Chương 28

Xe Lạc Kì chạy bay nhanh, điện thoại của cô lúc này

vang lên, anh tùy tay cầm lấy, không ngờ có hơn mười cuộc gọi nhỡ! Màn hình biểu

hiện là dì Nguyệt Lan, anh lập tức tiếp nghe.

“Phàm Phàm con ở đâu thế, con phải lập tức giải phẫu,

con có nghe hay không!”

Giọng Cổ Nguyệt Lan vội vàng, nghe đến giải phẫu, Lạc

Kì dọa ra một thân mồ hôi lạnh.

“Dì Nguyệt Lan, Phàm Phàm cô ấy làm sao vậy?”

“Lạc Kì? Phàm Phàm còn chưa nói cho con?”

“Là con, dì Nguyệt Lan.giờ Phàm Phàm đang ở chỗ con,

nhưng cô ấy té xỉu , cũng chưa nói gì, rốt cuộc phát sinh chuyện gì ạ?”

“Con bé ngốc này, tùy hứng cũng không thể nháo loạn

vậy! Nó có thai ngoài t* c*ng, con lập tức đưa nó đến đây, dì đã chuẩn bị xong

hết rồi, nó phải lập tức giải phẫu! Trễ ra, sợ sẽ có sinh mệnh nguy hiểm .”

“Con, con đến ngay.” Tay cắt đứt điện thoại, đạp

chân ga, lại còn ngại xe chậm, anh không ngừng mắng.

Điện thoại của anh đang vang lên, anh không rảnh tiếp

nghe, dọc đường đi vượt vô số đèn đỏ, có người đi ngang qua ngoắc đầu ra mắng

anh, anh nghe cũng không thấy, nhìn cũng không tới, anh chỉ thầm nghĩ, phải

nhanh một chút đem Tề Phàm đến chỗ Cổ Nguyệt Lan.

Ôm Tề Phàm đặt lên bàn, chân anh đã bắt đầu phát run,

trên mặt anh không có một chút máu, dù anh có gọi cô thế nào, cô cũng không để

ý.

Anh rất sợ, chưa bao giờ sợ như bây giờ, cứ như nháy

mắt Tề Phàm sẽ vĩnh viễn biến mất trong thế giới của anh!

Giải phẫu kết thúc, Tề Phàm bị đưa đến phòng bệnh, Cổ

Nguyệt Lan theo sau, nhìn anh, vẻ mặt không đồng ý chút nào.

“Thật không biết con làm chồng người ta kiểu gì, dù

cho Phàm Phàm có sai, nó cũng là vợ con, trong bụng nó còn có đứa nhỏ của con.

“A!”

“Dì Nguyệt Lan, con biết sai rồi, là con sơ sót.”

“May mà phát hiện sớm, còn bé nên giải phẫu không

thương tổn đến người lắm, nằm viện ba đến năm ngày là có thể xuất viện . Nhưng

chú ý giải phẫu xong thân thể phải được chăm sóc.”

“Con sẽ chăm sóc cho cô ấy, xin dì Nguyệt Lan yên

tâm.”

“Nó còn thỉnh cầu dì không được nói cho mẹ nó biết,

con cũng không cần nói cho bà ấy, đỡ phải để bà ấy ở xa phải lo lắng suông.”

“Con đã biết.” Lạc Kì kính cẩn nghe theo đáp ứng.

======

Tề Phàm cố sức mở mắt ra, trước mắt là một mảnh trắng

trơn.

“Phàm Phàm, em tỉnh, còn có chỗ nào không thoải mái

không? Có đói bụng không?Anh bảo người nấu cháo rồi, sẽ đưa đến đây nhanh

thôi.”

Lạc Kì cầm lấy tay cô, hỏi đến lo lắng.

Cô lắc đầu nhìn anh một cái, mí mắt hạ xuống, rụt tay

vào chăn.

“Phàm Phàm, xin lỗi, anh vừa rồi không nên không hỏi

rõ ràng đã phát giận với em.”

Lạc Kì đỏ hồng mắt, vẻ mặt bi thống hối hận.

Anh là đồ trứng thối! Anh không phải người!

Anh làm sao có thể không chú ý tới, mấy ngày nay, Tề

Phàm xuất hiện ở công chúng đều mặc quần áo rộng thùng thình, đi giầy bệt!

Tề Phàm lần lượt cự tuyệt anh cầu hoan, anh sao không

nghĩ đến cô đang mang thai đứa nhỏ của anh!

Tề Phàm nhìn anh thật lâu, hai hàng lệ theo khóe mắt

chảy xuống.

“Đứa nhỏ có phải không còn hay không? Các người lấy

đứa bé của tôi rồi có phải không!”

Dáng vẻ cô buồn rầu làm cho anh một lòng co rút, tiến

lên ôm lấy cô, không ngừng xin lỗi.

“Lạc Kì, là em phải xin lỗi, em không thể chăm sóc cục

cưng trong bụng.”

“Phàm Phàm, không phải em sai, là anh không tốt, em

đánh anh đi, em đánh anh đi!”

Lạc Kì muốn nắm lấy cô, lại bị cô giữ lại.

Mất mát thu tay lại lau khóe mắt, anh cắn môi nhìn cô.

“Lạc Kì, anh nhất định không biết, khi em biết có cục

cưng này, em đã vui vẻ biết bao! Bởi vì, cục cưng này, là anh cho em, không

phải em ép buộc, cưỡng cầu!”

“Em rất cẩn thận, cẩn thận chăm sóc nó, em còn nghĩ có

lẽ, đối với anh mà nói, đó cũng là cái kinh hỉ!”

“Nhưng, hóa ra, dù em có cố gắng thế nào, vẫn là không

được. Em nhất định phải mất đi cục cưng này, tựa như em nhất định, sẽ mất anh.”

Tề Phàm trên mặt lộ vẻ cười, cười càng đẹp, anh lại

càng bất an.

“Lạc Kì, thật sự xin lỗi, em không nên không hỏi anh

đã ép anh mà có Thiên Ân, còn c**ng b*c tìm kế gả cho anh, em nghĩ khi lấy được

anh, sẽ cho anh hạnh phúc mới, làm anh quên Tương Hân, cho anh yêu lại em.”

“Nhưng em sai lầm rồi, sai thái quá, sai xứng đáng.”

“Từ lúc anh trở về, em đã lên kế hoạch tất cả, trên

giường, mang thai, tạm nghỉ học, kết hôn, từng bước từng bước một, đều nằm

trong kế hoạch của em, chính là, em đoán được mở đầu, lại không đoán ra kết

cục. Em không đoán được Tương Hân lại không kết hôn, không đoán được cô ấy sẽ

quay đầu tìm anh.”

“Nhưng, nếu em đã mở đầu thì em xứng đáng phải nhận

kết cục này.”

“Lạc Kì, hôn nhân của em và anh, giống như một vở hài

kịch. Giờ,đã có hồi kết, diễn viên cũng phải tách ra thôi.”

“Phàm Phàm, em đừng nói nhiều vậy, thân thể em còn yếu

lắm, nghỉ ngơi một chút được không?”

“Lạc Kì, để cho em nói hết đi.”

“Anh có biết em yêu anh, yêu lâu như vậy, yêu nhiều

như vậy. Nhưng, tình yêu của em lại trở thành lưỡi dao tổn thương đến hạnh phúc

của anh. Cuộc hôn nhân này, em và anh cả hai đều bị hại, chẳng qua, anh là bị

bắt , còn em là tự tạo nghiệt, không thể sống.”

“Lạc Kì, cùng anh một chỗ, em có thói quen chờ đợi,

thói quen tưởng niệm, nhưng không thể bỏ thói quen ở bên anh. Shadow nói rất

đúng, cho tới nay, là em quá mức ích kỉ. Có lẽ, em nên thử buông tay với anh,

bằng không em sẽ vĩnh viễn không có khả năng biết, rốt cuộc em bỏ được thói quen

không có anh trong thế giới của em hay không.”

“Phàm Phàm, em đang nói bậy bạ gì đó?”

Lời của cô, tuyệt vọng như vậy, tuyệt vọng làm cho anh

hoảng hốt, anh sợ hãi nghe được lời kế tiếp cô muốn nói .

“Lạc Kì, em không có quên, chúng ta đã nói tốt, chỉ

cần anh gặp người anh thật lòng muốn kết hôn, em phải chủ động ly hôn.”

“Kỳ thật, mấy ngày này, mỗi ngày này em đều suy nghĩ,

cũng hiểu được, tình yêu, miễn cưỡng cũng không được, chúng ta còn như vậy,

cuối cùng, chỉ rơi vào lưỡng bại câu thương thôi. Chẳng qua là em vẫn luyến

tiếc rời khỏi anh.”

“Nhưng, vừa rồi thời điểm anh cậy từng ngón tay của em

ra, em đã nghĩ, rốt cuộc em cũng không giữ được anh.”

“Cho nên, Lạc Kì, anh tự do, chúng ta ly hôn đi.”

“Phàm Phàm……” Anh như nghẹn ở yết hầu, nước mắt cứ như

vậy chảy xuống, anh muốn nắm tay cô, cô lại lui vào chăn không chịu bỏ ra.

Anh muốn ôm ôm cô, cô nghiêng người, không nhìn anh

nữa.

Đưa lưng về phía Lạc Kì, Tề Phàm nước mắt giàn giụa.

Từ nay về sau, cô sẽ đi đến một thế giới không có Lạc

Kì, nơi mà cả hô hấp cô cũng thấy xa lạ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.