Chương 2

Tôi ngủ một giấc

ngủ thật ngon lành. Cái gác nhỏ bằng gỗ trong căn nhà cũ kĩ của huyện trưởng

chính là căn phòng của Kì Nặc. Anh cầm lấy chiếc đèn lồng đom đóm, ngồi xuống

bậc cầu thang rồi nói: “Tiểu Mạt, em ngủ đi! Có chuyện gì thì cứ gọi anh nhé!”

Tôi thấy anh

treo cái đèn lồng lên cái móc trên trần nhà. Bố ngồi xuống đắp lại chăn cho

tôi.

Tôi kéo lại

chiếc chăn, đắp kín lên người. Chiếc chăn mỏng màu xanh nhạt, căn gác xép nhỏ

tỏa ra mùi gỗ mục hòa lẫn với mùi thơm thoang thoảng của các loại dược liệu,

còn có cả tiếng chuột kêu “chít chít” khiến cho tôi cảm thấy sờ sợ. Tôi nhìn

qua khe cửa, thấy Kì Nặc đang đứng dựa vào cầu thang. Anh khẽ nhắm mắt lại, ánh

trăng chiếu sáng trên khuôn mặt anh. Tôi cảm thấy lòng mình ấm áp và yên tâm

chìm vào giấc ngủ.

Đã lâu lắm rồi

tôi không ngủ một giấc ngon lành đến vậy. Kể từ sau khi mẹ qua đời, tôi thường

xuyên nằm mơ thấy ác mộng.

Xưa nay tôi chưa

bao giờ nghĩ rằng huyện Thụ Thủy lại là một nơi phong cảnh hữu tình, không khí

trong lành và bình yên đến vậy. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng lại có một

người có thể giúp cho tôi cảm thấy an toàn và bình yên. Dường như chỉ cần nhìn

thấy anh ấy là thế giới của tôi sẽ bình yên trở lại.

Tôi ngủ rất lâu,

ngủ tới tận chiều ngày hôm sau. Khi tôi tỉnh giấc, Kì Nặc đã ra ngoài từ lâu. Ánh

sáng mặt trời chói chang rọi vào căn gác xép cũ kĩ.

Tôi đi xuống

nhà, cả căn phòng im lặng không một bóng người. Tôi nghĩ chắc chắn bố đã ra

ngoài đi bàn bạc chuyện sửa đường xá rồi. Tôi đi đi lại lại trong phòng, muốn

tìm kiếm cái gì đó để bỏ bụng. Trên chiếc bàn ở phòng khách, tôi nhìn thấy một

bát cháo kê đậy nắp cẩn thận. Một mảnh giấy bị đè ở dưới cái bát. Trên giấy có

viết: -Tiểu Mạt, khi nào tỉnh lại nhớ ăn hết cháo nhé!

Chữ của Kì Nặc

viết rất đẹp. Giọng điệu của anh khi nói với tôi chẳng giống như hai người mới

gặp mặt lần đầu, khiến cho tôi cảm thấy thật quen thuộc.

Tôi ngồi trên

ghế ăn hết bát cháo. Ánh sáng mặt trời buổi chiều vàng rộm như mật ong. Cháo

này có vị ngọt thì phải? Tôi nghĩ chắc chắn là như vậy, nếu không sao miệng tôi

lại có vị ngọt ngào đến vậy? Vừa ăn hết bát cháo thì tôi nhìn thấy Kì Nặc về.

Anh ấy mặc một

chiếc áo cộc tay màu xanh, quần ngố màu đen, tay đang xách một con thỏ hoang. Anh

nhìn con thỏ rồi nói: -Mày đừng có chạy, đừng có chạy, tối nay tao sẽ nướng mày

ăn thịt!

Tôi im lặng nhìn

anh ấy đi từ ngoài vào. Khi anh ấy mỉm cười, một nét tinh nghịch hiện lên trên

khuôn mặt. Nước từ cái vòi rơi tí tách, tôi vẫn yên lặng nhìn Kì Nặc, trầm ngâm

suy nghĩ không biết hôm nay gặp tôi anh sẽ nói gì? Liệu anh có tỏ ra thân thiết

như người thân của tôi nữa hay không?

Ngẩng đầu nhìn

thấy tôi, anh chợt ngây người, sau đó ngạc nhiên hỏi: -La Tiểu Mạt?

Tôi gật đầu, đi

đến trước mặt anh, lấy giấy ăn giúp anh lau sạch mồ hôi trên trán. Tóc của anh

hơi rối, không giống như một Kì Nặc gọn gàng ngày hôm qua.

Mặt anh đỏ lựng

lên, bối rối hỏi tôi: -Em không ra ngoài à?

Tôi lắc đầu.

Anh nghiêng

nghiêng đầu rồi cúi xuống nhìn tôi, đôi môi khẽ mỉm cười, ánh mắt pha chút tinh

nghịch -Vậy anh dẫn em

đi chơi nhé! Nhân tiện thịt con thỏ này luôn!

Tôi nhìn con thỏ

tội nghiệp, lắc lắc đầu.

Anh mỉm cười

nói: -Vậy thì cho em đấy! Anh cầm cả buổi chiều, mệt lắm rồi! Em vuốt nó thử

xem, rất đáng yêu đấy!

Tôi đột nhiên

nhớ lại con đom đóm ngày hôm qua, không biết nó đã bay đi mất hay chưa, không

biết nó có còn sáng không nữa? Tôi lại nhớ đến bàn tay bị Kì Nặc nhìn thấy ngày

hôm qua, không biết tại sao, tôi đột nhiên cảm thấy hoảng sợ. Tôi thò tay ra

cho anh xem, hai bàn tay, một bàn tay thì hoàn chỉnh, bàn tay còn lại…giờ chỉ

còn là một khối tròn…

Tôi nhìn thấy

đôi mắt anh trợn tròn như hai quả bóng, anh ấy thấy sợ ư? Đó cũng là chuyện

bình thường. Ngay cả bản thân tôi lần đầu tiên nhìn thấy bàn tay ấy cũng cảm

thấy kinh hãi nữa là.

Tôi xoay người lại,

đi về phía gác xép. Tôi rất sợ phải nghe thấy những điều anh ấy sẽ nói tiếp

theo. Nhưng vừa bước đến bước thứ bảy thì tôi đột nhiên nghe thấy một giọng nói

trong veo vang lên: -Ở trên đó chẳng có gì thú vị cả! Để anh dẫn em đi chơi!

Tôi quay đầu

lại, Kì Nặc đang ôm chặt con thỏ trong lòng, ngẩng đầu nhìn tôi. Đôi mắt của

anh ấy vẫn trong veo như vậy, điều này khiến cho tôi cảm thấy rất vui! Tôi chạy

ào xuống dưới cầu thang, ôm chặt con thỏ. Sinh vật bé nhỏ ấy nằm yên trong lòng

tôi, trông thật là đáng yêu!

Kì Nặc nói: -Đi

thôi, không đi nhanh thì trời tối mất!

Tôi vui vẻ gật

đầu và mỉm cười với anh. Tôi phát hiện ra tôi lại cười rồi! Điều này khiến cho

tôi cảm thấy rất vui vẻ trên suốt quãng đường.

Huyện Thụ Thủy

có rất nhiều đèn lồng đom đóm. Những cái lồng được làm từ những nan tre nhỏ

xíu, xung quanh dán kín giấy màu vàng nhạt, treo lủng lẳng trước cổng mỗi gia

đình.

Kì Nặc nói -Những chiếc đèn lồng này là điềm báo cho sự bình an, vì vậy nhà nào cũng đều

treo đèn lồng. Huyện Thụ Thủy mất điện quanh năm, vì vậy dán những chiếc đèn

lồng này để tiện cho việc đi lại.

Tôi và Kì Nặc đi

vòng qua những chiếc đèn lồng này, suốt cả dọc đường, anh ấy cứ nói chuyện luôn

miệng.

-La Tiểu Mạt ,

em không thích nói chuyện hay là vì em không biết nói chuyện?

-La Tiểu Mạt, em

cười trông xinh lắm, tại sao không cười nhiều vào?

-La Tiểu Mạt,

những đứa trẻ trong thành phố đều trầm tính như em sao? Nhưng mà cô bé đến đây

mấy hôm trước rất hoạt bát mà?

………

Anh nói chuyện

liên tục như một chú chim non mới tập hót vậy, dường như anh đã trở thành một

người khác hẳn với một Kì Nặc dịu dàng và điềm đạm của ngày hôm qua. Chúng tôi

cứ đi mãi, đi mãi, đi đến một rừng cây. Kì Nặc treo một sợi dây thừng lên cành

cây to rồi nói: -Được rồi, chúng ta chơi xích đu thôi!

Tôi bối rối lắc

đầu, anh ấy quả nhiên là một cậu bé 12 tuổi hiếu động và nghịch ngợm.

Anh nói: -Em không tin anh đu cho em

xem!

Kì Nặc vừa ngồi lên “xích đu” thì

“rắc” một tiếng, cành cây gãy lìa ra, Kì Nặc nhã nhào trên đất, toàn thân lấm

lem bùn đất.

-Sao lại thế? Hôm qua vẫn còn chơi

được mà? Có khi tại hôm qua chơi lâu quá nên cành cây này mới bị gãy!- anh vừa

giải thích với tôi vừa lồm cồm bò dậy.

Tôi ôm con thỏ trong tay, không nhịn

được cười. Hoàng hôn, những ánh mặt trời yếu ớt len lỏi vào rừng cây và mất hút

trong đám lá cây rậm rạp.

Kì Nặc lẩm bẩm nói: -Giá như em có

thể nói chuyện thì tốt biết mấy!

Sao tôi không muốn nói chuyện với anh

ấy cơ chứ? Chỉ có điều lâu quá rồi không nói chuyện, dường như tôi đã mất đi

khả năng nói rồi, điều này khiến cho tôi vô cùng phiền muộn.

Lúc Kì Nặc đang thử xích đu thì có

một con rắn màu xanh lục bò qua, trái tim tôi như muốn hét lên “Cẩn thận” nhưng

con rắn ấy đã trườn nhanh về phía anh và mổ vào chân anh rồi. Anh ngã lăn ra

đất, nằm yên bất động. Tôi buông con thỏ ra, chạy như bay về phía anh. Môi anh

đã trắng bệch ra, vết thương bắt đầu sưng tấy.

Anh nói bằng giọng yếu ớt: -Hết rồi,

La Tiểu Mạt, anh sắp chết rồi!

Tôi cúi đầu định hút nọc độc ở vết

thương của anh nhưng Kì Nặc đã đẩy tôi ra: -Em muốn chết à! Chẳng may trúng độc

thì sao? Nhân lúc anh vẫn còn chưa làm sao, em hãy chạy đến phố Thanh Đường, ở

đó có một trạm y tế!

Tôi định dìu anh đứng dậy nhưng tay

tôi chẳng có chút sức lực nào, cuối cùng cả hai chúng tôi cùng ngã lăn ra đất.

Giọng nói của anh trở nên cực kì yếu ớt -La Tiểu Mạt, anh không muốn chết!

Anh mới quen em thôi, sao có thể chết nhanh như vậy được?

Tôi ngồi trên đám cỏ, mắt trân trân

nhìn anh. Anh ấy sẽ chết thật sao? “Chết”, cái từ đáng sợ này lại vụt lên trong

đầu tôi. Tôi lắc đầu, lao đến ôm chặt lấy anh.

Kì Nặc nói: -Em làm gì mà ôm anh chặt

thế? Anh lại la lên bây giờ!- giọng nói của anh vô cùng yếu ớt nhưng vẫn nhưng

vẫn mang vẻ hài hước, anh đang cố gắng chọc cho tôi cười.

Tôi đột nhiên bật khóc và gào to -Lặc Kì Nặc, anh sẽ không chết đâu, em không cho anh chết!

Nửa năm nay, đây là lần đầu tiên tôi

mở miệng nói chuyện. Tôi khóc, khóc thảm thiết như năm xưa lúc mẹ qua đời. Tôi

không thể tưởng tượng rằng cuộc sống của mình vừa mới có một đốm sáng xuất hiện

nay bỗng chốc lại bị dập tắt. Chuyện này quá đột ngột, tôi không sao có thể

chấp nhận được!

Tôi nghe thấy tiếng anh đang cười.

Anh đưa tay lên vỗ vỗ vào vai tôi, nói: -La Tiểu Mạt, cuối cùng anh cũng được

nghe em nói rồi! Nhưng mà, anh không thích em nói câu đó, em nói sai rồi, phải

đổi lại là…

Kì Nặc còn chưa kịp nói hết thì đã

ngất đi rồi. Tôi lay lay người anh nhưng anh vẫn không tỉnh lại. Tôi cố gắng

lôi anh ra khỏi khu rừng đó mà không được. Tôi bàng hoàng, không biết phải làm

thế nào. Tôi hét thật to “Cứu tôi với! Cứu tôi với”. Tôi cứ hét to như vậy cho đến

khi cổ họng khản đặc lại, không thể phát ra tiếng được nữa.

Cuối cùng cũng có một người tốt bụng

đi ngang qua. Người đó vội vàng cõng Kì Nặc lên lưng rồi chạy nhanh về phía

trạm y tế ở trên đường Thanh Đường.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.