Chương 22

Luyến tiếc

Tề Phàm bật đèn, thấy Lạc Kì đang ngồi trên sô pha mà

hoảng sợ, nhưng cô vẫn gửi cho anh một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ nhất.

“Ngọn gió nào đưa Lạc tổng tới đây vậy!”

Thiên Ân bé nhỏ dạo này tập nói, luôn thích gọi tiếng

a y gì đó, Tề Phàm cứ ngây ngốc với nó giờ lại bị nhiễm thói quen này.

Dép lê chưa đi, chân trần chạy về phía anh, cô tìm

thấy tư thế thoải mái trong lòng anh mới ngồi.

“Không muốn anh đến? Hẹn người khác?”

Trên người cô có mùi nước hoa làm anh ghét chun mũi,

anh vẫn thích hương tự nhiên trên người cô hơn.

“Chỉ có anh thôi! Lạc Kì, anh còn như vậy, em sẽ mất

hứng!”

Giả vờ dỗi cô chu cái miệng, trừng mắt với Lạc Kì.

“Anh còn chưa thấy vẻ tức giận của em, khóc cũng rất

ít, Tề Phàm, em thật kiên cường.”

“Khen em à!”

Anh khó có vẻ mặt ôn hoà với cô vậy, cho dù lời anh

nói có chút kỳ quái, nhưng cô cũng rất vui vẻ.

“Ừ, khen em đó.”

“Vậy anh khen thêm thứ khác đi, tỷ như khen em vừa

sinh ra đã có khí chất, vừa xinh đẹp vừa thông minh!”

“Ừ, em trời sinh có khí chất, rất xinh đẹp và thông

minh!”

Cô chớp mắt lại còn rung đùi đắc ý, vẻ mặt cổ quái để

che dấu nội tâm bất an.

Tề Phàm không ngu ngốc, Lạc Kì nghe lời như vậy, nhất

định, là có sự tình gì.

“Phàm Phàm, anh vẫn nghĩ, em thông minh như vậy, sao

có thể yêu anh chứ!”

“Lạc Kì, đừng nghĩ, đừng nghĩ nữa, chỉ cần anh biết

rằng em yêu anh là được rồi! Không cần nghĩ gì cả!”

Kéo anh lại, tay ôm hai tai anh, trán kề trán, nhắm

mắt lại, ngăn anh chuẩn bị nói.

“Phàm Phàm!”

“Đừng gọi em!”

Cảm giác bất an càng ngày càng mãnh liệt, cô không

muốn nghe anh nói tiếp, hôn lấy anh, không muốn cho anh nói .

Anh kéo cô ngồi xuống, cô giãy dụa ngồi dậy cường hôn

anh.

“Phàm Phàm!”

Anh gọi cô lớn hơn, Tề Phàm cũng không dừng lại, tay

run run bắt đầu c** nt tht q**n áo của anh.

“Phàm Phàm, dừng lại.”

Đè tay cô lại, ôm cô vào trong ngực.

“Lạc Kì, em yêu anh! Em yêu anh!”

Giọng nói lộ ra vẻ bi thương, nhưng lại kiên định như

vậy.

“Tề Phàm, xin lỗi, anh ……”

Đáy lòng dâng lên cảm xúc mờ mịt, lời nói đã đến bên

miệng, nhưng anh lại không thể nói ra .

Tề Phàm thấy lâu không có tiếng động, anh kéo cô ra, muốn nhìn mặt cô, cô lại gắt gao ôm cổ anh không buông.

“Phàm Phàm!”

“Lạc Kì, em mệt.”

Tề Phàm buông anh ra, xoay người lên lầu, bước vào

phòng, nhét mình vào chăn. Cô nhớ rõ hiệp ước của bọn họ, nếu anh gặp được

người anh muốn kết hôn, cô sẽ phải chủ động ly hôn.

Cắn góc chăn, không tiếng động, cô khóc, cô biết, lời

anh muốn nói nhưng không nói ra vừa nãy, là anh muốn ly hôn.

Đã không có độ ấm của cô, long anh đột nhiên lạnh,

thuốc hút một điếu lại một điếu, anh nắm chặt quyền, khắc chế muốn lên lầu xúc

động ôm lấy cô.

======

Tô Tình nói chuyện rất vui vẻ, đối phương hiển nhiên

có ấn tượng tốt với anh, trước khi chia tay còn dặn dò anh nhất định phải hẹn

với cô lần nữa.

Lạc Kì cố ý tỏ vẻ buông thả, anh và thiên kim tập đoàn

của lão tổng đi ăn cùng nhau, anh chụp đều được đưa lên trang đầu các báo.

Đinh Cừ căm giận hỏi anh muốn làm gì, anh nói thẳng

mục đích của anh, Đinh Cừ cười khổ một trận, cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Anh lo lắng cho Tương Hân, gọi cô đi giải sầu.

“Lạc Kì, em có việc muốn cầu xin anh.”

Cô do dự mở miệng, ngón tay không ngừng vặn vẹo.

“Chuyện gì?”

“Em muốn cầu xin anh, đừng đi phá kế hoạch của Đinh Cừ

nữa.”

“Hân, chuyện này, em không cần phải lo, em chỉ cần an

tâm chờ Đinh Cừ trở về là được.”

Sớm đoán được cô sẽ ngăn anh, nhưng đây là chuyện anh

đã quyết định.

“Lạc Kì, cám ơn anh, cám ơn anh đã làm tất cả cho em.

Nhưng, thật sự không cần . Mấy ngày nay, em nghĩ rất nhiều, cho dù Đinh Cừ thật

sự trở về, chỉ sợ anh ấy luyến tiếc cơ hội này, bọn em cũng không thể được như

trước .”

“Tôi không còn cách nào cả, cứ cho là chuyện gì cũng

chưa phát sinh đi, kiêu ngạo như anh ta, cũng không thể.”

“Cho nên, anh làm ơn đừng làm chuyện vô bổ nữa, để

Đinh Cừ làm con rể Tô gia đi.”

“Hân……” Anh còn muốn khuyên cô thêm, cô lại mỉm cười

cắt lời anh.

“Lạc Kì, cầu xin anh, nếu anh còn muốn chúng ta là

bạn, đáp ứng em.”

“Được rồi, tôi đồng ý với em.”

Cô nói đã nói đến mức này, anh còn có thể thế nào!

Tương Hân nở nụ cười, anh lại thập phần thất vọng đau

khổ, Đinh Cừ thương tổn cô như vậy,mà cô vẫn lo lắng cho Đinh Cừ. (Có

mà kiếm được mục tiêu mới rồi thì có)

Phụ nữ, có phải đều ngốc nghếch như vậy, Tương Hân hay

Tề Phàm cũng thế!

Nghĩ đến bóng dáng Tề Phàm rưng rưng rời đi tối qua,

cái loại cảm xúc khôn kể này trong lòng, đầu, dù thế nào cũng bỏ không được.

Ăn cơm chiều xong, anh lại chở Tương Hân về nhà bạn

cô.

Xem ra, giờ điều anh duy nhất có thể giúp Tương Hân,

là giúp cô tìm nơi cho cô ở tạm.

======

Về nhà, không còn mệt mỏi nữa. Lại là thói quen tới

trước phòng Thiên Ân, nhìn nó ngủ ngon lành, anh hôn cái trán nó, giúp nó thay

tã.

Thật nhanh, chỉ chớp mắt, Thiên Ân đã gần hai tuổi,

mới vừa cùng nó giống nhau y đúc, nhưng giờ cẩn thận nhìn, sẽ phát hiện ra nó

có thiệt nhiều chỗ giống Tề Phàm.

Ánh mắt cười không chớp, chóp mũi xinh đẹp, môi mềm

mại ngọt ngào, nơi nơi đều có dấu vết của Tề Phàm.

Anh nhìn, nhưng lại giật mình, chờ lấy lại tinh thần,

đã là một lúc lâu sau.

Nhìn thời gian, đã là nửa đêm, anh lại ngẩn người hơn

hai giờ!

Không biết, hiện tại, cô đang làm cái gì.

Bỗng nhiên rất muốn nhìn cô!

Lái xe tới dưới lầu nhà cô, ngoài ý muốn đèn vẫn sáng

trên tầng.

Mở cửa ra, mới phát hiện, hóa ra đèn không được tắt.

Đẩy cửa phòng ngủ của cô ra, cô đang ngủ, trên mặt,

còn chưa khô nước mắt.

Thoát quần áo, nằm bên cạnh cô, đem cô kéo vào lòng,

cô ưm một tiếng, ở anh trong lòng cọ cọ, lại nặng nề ngủ.

Hừng đông, anh bị đồng hồ của Tề Phàm đánh thức, cánh

tay cô chẩm run lên, anh cau mày rn r.

Tề Phàm nhìn anh, không biết đã xảy ra chuyện gì, rõ

ràng tối hôm qua là một người ngủ, làm sao anh có thể ở trong này?

“Đừng dùng vẻ như nhìn thấy quỷ nhìn anh!”

Cô vừa tỉnh ngủ, nhìn trông rất ngốc, làm anh muốn bắt

nạt cô!

“Sao lại đến vậy?”

Cô cắn môi, dùng sức, môi tái nhợt.

Anh tiến tới, cô lại trốn về sau, long anh cứng lại,

cô đang kháng cự anh!

“Chưa đánh răng……”

Giọng nghèn nghẹt phát ra, tim anh mới đập đúng nhịp.

Hôn cái trán của cô, hóa ra, cảm giác bị cự tuyệt là

như vậy.

Anh chẳng qua bị cự tuyệt một cái hôn, còn Tề Phàm bị

cự tuyệt là tình yêu, cảm thụ của cô là thế nào ?

Khoảng cách an toàn

Tề Phàm luôn như thế, chuyện không thoải mái luôn quên

rất nhanh.

Nhìn thấy tin tức Đinh Cừ kết hôn với Tô Tình, hơn nữa

Lạc Kì và Tô Tình gặp mặt, về phương diện này, Tề Phàm mơ hồ đoán được vài

phần.

Cô không khổ sở cho mình, chỉ đau long cho Lạc Kì.

Đinh Cừ rời khỏi Tương Hân , Tề Phàm biết, cô cũng sắp

phải chia tay Lạc Kì .

Người định không bằng trời định, tính thế nào cũng

không tính đến, người yêu mười năm một đôi đẹp toàn vẹn, cũng đã đính hôn, nói

chia tay liền chia tay.

Nếu như vậy, cô có phải là người thảm nhất không?

Đã biết như vậy, cô sớm nên có kế hoạch, dù sao điều

tệ nhất chính là ly hôn, đơn giản được bên anh thêm ngày nào đối với cô

đã là tốt lắm rồi.

Lạc Kì mở mắt ra, nhìn Tề Phàm ngủ bên cạnh, đôi mắt

lập tức u ám.

Tối hôm qua cô ngoan thần kỳ, như một con mèo nhỏ ghé

vào trên người anh. Gắt gao ôm cổ anh, thân thể vặn vẹo, còn cọ xát trước ngực

anh.

Cô thay đổi tư thế, quay đầu hản nhiên cười anh, anh

lại hồi hộp tới mức toàn thân căng cứng.

Anh ôm chầm cô, tay xoa làn da mịn màng, từ từ khích

lệ sự mẫn cảm của cô.

Người đang ngủ bị quấy rầy rất là bất mãn, vặn vẹo

thân thể chống cự anh xâm phạm, lại không nghĩ rằng thân thể ngẫu nhiên ma sát

làm cho anh càng thêm hưng phấn.

“Còn chưa tỉnh?”

Lạc Kì cười khẽ, đây là cái khó cô cho anh ư? Anh ra

sức khiêu khích như thế, cô cũng không nể mà tình ngủ!

Nheo mắt, vùi vào mặt trong, tìm được thứ mềm mại của

cô, một ngụm anh ngậm vào miệng.

“Ai da!”

Tề Phàm vẫn từ từ nhắm hai mắt, tay phụ giúp đầu anh,

anh một tay đem hai tay cô cho trên đầu, tiếp tục trên người cô làm xằng làm

bậy!

Đầu gối để ở g*** h** ch*n cô, một chút một ác ý đưa

về phía trước .

“Thực khốn……”

Thân thể mềm mại, cô phản ứng rất thành thực với anh.

Khóe miệng giương lên, chọn được tư thế, một cái động

thân, cô mạnh mẽ mở mắt ra, một tiếng thét kinh hãi.

“Lạc Kì!”

“Anh đây, bảo bối.”

Không một chút đình trệ, mỗi lần va chạm anh đều vào

chỗ sâu nhất, lần nào cũng thêm lực.

Tề Phàm nhìn vẻ mặt thỏa mãn trước mắt, trong

lòng căm giận!

Chỉ biết anh sẽ không tự nhiên đối xử với cô vậy, anh

căn bản chính là lấy việc công làm việc tư, giải quyết cho mình!

Cô ngày hôm qua mệt vậy mà còn phải chủ động lấy lòng

anh! Kết quả là bị anh làm tới ngất xỉu hết lần này tới lần khác!

Anh như uống thuốc máu hươu vậy! Rạng sáng ba giờ mới

ngủ, vậy mà giờ còn có tinh thần vậy!

“Anh không phải người mà! Người ta ngủ, anh cũng làm

được!”

Không hô hấp cố nén cơn rn r, nói được một câu cô

thiếu chút nữa tắt thở.

“Em ngủ là việc của em, anh làm là chuyện của anh.”

Lạc Kì hoàn toàn không ngại, thở gấp, đáp cô một câu,

cuối cùng còn dùng lực lao vào cô thêm chút nữa, thấy cô trợn tròn mắt trừng

lại, anh cười đầy tà khí.

“Anh mà bị người làm thành như vậy còn ngủ được sao!”

“Anh cũng không biết, chưa thử qua. Hay là, lần sau em

xem thử xem, anh sẽ rất hoan nghênh.”

“Em chưa bn th được như anh đâu!”

“Em ngoài miệng thì không vui, nhưng thân thể rất thành

thực, cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của em nói nó rất thích!”

Thân thể gục xuống, môi dán vào bên tai cô, ác ý nói

từng chữ.

Không để ý đến anh nữa, Tề Phàm nhắm mắt lại, hưởng

thụ tra tấn mê người này.

Lạc Kì nhìn cô thật lâu, anh hoài nghi, cô gái này

đúng là phù phép anh, bằng không, anh sẽ không vì cô trầm mê đến nỗi vậy!

Mỗi đêm anh như chàng trai niên thiếu mới nếm thử trái

cấm, khẩn trương chờ mong cô, khi cô phong tình vạn chủng đứng ở trước mặt anh,

anh liền bức thiết như một con sói đói khát bị bỏ đói đã lâu, liều lĩnh lao vào

cô cắn xé!

Mỗi một lần thân thể hai người dây dưa đều có thể dùng

từ kinh tâm động phách để hình dung! Anh như tìm được thứ hợp cạ trên người cô,

chỉ có cô, mới có thể làm cho tâm hồn anh yên ổn.

Không nhớ rõ vì sao lại nói như vậy, linh hồn hai

người như đã ước định từ trước, nên kiếp này thân thể mới có thể hấp dẫn lẫn

nhau. Mỗi một lần kết thúc, anh đều có một loại xúc động, muốn hẹn tiếp với

kiếp sau của cô!

Anh làm sao vậy? Từ khi nào thì bắt đầu, anh bắt đầu

có ý thức về cô gái này!

Động tác nhanh chóng chấm dứt tất cả, trong phòng

không khí đình trệ. Người dưới thân uể oải không ý thức, môi không tự giác ưm

một tiếng, thấp gọi tên của anh.

Ngực lại nảy lên cảm giác bối rối, cô hiện tại dễ dàng

chạm tới cảm xúc của anh.

Sau cái chớp mắt không khí bối rối đình trệ, anh xuống

giường, vào phòng tắm.

Nước lạnh đánh vào trên người, cắn chặt hai hàm răng

đang lập cập, nắm chặt quyền đầu khắc chế mình lại lao ra ôm cô.

Lâu sau không thấy anh ra, Tề Phàm chiếc chăn mỏng gõ

cửa phòng tắm.

“Lạc Kì, anh làm sao vậy?” Giọng nói của cô lộ ra vẻ

khàn khan khêu gợi, làm cho Lạc Kì vừa mới thoáng bình ổn dc vng, lại

bắt đầu chào cờ.

“Không có việc gì.” Lung tung lau lau một chút thân

thể, mở cửa ra, không liếc mắt một cái với Tề Phàm bên cạnh.

Chờ khi Tề Phàm vào phòng ngủ, anh đã đổi xong quần áo

chuẩn bị rời đi.

“Phải đi ?” Tề Phàm cắn môi, cười đến ánh mắt mở thật

to ngăn nước mắt lại.

“Có hẹn.”

Xem như đã trả lời, Tề Phàm đi lên phía trước, giúp

anh sửa sang lại áo, thắt caravat, nhẹ nhàng in trên má anh một cái hôn.

“Phụ nữ à?”

Nụ cười không chê vào đâu được, Lạc Kì lần này quay

sang nhìn cô một cái.

“Người anh hẹn có khi nào không phải phụ nữ cơ chứ!”

Anh cười, tà mị, giận dỗi.

Tề Phàm tựa đầu trên ngực anh, ngón tay từ từ uyển

chuyển xoa xoa.

“Lạc Kì, anh đáp ứng em một việc được không?”

Giọng nói ngọt ngào Lạc Kì thoáng chốc hoảng hốt.

“Chuyện gì?”

Tay cô, như là trực tiếp đi vào lòng anh, giọng nói

của anh không khỏi nhẹ nhàng.

“Nếu ngày nào đó anh có gặp quả báo, trăm ngàn lần

đừng chết trên giường của người phụ nữ khác! Tuy không có người biết quan hệ

của chúng ta, nhưng em vẫn cảm thấy rất mất mặt.”

“Sao thế, em hận anh chưa chết à?”

Chỉ biết trong óc cô giờ đang loạn lên toàn thứ linh

tinh!

“Lạc Kì, em yêu anh! Nếu anh chết trên giường em, em

sẽ lập tức tự tử cùng anh! Nhưng nếu anh chết trên giường người phụ nữ khác, em

sẽ lôi anh từ trong quan tài ra đánh một trận!”

Giọng nói đanh đá, cười mị hoặc, cô hung hăng cắn một

phát trên ngực anh, xoay người, tung chăn, lấy phong thái đẹp đẽ nhất đi vào

phòng tắm.

Lạc Kì ôm ngực đau đớn, đau chết mất! Khẳng định một

điều, tối hôm qua cô dùng miệng làm lâu như vậy, miệng cũng chưa mỏi lắm! Răng

nanh còn sắc như vậy!

Khóe miệng cong lên, anh híp mắt nhìn chằm chằm vào

bóng dáng cô, chết tiệt cô cũng không thấy lạnh!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.