Chương 14

Trước sinh nhật Hạ Đóa Tuyết một

tuần, cô ấy lôi tôi đi mời Kì Ngôn đến dự tiệc.

Tối đó không khí rất mát mẻ, tôi mặc

một chiếc áo len cao cổ đi bên cạnh Hạ Đóa Tuyết. Hạ Đóa Tuyết lần đầu tiên đeo

khuyên tai, chải chuốt rất xinh đẹp đứng trước mặt Kì Ngôn.

-Lặc Kì Nặc, thứ bảy tuần này là sinh

nhật của tôi, cậu có thể đến được không?- bộ dạng rụt rè, ưỡn ẽo của cô ấy

khiến cho tôi buồn cười lắm mà không dám cười. Một Hạ Đóa Tuyết không sợ trời,

không sợ đất thường ngày nay bỗng dưng trở nên thùy mị trước mặt Kì Ngôn.

Kì Ngôn có vẻ như không hài lòng vì

cô ấy gọi mình là Kì Nặc, mặt anh ấy có chút khó chịu, nhưng lại nhanh chóng

lấy lại vẻ mặt đào hoa thường ngày. Kì Ngôn đáp: -Tôi cũng rất muốn đi, nhưng

mà thứ bảy này là lần đầu tiên tôi cùng các anh em trong đội thi đấu với đội

tuyển của trường Nghệ An, làm sao bây giờ?

Hạ Đóa Tuyết liền mỉm cười đáp -Không sao, không sao đâu! Cậu đến muộn một chút cũng được mà!

Kì Ngôn nói: -Hạ Đóa Tuyết, cậu đúng

là một cô gái tốt bụng!

Tôi liền quay sang Hạ Đóa Tuyết giục -Cô gái tốt bụng ơi, chúng ta đã về được chưa ạ?

Lúc xuống cầu thang, chúng tôi nhìn

thấy Triển Khải Dương đang dắt xe đạp đi ra. Hạ Đóa Tuyết lao như tên bắn về

phía Triển Khải Dương, túm lấy vai của cậu ấy rồi nói: -Anh bạn nhỏ, tiến độ

theo đuổi hotboy của tôi đã có tiến triển tốt rồi, cám ơn kế hoạch hay ho của

cậu nhé!

Lúc này tôi mới biết hóa ra mời Kì

Ngôn đến dự tiệc sinh nhật là chủ kiến của Triển Khải Dương.

Triển Khải Dương lặng lẽ mỉm cười

đáp: -Lên xe đi, tôi chờ cậu về nhà!

Hạ Đóa Tuyết “ừ” một tiếng gọn lỏn

rồi nhảy tót lên xe của Triển Khải Dương, sau đó quay sang chớp chớp mắt với

tôi: -Mạt Mạt à, tôi đi trước nhé, phải lôi cái thằng nhóc này đi thôi! Hẹn gặp

lại ngày mai!

-Cậu đi đi, tôi sẽ thay mặt trăng

trừng phạt cậu!

Hạ Đóa Tuyết ngồi sau xe của Triển

Khải Dương, khe khẽ cất tiếng hát. Tôi một mình đi trên đường, vừa đi vừa suy

nghĩ. Triển Khải Dương đối với tôi và Hạ Đóa Tuyết mà nói mãi mãi vẫn là một

người bạn thân thiết nhất, gần gũi nhất. Thành tích học tập của Hạ Đóa Tuyết là

kém nhất trong số ba đưa chúng tôi, vì vậy Triển Khải Dương ngày ngày vẫn phụ

đạo cho cô ấy. Mỗi lần Hạ Đóa Tuyết trốn tiết tự học, Triển Khải Dương cũng lẽo

đẽo theo sau. Thực ra tôi biết Triển Khải Dương là một anh chàng cực kì nhát

gan, ngay cả việc giết một con gà thôi cũng khiến cho cậu ta run như cầy sấy

rồi. Nhưng mà Hạ Đóa Tuyết lại thích kiểu con trai dũng cảm và hơi hư một chút.

Triển Khải Dương vì Hạ Đóa Tuyết mà liên tục thay đổi bản thân, nhưng Hạ Đóa

Tuyết chưa bao giờ nhận ra điều đó.

Cậu ấy luôn luôn ở bên cạnh Hạ Đóa Tuyết…tất

cả những điều này tôi đều nhìn thấy rất rõ, nhưng tôi lại không thể tưởng tượng

được vì sao cậu ấy lại có thể giương mắt đứng nhìn người con gái mình thích

theo đuổi một người con trai khác mà không có chút phản ứng nào như vậy.

Hôm đó tan học từ rất sớm, thế nên

tôi liền đến An Ỷ Cư của thầy Triển. Đẩy cánh cửa gỗ nặng nề và cũ kĩ ra, tôi

nhẹ nhàng bước chân vào bên trong. Tôi nhìn thấy Triển Khâm Dương đang ngồi bên

bàn viết chữ. Đã nửa năm không gặp, chữ viết của anh ấy đã tiến bộ hơn hẳn, tư

thế cầm bút cũng đã ra dáng một “thầy đồ” lắm rồi.

Nhìn thấy tôi đến, anh ấy liền mỉm

cười với tôi: “La Tiểu Mạt, thật không tin có thể gặp lại em như thế này. Lần

trước lúc em bị ốm, ông nội đến thăm em về liền bỏ ăn bỏ uống suốt mấy ngày.

Còn nói là : cái chồi non đẹp như vậy mà bị phá hỏng mất rồi!

Trái tim tôi tự nhiên cảm thấy thật

ấm áp, nhưng miệng thì vẫn cố nói đùa: -Cứ làm như em mắc bệnh nan y không

bằng! Thầy Triển đâu rồi?

Triển Khâm Dương nhìn vào bên trong

rồi nói: -Hôm nay có hai người đến nói là muốn học thư pháp, thế nên ông liền

dẫn họ vào trong phòng khách nói chuyện và kiểm tra khả năng của họ rồi. Em

cũng biết đấy, yêu cầu nhận đồ đệ của ông nội anh rất cao, ông không muốn bồi

dưỡng cho những người không có khả năng trời cho. Giống như em trai anh đấy,

ông nội đã từ bỏ việc đào tạo thằng nhóc ấy ngay từ khi nó còn nhỏ rồi!

Triển Khâm Dương là cháu nội đầu tiên

của thầy Triển. Năm tôi năm tuổi đã quen anh ấy rồi. Lúc ấy Khâm Dương đã bảy

tuổi, có thể coi là một thiên tài trong lĩnh vực thư pháp, liên tiếp giành được

các giải thường về thư pháp dành cho thiếu nhi, là người có tư chất nhất trong

số chúng tôi và cũng là đệ tự chân truyền của thầy Triển. Chỉ có điều lên đến

cấp hai, anh ấy chuyển sang đam mê bóng rổ, không còn chăm chỉ luyện tập thư

pháp như trước nữa.

Tôi gật đầu đáp: -Lần trước đi xem

đua xe, cậu ấy có nói với em rằng anh rất thích chơi bóng rổ!

Triển Khâm Dương xua xua tay nói -Khải Dương nó mê đua xe, ai khuyên cũng không được, đúng là làm người khác

phải bực mình!

-Hai anh em nhà anh đều ngang bướng

như nhau, thư pháp thì không chịu luyện, một người thì đam mê bóng rổ, một

người thì thích đua xe. Đúng là giống hệt nhau còn gì!

Dứt lời, tôi liền lấy tờ giấy viết

thư pháp mà tôi đã luyện ngày hôm qua và bảo với Triển Khâm Dương: -Đây là

những chữ mà em mới luyện, em muốn đưa cho thầy Triển xem xem!

-Vậy em hãy đợi chút đi!

Thế là tôi liền ngồi xuống bên cạnh

xem Triển Khâm Dương luyện chữ. Bất chợt nhìn thấy bàn tay phải của tôi, Triển

Khâm Dương liền lắc đầu thở dài.

Tôi liền lấy ra một trang giấy gió

rồi viết vài chữ lên đó. Sau khi viết xong tôi mới phát hiện ra mình vừa viết

ra một đơn thuốc. Đây chính là đơn thuốc trị cảm cúm mà tôi đã giúp Kì Nặc viết

khi còn ở huyện Thụ Thủy. Lúc ấy anh ấy đã khen tôi viết chữ thật là đẹp!

Triển Khâm Dương đột nhiên hỏi: -Em

sao thế? Chỉ viết một cái đơn thuốc thôi mà cũng rơi nước mắt à?

Tôi lắc lắc đầu, hoảng hốt cứ như thể

anh ấy đã nhìn thấy tâm tư của mình vậy. Tôi vội vàng nói: -Thầy Triển vẫn chưa

ra, vậy em về trước đây, lần sau em lại đến!

Vừa khép cánh cổng gỗ nặng nề lại,

tôi chợt nhìn thấy hai bóng người từ phòng khách đi ra. Hai người ấy, một nam

và một nữ. Hai cái bóng ấy, trông vừa quen thuộc lại vừa mơ hồ.

Tôi không nhìn cho kĩ, liền đóng chặt

cửa lại rồi quay về nhà.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.