Chương 53

Vẫn giậm chân tại chỗ

Hôm nay là ngày Hàn Phi và thiên sứ lên đường, tuy đã

nói Tề Phàm không cần tiễn, nhưng cô vẫn kiên trì muốn tới.

“Phàm Phàm, anh với Phi không ở đây, em phải tự

làm-như-chăm-sóc mình đấy nhé, đừng để cho người khác bắt nạt!”

Thiên sứ đảo mắt suy nghĩ dặn dò cô, hại cô đi cũng

khổ sở.

“Nói bừa, em không muốn bắt nạt người khác là tốt lắm

rồi, người nào dám bắt nạt em!”

“Vậy là tốt nhất đấy, anh cũng không muốn đang ở Mĩ xa

thế mà còn phải nhớ thương nghĩ cách trở về báo thù cho em đâu.”

Hàn Phi không khách khí khạc tặng cô bãi nước bọt,

chính xác, lúc cô hung hãn thì không ai địch nổi, nhưng chỉ cần gặp Lạc Kì thì.

. . . . .

“Em mặc kệ, không ai bắt nạt em cũng muốn anh nhớ

thương!”

Chỉ có như vậy, các anh mới có thể nhớ được ở đây còn

có em đang chờ các anh trở về!

Phát thanh sân bay lặp lại mời hành khách nhanh tới

đăng kí, nhưng ba người vẫn nhìn nhau mà đứng, Tề Phàm cuối cùng không nhịn

được, trong kính râm lệ rơi không ngừng.

“Phàm Phàm, bọn anh đi đây.”

Hàn Phi vỗ vỗ của vai cô, bọn họ thật sự phải đi rồi.

“Phi Phi, em không thể sao, làm ơn đi, để em chiếm

tiện nghi thiên sứ một tí?”

Hàn Phi gật gật đầu, nghiêng thân đi, ngửa đầu để nước

mắt không rơi xuống được.

Nụ cười rực rỡ của Thiên sứ tái hiện, mở hai tay bế ôm

cô.

Tề Phàm nhắm mắt lại, trong lòng cầu nguyện: thần tiên

ơi, làm ơn hãy phù hộ cho người con trai thiên lương này luôn đem được ánh sáng

tươi tắn cho người khác!

====

Lạc Kì ngồi trong văn phòng, trước mặt bầy đống chi

phiếu tháng này Tề Phàm tháng cho anh, tính cả tối hôm qua, tổng cộng năm tờ,

mà ngoại trừ lần thứ hai là ba vạn, còn lại toàn là năm vạn.

Anh không rõ cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, rõ ràng

là muốn anh, rõ ràng trong lòng có anh, sao nhất định phải làm quan hệ hai

người biến thành giao dịch.

Không phải cô thật sự cho anh thành đối tượng

tiết dục đấy chứ!

“Đáng chết!”

Nắm tay thật mạnh đập vào bàn, rốt cuộc anh phải làm

thế nào, mới có thể trở lại như trước, làm cô đối với anh như trước.

====

Tề Phàm nhanh chạy, chậm chạy, rốt cục trước ngày sinh

Khổng Tử đã quay xong phim.

Ca phẫu thuật của Thiên sứ rất thành công, nhưng, phải

cắt một phần ba dạ dày, bây giờ còn phải điều dưỡng.

Trác Thất mang thai , chẳng những không có phản ứng

giống mang thai ốm nghén, ngược lại rau xanh cây cải củ cái gì cũng ăn.

Mùa đông này, giống như mọi năm, mọi việc đều tốt .

Chỉ có cô và Lạc Kì, vẫn như vậy không xa không gần,

không mặn không nhạt.

====

Tối noel cô sẽ tới chúc Thiên Ân , Lạc Kì đặt hẳn một

cây thông noel lớn trong phòng khách, dưới tàng cây có rất nhiều quà tặng cậu.

Mà quà Thiên Ân rất muốn, tất nhiên là được hẹn gặp Na

Mĩ trong ngày Chúa ra đời.

Thiên Ân ngồi trên sô pha, Bà Lạc vừa mới bóc một quả

chuối tiêu cho cậu ăn, cái miệng nhỏ đầy ắp, ánh mắt chăm chăm nhìn ra cửa, chờ

Tề Phàm đến.

Lạc Kì cũng đứng ngồi không yên, vừa nghe tiếng

xe đã là người đầu tiên lao ra nhìn, mỗi lần đều thất vọng mà về.

Biết cô tự mình lái xe đến, anh không dám gọi điện

thoại thúc giục cô, chỉ có thể lòng như lửa đốt.

Hy vọng khi cô đến, anh còn sống.

Lại tiếng xe nữa, anh nhảy xuống sô pha, nhìn trong

camara thấy người đến là Tề Phàm, mở cửa ra, để cô vào.

Xe Tề Phàm vào, vừa thấy anh ra mở cửa, liếc anh một

cái, nhớ tới cô anh và Thiên Ân đã thân thiết thế nào.

Anh còn chưa kịp thưởng thức cô hôm nay xinh đẹp quyến

rũ hớp hồn thế nào, đã bị cô vắng vẻ .

Quyệt miệng đi theo cô phía sau, cô ngồi bên cạnh

Thiên Ân.

Bà Lạc thấy cô đến, liền phân phó phòng bếp chuẩn bị

ăn cơm.

Trong phòng Tề Phàm nói chuyện với người nào cũng rất

vui, chỉ có mỗi anh là cô phát cho một câu, làm cho anh rất là buồn bực.

Ăn xong cơm, Thiên Ân ngồi trên đùi Tề Phàm, kể cho cô

chuyện mấy ngày nay ở nhà trẻ. (mình có đứa cháu, phải nói thực sự chuyện nhà

trẻ rất thú vị =))

Không bao lâu sau, cậu nói khát nước, muốn uống nước

trái cây, Tề Phàm xung phong nhận việc đi giúp cậu lấy.

Lạc Kì không để mất thời cơ, theo sát cô vào phòng

bếp.

Tề Phàm rửa hoa quả, anh hỗ trợ lấy máy ép.

Làm xong không còn giúp được gì, anh phải đứng ở bên

cạnh cô, nhìn dáng vẻ cô cúi đầu.

Hôm nay cô ăn mặc giống Na Mĩ trong lễ noel sao?

Áo màu đỏ cao cổ không có tay áo lông, váy da ngắn màu

đen, tất chân màu nhung thiên nga, giờ là âm mấy độ, chúng nó không lạnh à?

Tóc cô đã dài hơn một chút, bị cô nhuộm thành màu đỏ

thẫm, mặt cô vốn đã trắng nõn giờ lại nhìn như bạch ngọc.

Nhưng mà vẫn còn ngắn, anh thực sự rất rất nhớ cảm

giác mái tóc mềm mại quấn ở đầu ngón tay.

Lần thứ hai mượn cớ say rượu tới chỗ cô, bị dc vng

sai khiến anh tiến vào cô từ đằng sau.

Tư thế như vậy làm cô tựa như một cậu bé chưa đến tuổi

thành niên vậy.

Ý nghĩ như vậy thiếu chút nữa làm cho anh không gượng

dậy được! Thực sợ trong lòng lưu lại bóng ma, về sau anh không dám dùng tư thế

này với cô nữa!

Không tự giác than thở ra tiếng, cô nâng đầu gối,

không chút lưu tình đạp anh một cước.

Chẳng lẽ chỉ vì anh nói sai nên buôn bán lời ít hơn

hai vạn? Chỉ là, tư thế này hình như cô rất thích!

Huống hồ sau một lần đó, anh không cố ý cố gắng làm

thật lâu, vậy mà đã vài lần rồi mà cô vẫn cho anh năm vạn.

Dựa vào cái gì mà làm tốt thì không thưởng cho, nói

sai còn bị trừ tiền rồi bị đuổi chứ!

Lấy lại tinh thần, anh phát hiện mình hình như lại bắt

đầu cương lên, thật muốn dìm đầu chết đuối trong bồn rửa bát kia đi!

Tất cả là tại cô, hại anh giờ ngay cả thần kinh cũng

có vấn đề!

Trừng mắt với cái lưng của cô, trừng mắt trừng mắt,

tầm mắt không tự giác chậm rãi trở nên dịu dàng, thật muốn ôm ôm. . . . . .

Chỉ là cô rất gầy, vốn cô đã rất gầy, giờ còn gầy hơn,

như là chỉ còn xương cốt, cô làm gì mà phải ngược đãi mình vậy chứ!

Đau lòng cho cô, lại bất đắc dĩ nói cô.

“Em là dân chạy nạn sao? Dân chạy nạn nhìn còn khỏe

mạnh hơn em.”

Tề Phàm quay đầu lại, hung hăng lườm anh một cái.

Anh đứng phía sau đã lâu, cô đã rất rộng lượng, cô còn

chưa phát hỏa, anh đã phá trước rồi!

“Đây là công việc đòi hỏi, anh không thấy nó quan

trọng à? Còn nữa, em béo hay gầy, suy yếu hay khỏe mạnh, làm phiền tới anh à!”

Vai diễn mới của cô, là cô gái chẳng may trượt chân mà

hít thuốc phiện, để phù hợp với nhân vật, cân nặng cô giảm không ít.

“Tiền anh đưa em bồi dưỡng ít lắm à, sao em phải liều

mạng với công việc thế!”

Anh tức cô, tiền tháng này cô đều trả lại cho anh bằng

cái giao dịch kia!

“Em đã ký hợp đồng, tất nhiên phải làm tốt một chút.”

“Tên Trang Nghiêm không phải vẫn đối với em dụng tâm

kín đáo à, sao phải để em vất vả vậy!”

Cô không thuận bĩu môi, lúc cô không chịu gặp anh, vậy

mà người kia lại luôn có thể quang minh chính đại gặp cô.

“Không thể nói lý với anh!”

Không muốn tranh luận chủ đề vô bổ với anh, nước trái

cây cũng làm xong rồi, cô lấy một cái chén, anh nhanh tay bưng lên, cô cùng anh

sánh vai bước vào phòng khách.

Biết cô tới tết nguyên đán mới có việc, Lạc Kì vừa đem

nước trái cây đưa cho Thiên Ân vừa cố ý hỏi cậu.

“Thiên Ân có muốn Phàm Phàm ngày nào cũng làm nước

trái cậy cho con uống không?”

“Muốn chứ ạ”

“Vậy chúng ta đêm nay bắt Phàm Phàm ở lại, được không

?”

“Được ạ được ạ!”

Thiên Ân vẻ mặt chờ mong nhìn Tề Phàm, mắt chớp

chớp long lanh làm cho cô không thể cự tuyệt.

“Được, Na Mĩ hôm nay ở lại với con.”

“Tốt quá!”

Thiên Ân giơ nước trái cây cụng ly với Lạc Kì.

====

Buổi tối, Lạc Kì giúp Thiên Ân tắm rửa xong sau một

người thu dọn lại phòng tắm.

Tề Phàm ôm Thiên Ân nằm ở trên giường, kể chuyện cổ

tích.

Lạc Kì thu dọn xong đi ra, Tề Phàm và Thiên Ân đã ngủ.

Quỳ gối bên giường, nhìn thấy hai người có nét giống

nhau, cùng ngủ, anh in mỗi người một cái hôn lên trán.

Đây là hai sinh mệnh quan trọng nhất với anh trừ cha

mẹ ra, giờ cứ như vậy điềm tĩnh ngủ trước mặt anh.

Anh thật sự nguyện ý dùng tất cả để đổi lấy giây phút

hiện tại, đổi lấy hạnh phúc của ba người.

Đứng lên, cẩn thận ôm lấy Tề Phàm, vốn là ngủ

không sâu, vừa bị anh động, cô đã tỉnh.

“Ngủ đi, chỉ giúp đổi chỗ ngủ thôi.”

“Em không muốn ngủ ở phòng anh!”

Cô đương nhiên biết anh muốn dẫn cô tới đâu, nếu để

những người khác ở Lạc gia nhìn thấy cô lại ngủ ở phòng anh, thì cô phải giải

thích thế nào!

“Anh muốn em!”

Bị anh thành thực tuyên cáo dọa dẫm, anh thật sự là tu

trình độ không biết xấu hổ tới rồi “level” cao nhất rồi!

Ôm cô từ phòng Thiên Ân về đặt ở cô trên giường lớn

của mình, Lạc Kì cảm thấy được đó như là một khoảng cách thật xa.

Trong bóng đêm, anh cởi bỏ nút áo ngủ của cô, tay xoa

nắn nụ hoa đã sớm dựng đứng.

“Lạc Kì, dừng tay, đêm nay em không có tiền cho anh!”

“Đêm Giáng Sinh, anh bán đại hạ giá, đêm nay anh miễn

phí hầu hạ em!”

Ngậm lấy cái miệng nhỏ của cô, làm cô không thể tiếp

tục nói chuyện, anh nhất định sẽ bị cô làm tức giận đến hộc máu mà chết!

Khi anh lấy BCS trong ngăn kéo đầu giường, Tề Phàm hận

không thể đem anh đạp khỏi giường!

Anh căn bản là có mưu, bảo Thiên Ân giữ cô lại, để anh

chiếm tiện nghi!

Vài lần trước đều không thể hoàn thành nghi thức cuối

cùng, lúc này đây, hai người đều có chút kích động không thể kiềm chế.

Thời khắc cuối cùng, Tề Phàm một tiếng thở dài, Lạc Kì

động tác nhanh hơn cùng cô đạt đỉnh.

Chôn ở trong cơ thể cô thật lâu không muốn rút khỏi,

thẳng đến khi cô cảm thấy được khó chịu đẩy anh, anh mới tha mông rời khỏi.

“A!”

Vừa mới chấm dứt, cô vẫn còn mẫn cảm, động tác anh rút

khỏi làm cho cô không nhịn được run rẩy.

Thỏa mãn nhìn thấy cô vì anh mê loạn, anh tùy tay ném

BCS đã dùng vào sọt.

Hai người đều thoả mãn không có để ý, đỉnh hơi mỏng

của BCS có một lỗ nhỏ, vừa vặn cho phép một sinh mệnh thông qua.

Có đôi khi, bảo hiểm áo mưa cũng không phải trăm phần

trăm an toàn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.