Chương 31

Cái bẫy của cô chị Lạc

(Chị Lạc Kì nếu mọi người vẫn còn nhớ)

Lại một người khó đỡ Hàn Phi, làm cho Tề Phàm vừa mới

về đã một đống việc: Đi trang đ**m, quay cảnh cổ trang.

Nhưng, Tề Phàm thật không ngờ đến, Trang Nghiêm lại

đến tham quan.

“Sao anh biết tôi ở đây ?”

Anh có phải có thông tin quá nhanh không, hôm qua cô

mới về đến nhà!

“Nếu thật sự muốn tìm một người, tất sẽ có rất nhiều

biện pháp .”

“Không phải anh để thiết bị dò trên người tôi đó chứ?”

Biểu tình của anh quá mức thành thật, cô vụng về hay

nói giỡn với anh, thấy cô như vậy, anh không muốn tiếp cận nhanh quá, chỉ đơn

giản hàn huyên hai câu, rồi cáo từ .

Hàn Phi nhìn thiên sứ rồi nhìn sang Trang Nghiêm, có

khiếp sợ có nghi hoặc, anh đi rồi, mới khơi ra chuyện hai người đang hào hứng

nhiệt liệt.

“Phàm Phàm, anh ta là người mới em đi chơi mang về hả,

phát triển đến giai đoạn chín muồi chưa?”

Thiên sứ nói cái gì cho anh thế, tên này ắt có để bụng

chuyện gì đó với Tề Phâm, phương diện này khẳng định là có chuyện nha!

“Sao chuyện anh lại có thể suy nghĩ phức tạp thế! Chỉ

là một người bạn, đến thăm em thôi, một người đàn ông và phụ nữ ngoài chuyện

trên giường sẽ không còn chuyện gì khác?”

“Đúng vậy, bằng không còn có gì?”

Thiên sứ vẻ vô cùng tức giận, làm cho Tề Phàm có xúc

động muốn phi cái gì đó vào anh!

“Shadow, được rồi, đừng làm phiền ở đây nữa, kiếm chỗ

nào mà ngây ngốc đi!”

Tề Phàm bĩu môi, Hàn Phi tặc lưỡi, sợ thiên sứ sẽ mệt

chết, một lát sau, cũng phải kiếm chỗ để thiên sứ nghỉ ngơi.

“Phàm Phàm, người kia, sẽ không vừa vặn là tổng tài

Hoa Thịnh đó chứ?”

Thiên sứ yên lặng, Hàn Phi cũng bị lây nghiện dưa lê.

“Anh quen à? Anh ta hình như không hay lộ diện lắm .”

“Không lộ diện, có lộ diện mà, đúng lúc anh gặp qua

một lần.”

“Đúng vậy. Trước kia em có gặp qua anh ta một lần ở

New York, lần này lại gặp trên máy bay.”

“Hả? Khéo vậy! Là duyên phận ư? Hay là vì gian tình?”

Thiên sứ bước lại gần, vẻ mặt dâm tà.

“Em không xong rồi!”

Không đợi Tề Phàm phản bác, Hàn Phi đã tới trước đe

dọa anh, người này gần đây cả đầu luôn nghĩ chuyện xấu, xem ra phải dạy dỗ lại

cho tốt.

Gặp hai dính sát lấy nhau, không muốn làm bóng đèn cho

hai người, cô thay quần áo, phẫn nộ đi thử vai .

Ở cùng Thiên Ân hơn hai tháng, Thiên Ân và cô đã có

thói quen ở chung, cô cũng bởi vậy mà tâm thần không yên , buổi tối cũng ngủ

không ngon giấc.

Hôm nay kết thúc công việc sớm, cô gọi điện thoại tới

Lạc gia.

“Phàm Phàm Phàm Phàm, là mẹ ạ?”

Thiên Ân đang ống nghe to sắp che hết mặt nó, kêu lớn

tiếng.

“Là mẹ đây, Thiên Ân đang làm cái gì thế?”

“Chơi quy bài với ba ba, ba ba giống y hệt mẹ, luôn

thua, chả thú vị tí nào!”

“À.”

Vì Thiên Ân nói anh không thú vị, hai cha con một trận

cười đùa, nghe thấy Lạc Kì ở nhà, Tề Phàm nhất thời có chút bối rối, đang nghĩ

nên nói tiếp cái gì thì Lạc Kì đã nhận lấy điện thoại.

“Phàm Phàm, là anh. Thiên Ân em không cần lo lắng,

thật ra lo lắng phải là em đấy, một người ở bên ngoài phải chăm sóc mình cho

tốt. Thiên Ân rất ngoan, ban ngày anh không ở nhà, mẹ sẽ chơi với nó, buổi tối,

anh sẽ dỗ nó ngủ .”

“Vậy em cũng an tâm, giúp em hôn Thiên Ân, nói với nó

em sẽ về nhanh thôi, cứ như vậy đã nhé, gặp lại.”

Không đợi Lạc Kì trả lời, Tề Phàm đã cắt đứt điện

thoại. Cô thật sự là vô dụng, nghe thấy giọng anh mà tâm đã hoảng hốt không

ngừng!

Nắm ống nghe đang tút tút, Lạc Kì có chút buồn bã,

hiện tại, một câu cô cũng không đồng ý nói với anh sao!

======

Lạc Kì thấy Lạc Vân, không cảm nhận được thấy tình cảm

chị em ấm áp, mà cảm thấy phía sau lưng gió rít từng cơn.

Người phụ nữ trước mắt này, sinh cùng ngày cùng tháng

với anh, chỉ nhanh hơn anh một phần tư giờ ngắn ngủi, nhưng cô quỷ kế đa đoan,

anh phải chịu đựng hai mươi mấy năm, gặp ngoài đường thì chạy như điên, cùng

lắm chỉ để lại vài dấu vết chân trên đường cô mà thôi.

Sự hiện diện của cô, tuyệt đối tuyệt đối không phải

chuyện gì tốt.

“Sao thế này, Lạc đại tổng tài quang lâm tới cái miếu

nhỏ khó coi này, có gì phải làm ư?”

Trên mặt không có bao nhiêu biểu tình, trong lòng lại

tính toán, binh đến tướng chặn, nước lên thì đắp đê.

“Chị tốt xấu gì cũng là chị ruột em, đến thăm em mà

thôi, nói chuyện mà cứ động vào việc là sao?”

Lạc Vân cầm thuốc trên bàn Lạc Kì, rút ra một điếu

châm, thảnh thơi ngồi đối diện Lạc Kì.

“Bởi vì biết chị là chị của tôi, tôi mới biết chị tới

ắt là không có chuyện tốt, nói đi, chị làm xằng làm bậy gì muốn tôi giúp thu

dọn hậu quả đây!”

Sớm chết sớm siêu sinh, anh hiện tại không có sức mà

tiêu tốn với cô.

“Em nói vậy, làm cho người ta rõ thương tâm!”

Ngoài miệng nói thương tâm, trên mặt lại cười tính kế.

“Thương tâm xong rồi thì nói đi.”

Đối với Lạc Vân, anh thật sự rất khó có kiên nhẫn.

“Lạc Kì, em có biết, chị vừa mới thay đổi công ty, bán

nội y, muốn mượn người của em giúp chị chụp một ít để quảng cáo.”

“Là chuyện này?”

Nếu là chuyện này, yêu cầu của Lạc Vân vẫn còn dễ dàng

bình thường chán.

“Chỉ có việc này.”

“Chị gọi điện thoại một cú là được, muốn ai chụp,tôi

sẽ giúp sắp xếp thời gian. Tiền nong cụ thể, chị có thể bàn bạc kĩ với người

đại diện của cô ấy. Vì là chị em người nhà với tôi, tôi sẽ bảo họ tính rẻ

chút.”

Anh đã cố gắng phụng sự hết sức.

“Nếu chỉ muốn rẻ một chút, chị lại tự mình đi chuyến

này sao?”

Lạc Vân cười vẻ mặt từ ái, lời nói ra làm Lạc Kì tức

giận đến cái mũi phát bốc hơi.

“Công ty em nắm trong tay người tài thế, nào là bốn

bong hoa đào, năm đóa hoa kim, tổng cộng có 9 vị, chị muốn toàn bộ ra làm người

phát ngôn, hơn nữa, về giá, chị muốn giảm ba lần!”

“Lạc Vân, sao chị không đi làm việc tróc nợ đi, tôi

cảm thấy lĩnh vực đó là thiên phú trời ban cho chị đó!”

“Em thân yêu, em nói vậy, làm cho người chị này khó mà

có thể chịu đựng được!”

“Vậy chị không cần chịu đựng hay nghĩ gì nữa, tôi sẽ

không đồng ý!”

Lạc Vân thấy anh lời lẽ chính nghĩa như thế, cũng

không miễn cưỡng.

Chẳng qua trong lòng lại thầm nghĩ: Lạc Kì, giờ là chị

cầu chú, nhưng để xem, rất nhanh, chú sẽ phải cầu chị, lúc đó, còn lâu chị sẽ

hào phóng vậy đâu!

“Ai, xem ra, tôi đành nghĩ biện pháp khác vậy. Nhưng

mà Lạc Kì này, em trăm ngàn đừng quay đầu cầu chị đấy, bởi vì khi đó, chị sẽ

cho em hối hận vì có người chị này.”

Nói xong, nhấc đôi giầy cao gót, ra khỏi cửa tao nhã

nhất, phút cuối cùng, còn quay đầu nhìn Lạc Kì lộ ra chút thâm ý mà cười.

Lạc Kì hít sâu hơn mười lần, sao lại có người phụ nữ

ghê gớm dọa người đến vậy, hơn nữa cô ta lại chính là chị gái ruột của mình!

======

Nhận được điện thoại của Lạc Vân điện thoại. Tề Phàm

có chút kinh ngạc.

Đây là chị gái ruột của chỗng cũ, trong lòng cô, quả

thực hai người đều là thần cả!

Trong ấn tượng của Tề Phàm, giường như không có chuyện

gì là Lạc Vân không làm được cả.

Từ nhỏ cô đã bị giáo dục, phải lấy chị Lạc Vân làm

gương, nên cô ấy như một thần tượng, một vĩ nhân trong lòng cô.

Vì vậy, đối với vị chị gái của chồng cũ, cô không

những thích mà còn sùng bái và kính sợ.

“Phàm Phàm, chị có chuyện cần em giúp.”

“ Chị Lạc Vân, chị quá khách khí rồi, chuyện gì em có

thể em sẽ giúp, chị luôn chăm sóc em mà.”

“Phàm Phàm, em nói chuyện thật đấy chứ.”

Cô em dâu hụt này, thật sự là một người tốt, gả cho

tên Lạc Kì kì, là mù!

May là, mặc dù ly hôn, nhưng theo cô biết, Lạc Kì hiện

tại đang hối lỗi, cô có lá bài trong tay, còn sợ Lạc Kì không nghe lời

sao!

Đừng nói cô không niệm tay tình thân, cô là thương

nhân, thương nhân nếu không đả thương người, sẽ tự làm thương mình .

Cũng nói, cô làm như vậy, chỉ để trợ giúp mà thôi,

giúp tên tiểu tử Lạc Kì kia chịu chút đau khổ, nó mới có thể hiểu được thế nào

là quý trọng.

“Dạ vâng, em nói thật mà, chị Lạc Vân, bất kể chuyện

gì em có thể làm, em nhất định sẽ không từ chối!”

“Em có biết gần đây chị chuyển kinh doanh nội y, vừa

mới gia nhập thị trường, giờ chị muốn quảng bá, cho nên muốn mời em làm người

mẫu.”

Lạc Vân rắc thiên la địa võng, chờ Tề Phàm nhảy xuống

.

“Chuyện này hẳn là có thể, nhưng, Lạc Vân, chị biết em

chả có danh tiếng gì, em sợ……”

Cô sợ mình không tuyên truyền được, thế không phải

lãng phí ý tốt của chị Lạc Vân hay sao.

“Không sao, chỉ cần em chịu giúp chị việc này là được

rồi. Chị nghe nói người đại diện của em là người bên mình, như vậy tốt nhất, có

vẻ dễ bàn bạc, về phương diện chi phí tiền nong, mấy người chỉ cần nói là chị

kí luôn.”

“Chị Lạc Vân, nói thế chả bằng chị đánh vào mặt em!

Chuyện bé như con kiến mà thôi, nói chuyện gì mà phí với phiếc! Như vậy nhé,

đợi em và quản lý em chút, em sẽ nhanh chóng trả lời chị sau.”

“Được, chị chờ tin tức của em.”

Treo điện thoại, Lạc Vân tự tin mỉm cười.

“Lạc

Kì, lần này, không trách được chị, ai bảo lời khuyên của chị, chú không nghe!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.