Chương117: Chữa thương

Khi Du Vân tỉnh lại thì đã mấy ngày sau,mà tỉnh lại thì từng cơn đau đớn mà kéo đến, Du Vân trở mình làm cho ngũ tạng đang bị

thương chấn động, khóa miệng chảy ra máu tươi. Thân thể Du Vân

tràn ra yêu khí bao phủ cả sơn động, chốc lác sau sương mù yêu

khí rút đi, hiện ra trong hang động mộn con Giao Long màu vàng

đan cuộn tròn ở đó, theo thời gian trôi qua, từng tia linh khí

xung quanh mà bắt đầu tiến vào thân thể hắn, c*̃ng may lần này

bị thương tuy kinh mạch đứt đoạn nhưng c*̃ng không phải là chủ

kinh mạch nên Du Vân mới có thể sử dụng được pháp lực mà biến thành bản thể mà vận chuyển công pháp hấp thu linh khí chữa

thương. Linh khí tiếng vào kinh mạch ân cần săn sóc những kinh

mạch bị tổn thương sau đó tiến vào ngũ tạng mà săn sóc, thời

gian từng phút trôi qua, linh khí từ cẩn thận hấp thu từng tia

đến nhiều hơn, mà những kinh mạch bị thương dần dần hồi phục,

xương cốt và ngũ tạng được chữa trị nhanh hơn, hơi thở c*̉a Du

Vân ngày càng mạnh và đều đặn hơn.

Một năm sau, Du Vân đã có thể biến thành hình người nhưng sắc

mặt vẫn còn tái nhợt, hắn vẫn cứ ngồi đó mà hấp thu linh

khí chữa thương. Thời gian trôi qua thêm hai năm nữa, đến lúc này đây sắc mặt c̉a Du Vân c̉a Du Vân đã hồi phục như trước kia,

hắn đứng lên hoạt động thân thể, hít thở không khí, cảm giác

rất là thoải mái, trong mấy năm này hắn đã bị thương hai lần,

Du Vân nghĩ tới đây thì nghiến răng nghiến lợi, hắn c*̃ng không

có chọc ai thế nhưng mà kết c*̣c thật thê thảm.

Có lẽ đây c̃ng là một bài học với hắn, phải có thực lực mạnh mẽ mới bảo vệ được mạng sống c̉a mình.

Du Vân ngồi lại xuống mặt đất mà nhớ lại lúc hai người kia

đánh nhau, đúng là tu sĩ Nguyên Anh mỗi lần đánh nhau đều kinh

thiên động địa. Bỗng nhiên Du Vân nhớ lại một màn khi Đinh Kiên

tự bạo.

"Đứa nhỏ sao thấy quen quen vậy ta?"

Du Vân lấy ra hộp ngọc mà mở ra, bên trong hộp ngọc là một

trái cây hình dáng đứa trẻ nhưng chỉ khác Nguyên Anh c*̉a Đinh

Kiên đó là không có mặt mũi.

"Trái cây này có tác dụng gì?"

Du Vân cầm Nguyên Anh quả mà bắt đầu xem xét, hắn đã ẩn ẩn

đoán được mười trái cây này nằm ở tầng thứ chín có thể là

dành cho những tu sĩ bước vào được cung điện trên biển. Mà

những ai bước lên được đó tu vi ít nhất c*̃ng là Kết Đan hậu

kỳ.

Du Vân ánh mắt sáng rực, nếu nói tu sĩ Nguyên Anh kỳ là linh

hồn kết hợp với nguyên đan trong đan điền c*̉a tu sĩ sau đó dựng dục mà phá vỡ nguyên đan kết thành nguyên anh, thì Nguyên Anh

quả này nhất định sẽ trợ giúp tu sĩ phá đan thành anh có

thành công tỷ lệ lớn hơn.

Mà Du Vân c*̃ng bắt đầu suy nghĩ, hắn không biết mình từ Long

Đan cảnh lên Long Anh cảnh thì sẽ như thế nào, bởi vì hắn c*̃ng không tu luyện giống như nhân loại.

Du Vân thở dài một hơi, suy nghĩ như thế nhưng đã đến nước này

thì c̃ng không có cách nào. Tay áo c̉a hắn vung lên, từ trong

túi trữ vật bay ra long ngọc mà sắp xếp thành trận pháp, sau

khi khở động xong trong pháp thì mắt c̉a hắn c̃ng nhắm lại mà loại bỏ hết các suy nghĩ bắt đầu tu luyện.

Mà ở Tây Hải, chỗ một vùng biển hoang vắng mà xa xôi có một

cô gái đang cầm một tờ mà đứng trên không trung nhìn xuống, ánh mắt nàng lóe lên sau đó miệng lẩm bẩm chú ngữ sau đó phi

thẳng xuống mặt biển, kỳ lạ là cô gái này lao xuống mặt biển nhưng không gây ra động tỉnh gì, mà chỗ cô gái đó như dung nhập vào trong đó rồi biến mất không thấy gì nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.