Chương 1

Nhất định phải đi sao?

Bố”, Kế Chỉ Tường dựa vào thành giường bệnh bằng sắt. Trang phục của cô tuy rất

trang nhã nhưng vẫn không giấu được sự lo âu trên khuôn mặt gầy gò.

“Bố biết như thế là làm khó con, Chỉ Tường”, khuôn mặt Kế Chí Xương vàng sạm

hiện rõ vẻ mệt mỏi vì bệnh tật, “Nhưng con nắm rõ tình hình kinh doanh của công

ty hơn bố. Sự nỗ lực của con mấy năm nay bố đều đã thấy, không phải con thể

hiện không tốt, mà bởi hoàn cảnh hiện nay không thuận lợi nên chúng ta buộc

phải làm thế, chuyện này cũng không thể trách người khác được”.

Nhà họ Kế kinh doanh gang thép, từng một thời nhờ vào bất động sản nên phát

triển nhanh chóng. Nhưng hiện nay do kinh tế suy thoái dẫn đến việc kinh doanh

bất động sản bị ngưng trệ, doanh thu của các xí nghiệp nhà họ Kế theo đó cũng

sụt giảm; lại thêm sức khỏe của người đứng đầu tập đoàn là Kế Chí Xương suy

yếu, vì thế tất cả công việc kinh doanh đều do con gái độc nhất của ông ta là

Kế Chỉ Tường gánh vác. Xem ra tình hình đang vô cùng nguy cấp, cơn khủng hoảng

kinh tế trầm trọng này khiến Công ty Kế thị đứng trước nguy cơ bị nuốt trọn.

“Nhưng người đó... thật sự đáng tin không?” Tuy từ khi tốt nghiệp, Kế Chỉ Tường

chỉ làm việc tại công ty gia đình nhưng dù sao cô cũng không phải là một cô gái

ngây thơ vừa bước ra xã hội, đương nhiên cũng từng nghe qua những lời đồn về

“hôn nhân doanh nghiệp”. Có điều, cô chưa bao giờ nghĩ rằng lời đồn mà cô cho

là vô cùng hoang đường kia sẽ có một ngày ứng nghiệm lên chính bản thân mình.

“Bố đã xem qua lý lịch của cậu ta, đó là một người đàn ông tốt hiếm gặp đấy”,

thấy thái độ của con gái không còn quá căng thẳng, Kế Chí Xương thở phào nhẹ

nhõm rồi lại tiếp, “Tuổi của cậu ta cũng xấp xỉ tuổi con. Dù còn trẻ nhưng đã

quản lý một tập đoàn xuyên quốc gia rất có triển vọng, có thể thấy thế lực của

cậu ta trong giới kinh doanh vô cùng lớn; nhưng đó không phải là điểm mấu chốt,

mà quan trọng nhất là chưa từng có bất cứ tin đồn tình ái nào về cậu ta. Một

doanh nhân trẻ tuổi như vậy rất hiếm”, ánh mắt ông sáng lên rạng rỡ.

“Vâng...” Chưa từng có bất cứ tin đồn tình ái nào? Cô nhíu mày, không dám tin

rằng ở thời hiện đại còn có loại đàn ông vừa giàu có vừa “phi thường” như vậy.

“Chỉ Tường, bố biết yêu cầu này có phần miễn cưỡng với con, nhưng vì công ty,

vì bố, con có thể đi gặp mặt đối tượng một lần không?”, Kế Chí Xương thận trọng

quan sát phản ứng của Kế Chỉ Tường, “Bố không thể để công ty chúng ta phá sản

được, bởi việc đó sẽ khiến tất cả công nhân của chúng ta mất đi chỗ dựa. Con

xem như hoàn thành tâm nguyện ích kỷ cuối cùng của bố đi! Được không con?”.

Ông rất có mắt nhìn người, bản thân cũng hiểu rõ tình hình sức khỏe của mình

không thể gắng gượng lâu được nữa. Vì thế ông phải nhân lúc vẫn còn sức, chưa

bị ngã quỵ, chưa nhắm mắt xuôi tay để tìm cho con gái một chỗ dựa vững chắc, có

như vậy ông mới yên tâm ra đi.

“Bố, bố đừng nói vậy, bố nhất định sẽ khỏe lại mà!” Kế Chỉ Tường nghe vậy trong

lòng đau xót. Bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành giường, cố gắng kiềm chế để nỗi lo

lắng và đau lòng không lộ ra nét mặt.

Kế Chí Xương lắc đầu: “Đừng nói chuyện đó, tóm lại con có chịu dành thời gian

đi gặp người ta một lần không?”. Tình trạng bệnh tật của mình như thế nào, bản

thân ông rõ nhất, người ta thường nói “Diêm Vương muốn người chết canh ba, nhất

định chẳng đợi đến canh năm”. Đã bằng này tuổi rồi nên ông cũng không cầu mong

gì hơn, chỉ cần trước khi ra đi có thể tận mắt nhìn thấy con gái tìm được nơi

nương tựa.

“Bố, chưa chắc người ta đã để ý đến con...”, Kế Chỉ Tường hơi đỏ mặt. Cô biết

mình chẳng xinh đẹp, mà đối phương không hề có tin đồn về chuyện tình cảm thì

không có nghĩa là sẽ thích những cô gái có nhan sắc bình thường như cô. Dù sao

đi nữa, con người ta ai chẳng thích cái đẹp, vả lại điều kiện của anh ta tốt

như thế, anh ta xứng đáng lấy được một người vợ hoàn mỹ về mọi mặt, bao gồm cả

dung mạo.

“Đứa bé ngốc này, sao con lại tự ti như vậy?”, Kế Chí Xương nhìn cô, dường như

rất hài lòng khi thấy vẻ ngượng ngùng trên khuôn mặt con gái, “Chưa thử thì sao

biết không được? Hơn nữa con luôn là con gái xinh đẹp nhất của bố!”.

“Bố, bố thật lạc quan”, Kế Chỉ Tường bỗng thấy vui, nhoẻn miệng cười. Có ai tự

nói dưa mình trồng không ngọt, đương nhiên cũng chẳng ai nói con gái mình không

đẹp. Nhưng cô vẫn thấy vui, vì ít nhất bố cũng có tâm trạng để trêu đùa, như

thế nói không chừng sẽ có một ngày ông khỏi bệnh.

Cô ngây thơ ôm một niềm hy vọng không thực.

“Dù cậu ta có nhận xét như thế nào, nhưng riêng bố, bố không tin con gái người

khác xinh đẹp hơn con gái bố!”, Kế Chí Xương cũng bật cười, nụ cười đầy hàm ý,

“Con đồng ý nhé?”.

Nụ cười trên môi Kế Chỉ Tường chợt biến mất, cô nhìn Kế Chí Xương thật lâu, sau

đó miễn cưỡng gật đầu: “Vâng, con sẽ đi”.

Nghe theo lời bố, bởi đây có thể là nguyện vọng cuối cùng của ông. Là con gái

ông, nếu không thể thực hiện tậm nguyện cuối cùng của bố, vậy cô có tư cách là

con không?

Vì bố, dù việc khó đến đâu cô cũng nỗ lực hoàn thành. Đi gặp mặt một người đàn

ông thì có là gì, cô tin bản thân có thể làm được...

Có thể được, nhất định cô sẽ làm được!


“Khu đất phía đông Hồng Kông xử lý đến đâu rồi?”, Cận

Trọng Kỳ uể oải đưa tay day day huyệt thái dương, bộ dạng không chút hứng thú

nhìn đống văn kiện chất cao trên bàn. Cảm giác bản thân sắp bị khối lượng công

việc đồ sộ đó nhấn chìm đến nơi.

“Cũng sắp hoàn thành rồi, tuần sau có thể bắt đầu được”, thư ký Chiêm Khắc Cần

xem xét lịch làm việc, nét biểu cảm trên mặt giống hệt Cận Trọng Kỳ, “Cậu muốn

đến công trường chủ trì lễ Động thổ sao?”.

“Làm ơn đi!”, Cận Trọng Kỳ chán nản, “Công ty có nhiều người như vậy để làm gì?

Cứ tùy ý cử một giám đốc nào đó đi là được, đừng làm phiền tôi vì mấy việc nhỏ

nhặt này!”.

Tuy anh rất nhiệt tình trong công việc nhưng dù sao cũng là con người chứ đâu

phải máy móc, phải có thời gian để nghỉ chứ. Hơn nữa, dạo này mẹ cũng tạo áp

lực lớn quá nên anh muốn nghỉ ngơi một thời gian.

“Sao vậy, dì Cận lại giục à?”, Chiêm Khắc Cần cười thông cảm.

Chiêm Khắc Cần và Cận Trọng Kỳ trên danh nghĩa là ông chủ và nhân viên, nhưng

thực ra hai người vốn là bạn học thân thiết hồi đại học. Vì vậy Chiêm Khắc Cần

hiểu rất rõ gia cảnh nhà họ Cận, cũng thân với mẹ của Cận Trọng Kỳ.

Gần đây chẳng biết do uống nhầm phải thuốc gì mà dì Cận đột nhiên quan tâm đến

chuyện hôn nhân của Cận Trọng Kỳ, nghe nói thúc giục liên tục. Có điều, xét về

tuổi tác thì dù sao Cận Trọng Kỳ đã ba mươi mốt rồi, cũng phải tính đến chuyện

kết hôn, sinh con và thực hiện những nghĩa vụ khác của người đàn ông.

“Còn không phải sao?” Cận Trọng Kỳ nhớ lại mẹ mình lúc dùng cơm cũng nói, đi

tắm cũng nói, đáng sợ nhất là trước khi ngủ cũng phải rửa tai nghe thêm lần

nữa. Bây giờ chỉ cần nghĩ đến thôi, anh cũng thấy ngán ngẩm rồi.

“Ai bảo cậu không kiếm bạn gái? Nhưng đúng là không hiểu sao cậu vẫn ‘chịu’

được?” Đàn ông mà, đương nhiên cũng có nhu cầu về “một mặt nào đó”. Nhưng đối

với một người như Cận Trọng Kỳ, thật không tài nào hiểu nổi bình thường cậu ta

làm gì để tiêu hao “sức lực” nữa.

“Thôi đi! Ngày nào cũng như ngày nào tôi bị công việc đè cho bẹp gí, làm sao

được hạnh phúc như cậu, về nhà còn có vợ để ‘ôm ấp’?”, Cận Trọng Kỳ ra vẻ tủi

thân than thở như sợ Chiêm Khắc Cần không biết được anh đã cố gắng thế nào.

“Có việc mà làm, nghĩa là cậu đang kiếm ra tiền, chẳng lẽ cậu muốn ngày ngày

đều tẻ nhạt trôi qua đến mức nhàm chán? Nếu vậy công ty này gặp nguy rồi.” Lật

đến trang cuối cuốn lịch làm việc, hai vai Chiêm Khắc Cần dần chùng xuống.

Trời ơi! Lịch làm việc của cả năm gần như đã kín mít, xem ra kế hoạch đi nghỉ

cùng vợ có nguy cơ bị đổ vỡ rồi.

“Đúng vậy, tôi kiếm được tiền có nghĩa là cậu sẽ không bị đuổi việc, vậy tại

sao cậu không chia sẻ bớt gánh nặng công việc với tôi?” Tốt nhất là có người để

anh chia sẻ công việc, như vậy anh có thể thoải mái hơn một chút.

“Ngoài khoảng thời gian riêng tư sau giờ làm việc, thời gian của tôi đều bị cậu

chiếm dụng hết thế này, muốn thêm cũng không có đâu”, Chiêm Khắc Cần có vô số

lời oán thán, nhưng hầu như chỉ là than thở bằng những lời vô tình cả.

“Được rồi! Dù sao số tôi cũng khổ rồi!”, anh thở dài dựa vào ghế sofa nhắm mắt

thư giãn.

“Bên dì Cận cậu định làm thế nào?” Ngoài chuyện công việc ra hai người họ cũng

rất quan tâm đến cuộc sống của nhau.

“Còn định gì nữa?”, Cận Trọng Kỳ mở mắt phải, vẻ như có như không liếc nhìn

Chiêm Khắc Cần, “Tốt nhất là Thượng đế cho một tiên nữ xuống trần để giúp tôi

thỏa mãn yêu cầu của mẹ, được như vậy tôi sẽ vô cùng cảm ơn Phật tổ!”.

“Cái gì với cái gì?” Thượng đế và Phật tổ hình như không cùng một đạo mà? Chiêm

Khắc Cần không khỏi nghẹn lời. “Đây không phải là chuyện yêu cầu của dì Cận, mà

thực ra dì đang nghĩ đến ‘nhu cầu’ của cậu đấy”, thở dài, anh nghiêm túc nhìn

Cận Trọng Kỳ, “Có điều, cậu thật sự nghĩ vậy à?”

“Thật.” Nguyên tắc của anh là “con thỏ không ăn cỏ gần hang”, vì thế dù trong

công ty, không ít nhân viên nữ có tình ý nhưng anh vẫn khéo léo từ chối. “Hơn

nữa tôi cũng có kế hoạch kết hôn trong năm nay, chỉ còn thiếu một người phụ nữ

thôi.”

Những người quen thân với Cận Trọng Kỳ đều biết rõ, anh là người rất nguyên

tắc. Kế hoạch là căn cứ để thực hiện mọi việc, vì thế đương nhiên anh sẽ có một

kế hoạch hoàn chỉnh cho mình; bao gồm thành lập công ty, mở rộng biên chế, thậm

chí làm cho “Xây dựng Kỳ Ký” trở thành một tập đoàn xuyên quốc gia. Tất cả đều

được thực hiện theo đúng kế hoạch của anh.

Giống hai chữ “Kỳ Ký”, anh như một con thiên lý mã không ngừng lao về phía

trước; hoặc cũng có thể do thần số mạng đặc biệt ưu ái anh, hay đúng là anh có

điểm nào đó hơn người. Tóm lại, các kế hoạch của anh chưa từng sai một bước chứ

đừng nói đến thất bại. Thật không ngờ ngay cả việc trọng đại trong đời người

vốn khó đoán định như hôn nhân cũng được anh cẩn thận sắp xếp trong kế hoạch.

Quả thật ngoài sức tưởng tượng.

“Đây chắc chắn là điều cậu muốn sao?”, đôi khi Chiêm Khắc Cần cũng không hiểu

nổi cách suy nghĩ của Cận Trọng Kỳ nên cậu ta mới hoài nghi hỏi lại.

“Cậu thấy tôi đang đùa sao?”, ánh nhìn sắc bén hướng thẳng về phía Chiêm Khắc

Cần.

Thật ra, Cận Trọng Kỳ rất hiếm khi nói đùa. Anh cảm thấy đó là một thứ “đối

thoại” không mang tính xây dựng và lãng phí thời gian, cũng là thú tiêu khiển

tốn sức nhất.

Chiêm Khắc Cần thở dài giống như đã hạ quyết tâm, sau đó rút một túi hồ sơ bằng

da từ xấp công văn ra đưa cho Cận Trọng Kỳ. “Nếu vậy, nguyện vọng của cậu thành

hiện thực rồi.”

“Cái gì thế?” Cận Trọng Kỳ không vội mở hồ sơ, ngược lại còn hứng thú miết nhẹ

nếp gấp trên miệng túi.

“Một phụ nữ, là thứ cậu đang cần.” Trong đó đúng là có tư liệu về một cô gái,

không hiểu tại sao Cận Trọng Kỳ lại may mắn như vậy, ước gì được nấy.

“Từ đâu mà có?” Ánh mắt Cận Trọng Kỳ lướt qua túi hồ sơ màu cam nhưng vẫn chưa

có ý định xem tài liệu bên trong.

“Một vị trưởng bối dựa vào quan hệ quen biết chuyển tới cho tôi”, Chiêm Khắc

Cần nhún vai, không muốn nhận thêm trách nhiệm, “Người ta nói rõ là giao cho

cậu, trước khi tôi nhận được cũng chưa có ai xem đâu”. Do yêu cầu công việc,

thư ký buộc phải xem trước thư của sếp để tránh trường hợp nhận được thư rác.

“Ồ”, Cận Trọng Kỳ nhướn mày, những ngón tay vẫn dừng lại ở miệng túi, “Lai lịch

thế nào?”.

“Con gái độc nhất của Công ty Kế thị.” Gia thế này khiến người khác phải giật

mình, tuy công ty của họ gần đây hơi sa sút nhưng tốt xấu gì cũng từng một thời

hoàng kim, hơn nữa lại không có tai tiếng.

Khóe miệng Cận Trọng Kỳ khẽ nhếch, đôi mắt để lộ sự thích thú: “Tên là gì?”.

Cận Trọng Kỳ đương nhiên biết tiếng công ty gang thép nhà họ Kế, cũng từng nghe

Kế Chí Xương chỉ có một người con gái, có điều chưa từng gặp cô ấy trong những

cuộc xã giao; hoặc cô ấy không phải loại người ngây ngô thường xuất hiện trong

những cuộc gặp như thế, chỉ xét về điểm này cũng khiến anh có thêm thiện cảm.

“Kế Chỉ Tường”, Chiêm Khắc Cần thở dài.

Trên đời có người hỏi gia cảnh trước mới hỏi tên người ta sao? Tư duy của Cận

Trọng Kỳ quả nhiên khác thường.

“Tường vi màu tím?”, nét cười của Cận Trọng Kỳ càng đậm, sự thích thú trong mắt

cũng càng lúc càng rõ, “Cái tên rất đẹp”.

“Không phải là Tử của màu tím, mà là Chỉ trong Chỉ Lan.” Chiêm Khắc Cần không

nghĩ phát âm của mình tệ đến vậy, chắc không đến mức phát âm nhầm Chỉ thành Tử

chứ?

“Sao cũng được”, vẫn là một cái tên thanh nhã, “Tên sao người vậy chứ?”, Cận

Trọng Kỳ bất giác như đang chờ mong điều gì đó.

“Tư liệu ở chỗ cậu, sao cậu không tự xem đi?” Ui... có cần phải làm mọi thứ

thêm phức tạp thế không? Người kỳ lạ! Sự thật là Chiêm Khắc Cần không thể miêu

tả được cảm giác của mình sau khi xem ảnh của Kế Chỉ Tường, cô ấy... Ai da! Dù

sao anh cũng không thể hình dung được cảm giác đó thế nào, hơn nữa, là Cận

Trọng Kỳ muốn tìm vợ, không liên quan đến anh, anh vẫn nên tìm nơi mát mẻ mà

đứng!

“Nhỏ mọn!” Cận Trọng Kỳ mất hứng tiện tay ném túi hồ sơ sang một bên, rồi lại

dựa vào ghế sofa. “Không cần xem nữa, chọn cô ấy đi! Sắp xếp thời gian gặp mặt

một lần là được.” Quan trọng vẫn là ý kiến của mẹ anh, còn anh cũng không có

quá nhiều yêu cầu.

Chỉ cần mẹ thích, anh sẽ chuẩn bị hôn lễ, cứ vậy đi.

“Cứ như vậy sao?”, Chiêm Khắc Cần tròn mắt không dám tin vào tai mình, ngón tay

run run chỉ vào tập hồ sơ bị ném sang một bên, “Cậu thậm chí còn chưa xem qua

đã quyết định?”.

“Ừ.” A! Cảm giác trốn việc thật tuyệt!

“Trọng Kỳ”, dường như vừa sực nhớ ra điều gì, nét biểu cảm của Chiêm Khắc Cần

trở nên vừa kỳ lạ vừa nghiêm túc, “Cậu không phải... vẫn còn nhớ ‘cô ấy’ chứ?”.

Rất ít người biết, Cận Trọng Kỳ từng có một vị hôn thê nghiêng nước nghiêng

thành.

Vốn là thế giao, từ nhỏ phụ huynh hai gia đình đã xác định chuyện hôn nhân của

đôi trẻ. Cận Trọng Kỳ không phản đối, ngược lại anh còn cố gắng hết sức bảo vệ

người vợ chưa cưới này.

Đáng tiếc, “hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình”, đối phương lại không xem anh là

người yêu... hay nói đúng hơn là cô gái ấy chỉ kính trọng anh như một người anh

trai, không có chút tình cảm nam nữ nào. Vì vậy khi cô ấy gặp được người trong

mộng của mình thì dễ dàng chìm đắm vào biển tình và đưa ra đề nghị hủy hôn ước

với Cận Trọng Kỳ.

Vì hai bên cũng không công khai hứa hẹn gì mà chỉ nói miệng, hơn nữa cũng không

muốn tổn thương cô gái mình đã yêu quý từ nhỏ, Cận Trọng Kỳ không ý kiến mà lập

tức buông tay. Chỉ có người trong cuộc mới hiểu, thực ra anh không hề thoải

mái, ít nhất là trong vòng nửa năm sau đó tâm trạng anh vô cùng bất thường. Vì

thế, bất đắc dĩ lắm mới phải đối diện, bằng không thà rằng cứ để người khác giữ

khoảng cách với anh.

Thời niên thiếu, bố Cận Trọng Kỳ phản bội gia đình khiến hai mẹ con anh phải

nương tựa nhau mà sống, sau đó lại thêm chuyện người vợ chưa cưới “thay lòng

đổi dạ” khiến anh hoàn toàn mất niềm tin vào tình cảm. Từ đó đến nay, anh cũng

không thử tiếp xúc với tình yêu.

Nghĩ đến đây, Chiêm Khắc Cần dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, nếu bản

thân lâm vào hoàn cảnh như Cận Trọng Kỳ...

“Tôi đã nói không được nhắc đến cô ấy!”, sắc mặt Cận Trọng Kỳ trầm xuống, ánh

mắt đen sâu thăm thẳm.

“Tại sao không được nhắc?”, Chiêm Khắc Cần chau mày, chợt có tiếng chuông cảnh

báo vang lên trong đầu, “Trừ phi đến giờ cậu vẫn không quên được cô ấy”. Anh

không ngần ngại xé rách vết thương của Cận Trọng Kỳ, chính vì không muốn bạn

tiếp tục tự giam mình trong đó.

“Tôi không muốn bàn về vấn đề này nữa.” Cận Trọng Kỳ hơi nhắm mắt, không dám

nhìn thẳng vào ánh mắt trầm tư của Chiêm Khắc Cần.

“Trọng Kỳ!”, Chiêm Khắc Cần không dễ từ bỏ, “Chuyện đã qua rất lâu rồi, cậu

không nên...”.

“Đủ rồi! Chiêm Khắc Cần!” Chiêm Khắc Cần hỏi dồn như vậy khiến anh rất khó

chịu. “Tôi đã nói không muốn bàn về vấn đề này!” Đây là giới hạn lòng kiên nhẫn

của anh, cũng là một nguyên tắc.

Chiêm Khắc Cần im lặng, rất lâu sau mới thở dài nói: “Tôi chỉ không muốn tâm

trạng xấu ảnh hưởng đến cậu”. Hơn nữa còn vì một cô gái đã là vợ người khác.

Dứt lời, Chiêm Khắc Cần quay người rời khỏi phòng làm việc của Cận Trọng Kỳ.

Cận Trọng Kỳ trừng mắt nhìn cánh cửa đã khép, sau đó rời ánh mắt đến túi hồ sơ

vẫn nằm trên bàn mà không có ý định chạm đến...


Kế Chỉ Tường thẫn thờ cắt miếng thịt trên đĩa sứ mà

không hề chú ý đến nhân vật nam chính.

Hôm nay cô đến đây là vì bố, chứ không phải vì bản thân, hơn nữa muốn cô phải

có cảm tình với một người đàn ông lần đầu gặp mặt. Điều này không những khó

khăn mà còn rất vô lý, vì thế cô chẳng thể tự thuyết phục mình chân thành đối

đãi với họ được.

“Chỉ Tường, Chỉ Tường?”, một giọng căng thẳng đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ

của mình. Cô ngừng ăn, ngẩng đầu lên vẻ bị động, ngơ ngẩn nhìn về phía người

vừa lên tiếng.

“Có chuyện gì sao? Anh Đinh.” Đinh Bồi Doãn là trợ lý của Kế Chí Xương. Khi Kế

Chí Xương nhập viện, anh trở thành người giúp đỡ Kế Chỉ Tường trong công việc.

Đinh Bồi Doãn lớn tuổi hơn cô, nên Kế Chỉ Tường gọi là anh Đinh.

“Em đừng ngây ra như thế nữa, anh Cận muốn nói chuyện với em”, Đinh Bồi Doãn

nửa câu trước thì nhỏ giọng nhắc nhở, nửa câu sau lại cố ý nói lớn để mọi người

đang có mặt đều nghe thấy.

Đinh Bồi Doãn mang ơn ông Kế. Hôm nay Kế Chí Xương giao cho anh nhiệm vụ quan

trọng thế này, đương nhiên anh phải cố gắng hết sức để hoàn thành trọng trách.

Cận Trọng Kỳ là giám đốc một công ty đang rất phát đạt, vì vậy thân phận cũng

vô cùng tôn quý, Đinh Bồi Doãn không cho phép bản thân có sơ suất nào ảnh hưởng

không tốt đến chuyện mà ông Kế giao phó.

“Vâng?” Kế Chỉ Tường chớp chớp mắt để xóa đi sự mơ hồ rồi mới rời ánh nhìn đến

chỗ Cận Trọng Kỳ. Sau đó cô ngây người, chẳng thể rời mắt đi được nữa...

Anh ta... cô nên nói thế nào nhỉ?

Thật ra trong số những người đàn ông Kế Chỉ Tường từng gặp, anh ta là người đẹp

trai nhất.

Đôi mày rậm hơi xếch chứng tỏ anh ta là người cố chấp và không dễ thỏa hiệp;

đôi mắt đen sáng, trong suốt như có thể soi thấu trái tim người khác; mũi cao;

môi mỏng khẽ nhếch, thể hiện cá tính cương nghị, người đàn ông này... rất nguy

hiểm!

Cô đột nhiên rùng mình, cảm giác bản thân đang đùa với hổ!

“Có vẻ cô Kế đây không muốn đến cuộc hẹn này”, khóe môi hiện nụ cười châm biếm,

Cận Trọng Kỳ vừa mở lời đã vào thẳng vấn đề.

“Không, tôi rất vinh hạnh khi có cơ hội được gặp anh Cận”, cầm khăn ăn lên lau

khóe miệng, Kế Chỉ Tường không quên vai trò của mình để không phụ lòng mong đợi

của bố. Cô cố gắng thể hiện những mặt tốt nhất của mình. “Cảm ơn anh đã bớt

chút thời gian đến buổi hẹn này.”

“Đã vậy, tôi cũng không phải vòng vo nữa”, Cận Trọng Kỳ nhướn mày, cười nhạt,

“Xin hỏi cô Kế có thể chấp nhận ‘hôn nhân doanh nghiệp’ không?”.

Để khỏi lãng phí thời gian, nói thẳng là cách giải quyết vấn đề nhanh nhất; nếu

cô ấy không chuẩn bị sẵn tâm lý, vậy thì không còn gì để nói nữa.

Chiêm Khắc Cần ngồi bên cạnh liếc nhìn, anh biết chắc Cận Trọng Kỳ mà mở miệng

sẽ không nói lời khách sáo; người ta có hỏi quá thẳng thắn, thậm chí có phần

làm tổn thương người khác như vậy sao? Không khiến cô ấy sợ mất hồn xem như Cận

Trọng Kỳ còn may mắn!

Kế Chỉ Tường lặng người một lúc, bàn tay đang nắm chặt khăn ăn khẽ run.

“Vâng, người hiện đại quá bận rộn, tôi cũng không ngại sau khi kết hôn mới bồi

đắp tình cảm”, Kế Chỉ Tường đã chuẩn bị kỹ để đối phó với mọi tình huống có thể

xảy ra, chỉ duy trường hợp thẳng thắn này là cô chưa từng nghĩ đến, vì vậy cô

đành trả lời theo trực giác của mình.

“Nếu vậy, xin hỏi cô Kế có hài lòng về tôi không?”, nhận thấy Chiêm Khắc Cần

đang đá chân mình, Cận Trọng Kỳ vẫn không để ý đến mà tiếp tục hỏi. Anh đã quen

với việc nắm mọi thứ trong tầm kiểm soát của mình, đương nhiên sẽ không để tâm

đến ý kiến của Chiêm Khắc Cần.

Chiêm Khắc Cần toát mồ hôi lạnh. Nếu không phải anh đã nhận lời dì Cận quan sát

thái độ Cận Trọng Kỳ, anh thà xỉu ngay tại chỗ!

“À... hài... hài lòng.” Kế Chỉ Tường đương nhiên không thể lường trước được

những câu hỏi này sẽ xuất hiện trong cuộc gặp đầu tiên, cô hơi cúi đầu, gò má

ửng hồng.

Người đàn ông này quả nhiên nguy hiểm đúng như những gì cô đã nghĩ. Nếu không

có Đinh Bồi Doãn đi cùng, cô sợ rằng mình sẽ bị anh ta ăn sống, chết không toàn

thây mất!

“Anh Cận...”, Đinh Bồi Doãn ngồi không yên bỗng lên tiếng. Đây là lần đầu tiên

anh dự một cuộc gặp khiến người ta căng thẳng như vậy.

Cận Trọng Kỳ giơ tay phải lên, có ý ngăn Đinh Bồi Doãn trả lời thay Kế Chỉ

Tường.

“Nếu cô Kế tạm thấy hài lòng về tôi, cô có đồng ý cùng tôi tiến thêm một bước?”,

dường như Cận Trọng Kỳ cảm thấy việc làm khó Kế Chỉ Tường rất thú vị, nên không

ngừng đưa ra những câu hỏi sắc bén cùng đôi mắt đen thẳm cứ chăm chăm nhìn cô.

Tuy Kế Chỉ Tường không quá đẹp, hơi gầy, nhưng nhìn qua khá thuận mắt, giao

tiếp cũng được, quan trọng là biểu hiện không kiêu ngạo, sống chung với cô xem

ra không phải chuyện khó khăn gì. Nếu cô được mẹ anh chấp nhận, anh sẽ không

phản đối việc kết hôn.

Dù sao anh cũng chỉ cần một người vợ hiếu thuận, thỏa mãn yêu cầu của mẹ, ngoài

điều đó ra, đối với anh người phụ nữ nào cũng như nhau cả.

Chiêm Khắc Cần chợt thấy luồng khí lạnh xuyên suốt cơ thể, huyết dịch toàn thân

như chảy ngược. Tiểu thư nhà người ta đã quá nể mặt rồi, thế mà cậu ta còn

không ngừng bức ép? Cô gái gầy yếu kia mà dám gật đầu đồng ý, Chiêm Khắc Cần sẽ

đổi ngay thành họ Cận!

Kế Chỉ Tường nắm chặt tay đang giấu dưới bàn, sắc đỏ trên gò má dần nhạt đi,

gương mặt cũng tai tái, hít một hơi thật sâu, nhớ đến ánh mắt kỳ vọng của bố,

cô chẳng có cách nào từ chối.

“... Nếu anh Cận không chê, tôi đồng ý.” Khép mắt lại, cô hiểu bản thân mình

không còn đường lui nữa.

Cận Trọng Kỳ mỉm cười hài lòng, Đinh Bồi Doãn thì thở phào nhẹ nhõm, bởi anh đã

hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi; còn cằm của Chiêm Khắc Cần gần như dính

chặt xuống mặt bàn, miệng không sao khép lại được!

Cô ấy đồng ý? Cô ấy thật sự đã đồng ý?

Khuôn mặt Chiêm Khắc Cần sầu khổ không biết bản thân nên cười hay nên khóc. Anh

có thể không đổi sang họ của ‘ông chủ’ được không đây? Có được không?

“Rất tốt, vậy... Chỉ Tường, khi nào em có thời gian ghé qua nhà gặp mẹ anh một

lần?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.