Chương 4

Chúng tôi chưa

đi được bao xa thì chú Tô đã cho người đến đón Tô Linh San rồi. Cô ấy ôm chặt

lấy Kì Ngôn không chịu buông tay. Kì Ngôn liền nhẹ nhàng dỗ Tô Linh San: -Linh

San ngoan nào, em về nhà trước đi!. Cuối cùng thì Tô Linh San cũng đồng ý tạm

biệt Kì Ngôn để ra về.

Cô ấy là một cô

gái dám nghĩ dám làm. Nếu đổi lại là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không làm như vậy

đâu.

Khi Tô Linh San

về, tôi khẽ liếc nhìn Kì Nặc. Lúc ấy môi anh đang mỉm cười, liệu có phải anh

đang mỉm cười bởi vì Kì Ngôn có được cái phúc như vậy không nhỉ? Hai người

chúng tôi, Kì Nặc đẩy xe lăn, tôi thì xách lồng đèn, người đi bên trái, người

đi bên phải. Bên cạnh là những con đom đóm lập lòe tỏa ra ánh sáng xanh lè. Tôi

thật sự hi vọng thời gian có thể ngừng trôi để cho chúng tôi có thể đi bên nhau

mãi mãi như vậy.

Tôi chịu mở

miệng nói chuyện, người vui nhất đương nhiên là bố. Tôi ngồi trong phòng khách,

ăn canh gà mà Kì Nặc đã hâm nóng lại cho tôi. Canh gà là huyện trưởng mới mua

về cho chúng tôi. Tôi vừa mở miệng gọi “bố” là bố liền cười to sung sướng, điệu

bộ rối rít như một đứa trẻ con. Bố đi đi lại lại trong phòng, niềm vui hiện rõ

trên khuôn mặt khiến cho mặt mẹ kế như sa sầm xuống.

Bố nói: -Kì Nặc

quả là một đứa trẻ ngoan! Tôi biết là lần này đến huyện Thụ Thủy nhất định sẽ

có thu hoạch lớn mà! Tôi nhất định sẽ sửa cho xong đường xá, sau này phải

thường xuyên tới đây mới được. Mà tôi muốn nhận nuôi Kì Nặc, tôi nghĩ chắc chắn

cậu bé sẽ mang lại niềm vui cho Tiểu Mạt!

Bố vừa nói xong

câu ấy, miếng canh gà tôi còn chưa kịp nuốt trong miệng lập tức phụt ra ngoài. Kì

Ngôn ngã nhào xuống đất. Cánh tay đang xào nấu của Kì Nặc chợt khựng lại.

Mẹ kế nghe vậy

liền lên tiếng: -Kì Nặc, còn không mau chạy đến cám ơn chú La đi!

Huyện trưởng

nói: -Đây là một chuyện tốt! Kì Nặc à, những ngày tháng vất vả của cháu đến đây

là chấm dứt rồi!

Tôi vừa vui mừng

vừa vô cùng ngạc nhiên, đưa mắt nhìn sang Kì Nặc . Anh ấy vẫn vừa xào nấu vừa

từ tốn hỏi: -Thế còn Kì Ngôn thì sao?

Bố tôi không ngờ

Kì Nặc sẽ đưa ra câu hỏi này, ông bối rối nhìn sang Kì Ngôn: -Điều này…

Kì Ngôn liền xua

xua tay nói: -Em rất ổn, anh đi rồi em sẽ không bị người khác mang ra so sánh

với anh nữa! Như vậy chẳng phải tốt quá còn gì! Yên tâm đi, em sẽ ở đây với

huyện trưởng!

Tôi biết trong

lòng Kì Ngôn đang rất buồn phiền và hụt hẫng. Mặc dù anh ấy diễn kịch rất giỏi

nhưng tôi chỉ nhìn qua là biết ngay. Bởi vì tôi cũng đã từng che dấu sự đau khổ

của mình bằng cách ấy. Nhưng tôi biết con người không thể dấu nổi nỗi đau đớn

trong lòng.

Kì Ngôn tập tễnh

đi lên gác, tôi bước lên trước dìu Kì Ngôn nhưng anh đã hất tay tôi ra và nói -La Tiểu Mạt, người vui mừng nhất có lẽ là em đấy nhỉ?

Dứt lời Kì Ngôn

liền bật cười, cái bóng cô độc của anh ấy khuất dần trên cầu thang.

Tối đến, tôi đi

ngang qua phòng ngủ của bố, nghe thấy tiếng bố nói chuyện với huyện trưởng. Bố

nói: -Tôi chỉ có thể nhận nuôi một đứa, còn về Kì Ngôn…tôi đành phải xin lỗi…

Huyện trưởng

nói: -Anh đừng nhìn cái vẻ bề ngoài tinh quái, nghịch ngợm của Kì Ngôn mà vội

đánh giá nó không tốt, thực ra thằng bé cũng là một đứa trẻ rất ngoan, chỉ có

điều không chịu khó học hành mà thôi!

-Nhưng mà tôi

nhận thấy Tiểu Mạt có vẻ phụ thuộc vào Kì Nặc, vì vậy tôi muốn nhận nuôi Kì

Nặc!

……

Trong lòng tôi

rất vui, nhưng lại chợt cảm thấy rất lo lắng. Với tính cách của Kì Nặc, anh ấy

chắc chắn sẽ không để lại Kì Ngôn một mình ở huyện Thụ Thủy này. Đây chắc chắn

là điều không thể!

Tôi đến trước

cửa phòng của Kì Ngôn, bởi vì Kì Nặc đã nhường phòng lại cho tôi nên tạm thời

trong thời gian này tôi và Kì Ngôn sẽ ở chung với nhau. Lúc ấy Kì Nặc đang băng

bó vết thương cho Kì Ngôn, nhưng Kì Ngôn lại co chân loại, ném hết cả băng gạc

xuống đất.

Kì Nặc liền nói -Em đừng bướng bỉnh nữa, sau này chẳng may chân bị tàn phế thì sao?

Kì Ngôn bực mình

gắt lên: -Anh không phải lo! Anh đã là người chuẩn bị đến Cảnh An sống rồi, còn

lo cho em làm gì? Kì Nặc, em chán cái bộ dạng này của anh lắm rồi, chán cái vẻ

ngoan ngoãn hiểu chuyện của anh lắm rồi! Đừng lúc nào cũng tỏ ra mình là anh cả

như vậy!

Tôi tức tối đẩy

tung cánh cửa, lao vào phòng rồi cầm thuốc lên ấn mạnh vào vết thương của Kì

Ngôn.

Kì Ngôn hét lên -La Tiểu Mạt, cô coi thường mạng người như vậy à?

Tôi lấy bông

băng từ trên tay của Kì Nặc rồi nói: -Đáng đời, cho anh đau chết luôn! Ai bảo

anh dám tỏ thái độ với anh trai mình!

Kì Ngôn đáp -Tôi cứ thái độ đấy, cô không nhìn quen mắt thì đừng nhìn nữa!

Tôi tức điên

lên, vừa quấn chặt vết thương vừa nói: -Anh nhìn xem người ta tay chân lóng

ngóng cũng giúp anh băng bó vết thương. Đây có thể nói là cái phúc mấy đời của

anh rồi, còn cáu cái gì mà cáu?

Kì Ngôn nói -Cái phúc mấy đời này có lẽ cũng chẳng được mấy ngày nữa đâu!

Kì Nặc lấy khăn

mặt lau mồ hôi cho Kì Ngôn. Nhìn thấy vết thương của Kì Ngôn bị mình băng bó

chẳng ra làm sao, tôi đành cầu cứu Kì Nặc: -Anh giúp em băng lại vết thương đi

nhé! Em thấy cứ để em băng thế này anh ấy sẽ chết nhanh hơn đấy!

Kì Ngôn đột

nhiên co chân lại, nói: -Không cần bó lại đâu, tôi muốn chết nhanh hơn một

chút!

Câu nói này

khiến cho cả tôi và Kì Nặc phải bật cười. Kì Nặc mỉm cười chạy xuống nhà lấy

nước lên. Tôi ngồi bên mép giường nhìn chằm chằm vào Kì Ngôn, anh ấy cũng ương

ngạnh nhìn lại tôi. Những lúc ngồi yên tĩnh, Kì Ngôn chẳng khác Kì Nặc là mấy. Nhưng

tại sao tôi lại thích Kì Nặc? Nhất định là do trên người Kì Nặc có một cái gì

đó thu hút tôi rồi!

Kì Ngôn đột

nhiên lên tiếng: -La Tiểu Mạt, đừng nhìn anh như thế, anh là Lặc Kì Ngôn!

Kì Nặc điềm đạm

và thận trọng, còn Kì Ngôn thì tinh nghịch và thích đùa cợt. Lúc buổi chiều,

hình như Kì Ngôn vốn định nói với tôi rằng anh ấy không phải là Kì Nặc, nhưng

lại muốn trêu chọc tôi nên đã mạo danh là Kì Nặc.

Đúng vào lúc tôi

đang trầm tư suy nghĩ thì đột nhiên có cái gì đó động đậy dưới chân mình. Tôi

mở to mắt nhìn xuống, một con chuột to đùng, đen sì sì đang bò lên chân tôi. Tôi

hét lên thất thanh, đứng bật dậy hất tung con chuột về phía Kì Ngôn. Anh ấy mỉm

cười nói: -Chỉ là một con chuột thôi mà, có gì đáng sợ đâu chứ?- nói dứt lời,

Kì Ngôn lại đẩy con chuột vào chân tôi.

-Lặc Kì Ngôn,

anh là đồ đáng ghét!- tôi hét lên, hoảng hốt nhảy phắt lên cái phản mà Kì Ngôn

đang nằm.

Chỉ nghe thấy

“rầm” một tiếng, cái phản mà tôi vừa nhảy lên đã lật úp xuống khiến cho tôi ngã

lăn ra đất.

Đương nhiên,

người cùng ngã lăn ra đất với tôi chính là Kì Ngôn, người vốn đang nằm yên trên

cái phản ấy.

Kì Ngôn ngã đè

lên người tôi. Tiếng động mạnh vang lên từ trên gác xép khiến cho mọi người

dưới lầu hoảng hốt không biết trên gác đã xảy ra chuyện gì. Toàn thân tôi đau ê

ẩm, nằm im dưới đất mà khóc. Tôi vừa khóc vừa gào lên -Đau quá! Kì

Ngôn chết tiệt! Anh còn không mau xuống khỏi người tôi đi!

Kì Ngôn nằm trên

người tôi, khổ sở nói: -Em tưởng là anh thích nằm trên người em chắc? Chân của

anh bị thương rồi, làm sao mà cử động được?

Người đầu tiên

chạy đến là Kì Nặc. Anh vội vàng lôi Kì Ngôn dậy. Tiếp đó, bố tôi, mẹ kế và

huyện trưởng cũng chạy lên.

-Tiểu Mạt, con

không sao chứ?- bố hoảng hốt ôm tôi vào lòng.

-Cô ấy sợ chuột,

liền nhảy lên phản. Nào ngờ phản cập kênh nên cả hai cùng bị ngã lăn xuống

đất!-Kì Ngôn giải thích.

Tôi sợ quá chỉ

biết khóc thật to. Bố kéo tôi xuống nhà, khẽ nói với tôi: -Từ sau con đừng chơi

với Kì Ngôn nữa. Bố thấy mỗi lần con chơi với nó đều bị nó dọa cho chết khiếp. Hết

gặp rắn lại đến ngã xuống đất. Từ sau con cứ đi cùng với Kì Nặc thôi, con đi

với cậu ấy bố mới yên tâm!

Tôi gật đầu, vừa

mới đi đến chân cầu thang đã nghe thấy tiếng hét của Kì Ngôn: -La Tiểu Mạt, đợi

chân anh khỏi sẽ lại dẫn em đi chơi xích đu!

Tôi thu mình

trong lòng bố, quay lại mắng Kì Ngôn: -Không chơi với anh nữa, anh toàn bắt nạt

em thôi!

Mẹ kế nói: -Anh

xem Tiểu Mạt vừa biết khóc vừa biết làm nũng. Như vậy chẳng phải rất tốt hay

sao? Xem ra cái cậu Kì Ngôn này thật là có bản lĩnh!

Tôi ngoảnh đầu

lườm Kì Ngôn một cái, thấy anh ta đang dựa vào cửa cười toe toét với tôi. Kì

Nặc liền nói với Kì Ngôn: -Kì Ngôn, mau vào băng bó lại vết thương đi nào!

Tôi thôi không

khóc nữa, ngồi xuống bàn ăn món trám trắng xào mà Kì Nặc vừa làm. Món trám

trắng xào này thật là ngon, cho thêm một loại cỏ vào xào lẫn để cho có màu

xanh, ăn lại có vị bạc hà thoang thoảng. Quan trọng hơn đấy là, món trám trắng

này có mùi hương của Kì Nặc.

Nghĩ đến đây tôi

cảm thấy rất vui, liền gắp một đũa to bỏ vào miệng.

Bố ngồi bên cạnh

xoa xoa đầu tôi. Tôi ngẩng đầu, trìu mến nhìn bố. Trong suốt khoảng thời gian

tôi không nói chuyện, bố không lúc nào cảm thấy vui vẻ. Tôi chưa từng trông

thấy vẻ mặt của bố nhẹ nhõm và dễ chịu như thế này bao giờ.

Có người bố nào

không hi vọng con cái mình có thể khóc, có thể cười, có thể làm nũng cơ chứ?

Tôi gắp một

miếng trám xào nhét vào miệng bố: -Bố à, có ngon không?

Nhìn thấy đôi

mắt của bố đỏ lên tôi liền vội vàng ôm lấy cổ bố: -Bố ơi, bố khóc vì vui quá

phải không?

Bố hiền từ nói -Đúng thế, bố hi

vọng Tiểu Mạt mãi mãi hạnh phúc!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.