Chương 4007: Muốn chết không được muốn sống không xong

  • Hai tiện tỳ này các ngươi nhất định phải khiến cho bọn chúng sống không bằng chết.

Âm thanh Lục Thiếu Du lạnh lẽo như băng, khuôn mặt âm trầm tới mức

tận cùng. Cho dù là ai cũng có thể cảm giác được lúc này Lục Thiếu Du

phẫn nộ ra sao.

  • Vâng, chưởng môn.

Bàn Sấu hòa thượng tiếp nhận nhị nữ An Thi Đình và Đoạn Linh Tuệ, nắm trong tay, tất cả đệ tử Phi Linh môn lúc này cũng biến sắc. Bọn họ chưa từng nhìn thấy chưởng môn mình tức giận như vậy bao giờ.

  • Lục chưởng môn hạ thủ lưu tình, hai người bọn họ tuy rằng sai, nhưng mà...

An Thế Hả lập tức cầu tình với Lục Thiếu Du, trong nhị nữ một người là con gái lớn của hắn, một người là lão bà, hắn không thể bỏ qua.

Phanh.

An Thế Hải còn chưa nói xong, bỗng nhiên có một âm thanh thanh thúy

vang vọng, trên mặt hắn có năm dấu tay sưng đỏ hiện lên, một ngụm máu

tươi mang theo răng từ trong miệng phun ra. Thân hình trên không trung

bị đánh bay xuống sơn mạch phía dưới, nặng nề nện vào trong vết nứt dưới mặt đất.

  • An Thế Hải, một tát này ta đánh thay cho Thi Dao, nếu như không

phải nể mặt An Thi Dao, ta sẽ giết ngươi. Nếu như Thi Dao có bất kỳ bất

trắc nào, ta diệt cả Thải Vân thương hội.

Lục Thiếu Du nhìn xuống dưới, lập tức nhìn qua mấy vạn người vừa

rồi đứng sau lưng An Thi Đình và Đoạn Linh Tuệ, lúc này Lục Thiếu Du

đã thực sự phẫn nộ, âm thanh tràn ngập sát ý vang vọng

  • Dư nghiệt của An Thi Đình và Đoạn Linh Tuệ kia không được buông tha một ai. Người An gia nếu như có ai ngăn cản giết không tha.

  • Giết.

Rống rống.

Ầm ầm.

Một lát sau, âm thanh sát phạt vang vọng không trung. Phi Hổ chiến

hạm của Phi Linh môn hành động, cái đầu hổ dự tợn giống như vật còn

sống, từng quả cầu bằng năng lượng bắt đầu bn r, quả cầu nổ tung.

Tiếng nổ vang giống như sấm sét vang vọng không ngừng. Trong đám người

kia lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết, căn bản không có cách nào

chống lại.

Sưu Sưu.

  • Trốn, chạy mau.

Một ít người có tu vi cường hãn lập tức chạy trối chết, căn bản không dám đứng lại.

  • Một người đào tẩu cũng không buông tha.

Âm thanh trầm thấp của Thái A vang lên, trong mắt cũng hiện lên sát ý.

  • Vâng, thiếu chủ.

Hơn ba mươi cường giả Hộ Hoàng đội sau lưng Thái A nghe vậy lập tức

phóng về phía trước, năm người có tu vi Niết Bàn cảnh cùng với ba mươi

người có tu vi Đại Đạo cảnh nhanh chóng đánh về bốn phía.

  • Các ngươi cũng đi đi, không được buông tha một ai.

Vô Tương nói với Vu Mãn tam giới, năm người có tu vi Niết Bàn cảnh

cùng ba mươi người có tu vi Đại Đạo cảnh cũng theo Hộ Hoàng đội của Thái A đánh ra.

Ầm ầm.

Cả hai Hộ Hoàng đội lập tức tỏa ra, khí tức khng b bỗng nhiên

khuếch tán, dưới khí thế khng b phô thiên cái địa này, rung động bực

này khó có thể miêu tả thành lời.

Phanh Phanh.

Mà bốn phía lập tức truyền ra từng tiếng kêu thảm thiết. Đám người

còn chưa trốn đi xa lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết, tiếng nổ trầm

thấp vang vọng. Hai Hộ Hoàng đội ra tay, không có ai có thể chạy thoát.

  • Giết.

Đám người Âm Quỷ, Bạch Kinh Đường, viêm Hỏa, Thất sát, Thất Kiếm khẽ

quát một tiếng, mang theo đại quân Phi Linh môn gia nhập vào trong cuộc

càn quét.

Mấy vạn dư nghiệt của An Thi Đình và Đoạn Linh Tuệ lúc này hoàn toàn

chỉ có thể chịu tàn sát, trong khoảng thời gian ngắn máu chảy thành

sông, thi thể khắp nơi. Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, mùi

máu tươi, sát khí dần dần tràn ngập hư không.

Trong hư không chung quanh, từ bốn phương tám hướng xuất hiện vô số

khôi lỗi tọa giá và cường giả, Hoàng gia, Tử Diễm Huyền Xà, Tiết gia còn có không ít thế lực khác nhao nhao chạy tới. Nhìn thấy cảnh tượng giết

chóc ngập trời, còn có không ít khí tức khng b của Niết Bàn cảnh phía

trước, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Trong thạch thất u ám, một tỳ nữ đang không ngừng dùng trường tiên

đánh vào thân hình vốn trắng nõn như ngọc của An Thi Dao, chỉ là lúc này thân hình vốn trắng nõn này đã tràn ngập vết thương.

  • Cũng không chết sớm một chút, hại ta phải làm chuyện khổ sai như vậy.

Vẻ mặt tỳ nữ này vô cùng âm trầm, trường tiên trong tay lần nữa vung về phía An Thi Dao.

Ầm ầm.

Trong chớp mắt này, cửa thạch thất mở ra, một đạo thân ảnh lập tức

xuất hiện trước người An Thi Dao, thân ảnh mặc áo bào xanh đáp xuống

huyết trì, tay nắm trường tiên, ánh mắt lại chăm chú nhìn vào người An

Thi Dao. Nhìn qua bộ dáng của An Thi Dao lúc này, quả thực nhìn thấy mà

giật mình, ánh mắt Lục Thiếu Du run lên, trong lòng chua xót.

  • Tiểu tử kia, ngươi muốn chết phải không?

Tỳ nữ kia nhìn thấy trường tiên của mình bị bắt, dùng sức cũng không

có một chút tác dụng nào, vẻ mặt lập tức trầm xuống, bắt đầu mắng to.

Phụt.

Chỉ là khi vừa mới nói xong, trên trường tiên đột nhiên có lực lượng

mạnh mẽ tuôn ra, trong miệng tỳ nữ này đột nhiên phun ra máu tươi, thân

hình bay ngược về phía sau. Hung hăng đập vào trên thạch bích.

Hất trường tiên trong tay lên, Lục Thiếu Du nhìn qua An Thi Dao

trước người, nhìn thấy mà giật mình. Trong mắt hắn lúc này vì chua xót

mà bắt đầu ướt át. Lục Thiếu Du bóp nát khóa sắt, cấm chế được mở ra,

trong nhẫn trữ vật xuất hiện một kiện trường bào màu xanh bao phủ thân

hình tràn ngập vết thương, máu tươi đầm đìa kia.

  • Thi Dao, ta tới rồi.

Lục Thiếu Du ôm An Thi Dao vào trong ngực, sau khi kiểm tra thương

thế của nàng, rót một đạo nguyên lực thuộc tính mộc từ từ rồi dũng mãnh

tiến vào trong cơ thể An Thi Dao.

Dường như nghe thấy âm thanh của Lục Thiếu Du, hai mắt An Thi Dao

gian nan mở ra, ánh mắt uể oải nhìn về phía khuôn mặt quen thuộc trước

mắt. Trên khuôn mặt đầm đìa máu tươi hiện lên nụ cười vui vẻ. Nụ cười

này lại khiến cho trong lòng Lục Thiếu Du càng thêm chua xót.

  • Thiếu Du, ta đang nằm mơ sao?

An Thi Dao thì thào nói, khuôn mặt quen thuộc này hiện lên trước mắt khiến cho nàng không dám tin.

  • Là ta đây, có ta ở đây nàng sẽ không chịu bất kỳ sự tra tấn nào nữa.

Lục Thiếu Du nói, âm thanh của hắn lúc này cũng có chút nghẹn ngào.

  • Ta mệt mỏi quá rồi, ta muốn nghỉ ngơi một chút.

An Thi Dao thì thào, suy yếu nói. Hai con mắt lần nữa nhắm lại, trên

khuôn mặt đầm đìa máu tươi lúc này khóe miệng nở nụ cười vui vẻ.

  • Đội trưởng.

  • Đội trưởng.

Ngoài thạch thất, H**ng S*, Tôn Tiểu Nhã, Tử Viêm, Tiết Mặc Kỳ, Quỷ

Oa, Bạch Lang vội vàng chạy tới. Sau đó đám người Thái A, Kim Viên,

Hoàng Thiên Tứ, Tiết HƯng Quốc, Tử Huyền cũng xuất hiện. Khi ánh mắt

nhìn về phía thân hình tràn ngập máu tươi của An Thi Dao, khuôn mặt và

thân hình tràn ngập máu tươi kia khiến cho mọi người nhìn thấy không

khỏi giật mình.

  • Mặc Kỳ, nàng tới đúng lúc lắm, Thi Dao giao cho nàng, ta cần nàng không có việc gì.

Lục Thiếu Du nhìn thấy mọi người tới, lập tức giao An Thi Dao trong ngực cho Tiết Mặc Kỳ.

  • Ta sẽ dùng toàn lực.

Tiết Mặc Kỳ gật đầu, ánh mắt khẽ đổi, nhìn động tĩnh của Phi Linh môn và độ dáng khẩn trương của Lục Thiếu Du hiện tại,

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.