du Vân, Du Vân giờ phút này

sắc mặt không còn chút máu, cả người run lên không dám đi về

phía linh đài, hắn đang lo sợ mình là yêu thú không có linh căn

thì hôm nay sẽ bỏ mạng tại đây.

"Đến ngươi, nhanh lên!"

Lão giả đứng bên phải mở miệc thúc giục, Du Vân cắn răng cất

bước lên linh đài, mỗi lần bước một bước, trái tim như muốn

nhảy ra khỏi cổ họng. Tới trước mặt tảng ngọc, mặt lộ ra

quyết đoán, cắn ngón tay, giọt sền sệt máu tươi chảy ra rơi

vào trên tảng ngọc, tảng ngọc hấp thu giọt máu rồi lộ ra màn

sáng lưu chuyển, ước chừng đi qua hai mươi giây khi mọi người đã

mất đi kiên nhẫn thì tảng ngọc lóe lên ba màu vàng kim, màu đỏ và màu xanh lá cây, Du Vân thấy vậy trong lòng vui mừng không

thôi, nỗi lo sợ đã biến mất không thấy.

"Ta c*̃ng có linh căn ah, ha ha ha..."

Du Vân vừa nghĩ vừa vui mừng không thể tả, Du Vân không biết

rằng yêu thú c*̃ng có, yêu thú có linh căn mới có thể tu luyện

chứ không phải chỉ có con người mới có.

"Tam linh căn Kim, Hỏa, Mộc, sang bên phải đứng."

Tiếp theo những người khác c*̃ng tiên lên kiểm tra. Khi người

cuối c*̀ng bước lên tảng ngọc nhỏ máu tươi thì bỗng nhiên tảng

ngọc phát ra ánh sáng mãnh liệt, mọi người sững sờ, còn hai

lão giả thì toàn thân chấn động, nét mặt vui mừng thoáng hiện mà ra.

"Là biến dị linh căn ah, ha ha ha, tốt, rất tốt."

"Ha ha ha, dĩ nhiên là biến dị linh căn, không biết thuộc loại nào trong biến dị linh căn."

Vần sáng lưu chuyển rất lâu, hai phút sau, tảng ngọc phát ra một đạo ánh sáng màu..."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.