Chương115: Đinh Kiên - Đỗ Hùng

Một ngày này, Du Vân đứng trên đỉnh núi tay cầm Lưu Tinh Kiếm, bỗng nhiên hắn giơ thanh kiếm lên, thanh kiếm ngâm khẽ, trên thân kiếm

phát ra từng đợt kiếm khí, Du Vân bỗng nhiên một kiếm chém ra,

kiếm khí bay xẹt mà ra ngưng tụ thành một thanh phi kiếm may bay thẳng đến vách đá trước mặt.

"Xẹt!"

"Oanh!"

Trên vách thình lình xuất hiện một cái khe hở sâu một trượng,

Du Vân thu lại kiếm mà nhíu mày, uy lực một kiếm vừa nãy rất

nhỏ bé, hắn ngồi xếp bằng tại chỗ mà tiếp tục nghiên cứu bộ kiếm pháp này tìm những chỗ sai c*̉a một kiếm lúc nãy. Mỗi

lần nghiên cứu xong thì hắn lại đứng lên mà tiếp tục thi triển kiếm pháp.

Hai tháng sau, Du Vân đứng trước mặt vách đá lúc trước, hắn

nhấc tay lên, trong tay cầm Lưu Tinh Kiếm mà chém ra một kiếm

thật nhanh.

"Xẹt!"

"Ầm!"

Vách đá bị phi kiếm chém làm nổ tung thành nhiều mảnh, chỗ

bị chém vào thì sâu đến mấy trượng, Du Vân thấy vậy mới thỏa

mãn, một thanh kiếm khí đã như thế, nếu chém ra nhiều thanh

c*̀ng chém vào một chỗ thì uy lực như thế nào khỏi cần nói

c*̃ng biết.

Tiếp đó là thời gian Du Vân luyện tập chiêu thứ nhất, đã chém

ra được một thanh kiếm khí thì chém ra hai thanh c*̃ng dễ dàng

hơn nhiều, mỗi lần hắn đều tiến bộ hơn, kiếm khí chém ra càng nhiều hơn, uy lực c*̃ng lơ2tn hơn.

Nửa năm sau, Du Vân bay lên không trung sau đó tay phải cầm kiếm

chém mạnh về một ngọn núi nhỏ, mà một kiếm này chém ra thì

có một trăm đạo kiếm khí phóng ra đánh vào vách núi.

"Oanh! Oanh! Oanh!"

"Ầm! Ầm! Ầm!"

Cả vách núi bị nổ tung ra, trên đó hiện lên những đường rãnh

dài đến mấy trượng thật sâu, mà những tảng đá bị kiếm khí

đánh nổ tung ra c*̃ng hóa thành bụi phấn khi tiếp xúc với kiếm khí.

Du Vân thấy vậy thì mừng rỡ, luyện được đến đây thì c*̃ng tự

bảo vệ mình được rồi, tuy vậy nếu muốn luyện thành chiêu thứ

nhất cần phải thời gian rất dài.

Đang lúc Du Vân thỏa mãn với chiêu thức c*̉a mình thì bỗng nhiên nghe những tiếng ầm ầm ầm từ phía xa, mặt đất và những ngọn núi rung chuyển dữ dội, Du Vân thấy vậy thì sắc mặt biến

đổi, hắn hạ xuống một ngọn núi mà thu lại hơi thở c*̉a mình,

trốn ở một bên mà xem xét.

Không bao lâu thì trên ngọn núi chỗ Du Vân ẩn nấp xuất hiện hai

người trung niên đánh nhau kịch liệt, chưởng quyền đánh ra làm

sụp cả mấy ngọn núi xung quanh, Du Vân nhìn thấy thì sợ mất

mật, trong lòng lo lắng đừng có đánh lên ngọn núi mình đang

đứng, Du Vân bắt đầu quan sát hai người này, một người ăn mặc

đồ làm từ da lông yêu thú màu trắng rất giống những người Du

Vân chém giết trước kia, người còn lại mặc bộ đồ màu xám tro, hai người này đánh nhau không biết bao lâu thì dừng lại, cảnh

vật xung quanh bị những ảnh hưởng từ chiêu thức c*̉a họ mà sụp đổ, nứt nẻ.

"Họ Đỗ, ngươi tính đuổi tận giết tuyệt Bạch Tuyết Tông chúng ta sao?"

Người mặc áo lông nói ra, mà người được gọi là họ Đỗ kia thì khinh thường một tiếng.

"Đinh Kiên, Bạch Tuyết Tông ngươi là cái gì chứ, trước giờ hai

tông môn chúng ta tranh đấu liên miên, nay lão tổ tông c*̉a tông môn các ngươi đã chết thì chúng ta tại sao không bắt cơ hội này!"

"Hừ, Đỗ Hùng, nếu ngươi muốn giết ta thì phải trả cái giá không nhỏ đâu!"

Hai người này chính là tông chủ c*̉a Bạch Tuyết Tông Đinh Kiên

và Chính Nhất Tông Đỗ Hùng, từ mấy năm trước lão tổ tông c*̉a

Bạch Tuyết Tông không thể đột phá đến Hợp Đạo cảnh giới, hao

hết tuổi thọ mà chết, mà giữa hai tông môn này thù hận đã

lâu, Chính Nhất Tông nhân cơ hội này tấn công lên tông môn c*̉a

Bạch Tuyết Tông, nhờ có lão tổ tông áp trận nên Chính Nhất

Tông chém giết dễ dàng, không một ai thoát khỏi...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.