Chương 5

Quý Tiệp không ngờ tới

lần đầu tiên mình chủ động hẹn lại bị cự tuyệt.

Nhưng bị cự tuyệt không

phải là nguyên nhân làm anh bực mình, mà là anh suy nghĩ đến nát óc, thứ bảy cô

rốt cuộc là hẹn với ai? Chẳng lẽ là đàn ông?

Sáng sớm thứ bảy, anh

định lái xe đi leo núi, nhưng mới đi được một đoạn, anh càng nghĩ càng bực, lập

tức quay đầu xe lại, đi đến nhà Ôn Gia Hinh, anh rất muốn biết rốt cuộc cô đã

hẹn với ai? Xe mới đến gần nhà cô, thì đã thấy cô tay xách nách mang lên xe.

Cô gái này định đi đâu?

Rất tò mò, anh liền chạy

theo phía sau xe cô, không bao lâu, anh thấy cô dừng xe trước viện mồ côi, cô

xuống xe đem đồ đi vào.

Ở trước cửa viện mồ côi

có viện trưởng đang đứng cùng một đám nhóc nháo nhào la lên, “Chị bánh ngọt…Chị

bánh ngọt đến kìa…”

Một đám nhóc quay quanh

Ôn Gia Hinh, cô giơ túi đồ lên cười vui vẻ. Cả nhóm thấy thế càng hét to hơn.

Viện trưởng cùng đám nhóc

và Ôn Gia Hinh vui cười đi vào trong. Đến khi vào trong viện, cô lấy bánh ngọt

từ trong túi ra, chia cho mấy đứa nhỏ mỗi đứa một cái.

Đám tiểu quỷ kia ăn rất

ngon miệng, vẻ mặt rất hạnh phúc.

Lúc Ôn Gia Hinh tạm biệt

viện trưởng và mấy đứa nhóc, cô định xoay người rời đi, thì chợt nhìn thấy cách

đó không xa dưới tán cây có một bóng người trông rất quen.

Người đó đang khoanh tay

trước ngực, tao nhã dựa vào thân cây, kính râm đeo trên mặt che khuất nửa khuôn

mặt, nhưng vẫn không dấu được được nét mê người trên khuôn mặt ấy. Quý Tiệp sao

lại xuất hiện ở đây?

Anh chậm rãi tháo kinh

xuống, lững thững đi về phía cô, khóe miệng còn lộ ra nụ cười yếu ớt, “Thì ra

cô từ chối đi chơi với tôi là tại vì đem bánh lại cho mấy đứa nhóc ở viện mồ

côi?”

Mặt cô đỏ lên, “Tôi hứa

với tụi nó là vào đầu mỗi tháng thì sẽ đem bánh đến cho tụi nó. Nếu tôi không

tới, mấy đứa nhóc sẽ rất thất vọng.”

“À, vì không muốn làm tụi

nó thất vọng, nên cô nhẫn tâm làm tôi thất vọng, làm tổn thương lòng tự trọng

của tôi?” Nói là trách móc, nhưng mà giọng nói lại rất dịu dàng.

“Tôi không dám làm tổn

thương lòng tự trọng của anh, tôi làm sao có thể không nghĩ đến tiền lương của

mình được chứ!” Cô sóng vai đi cùng anh, có thể nhìn thấy anh ở đây, ngoài trừ

ngạc nhiên, cô cũng rất vui mừng, kỳ thật cô thật sự rất muốn gặp anh.

Từ chối lời mời của anh,

cô còn giận mình đến cả đêm mất ngủ.

“Được, sáng nay tôi còn

chưa ăn sáng.”

“Lại muốn làm tôi phá sản

hả?”

“Cô cũng nên vì làm tổn

thương lòng tôi mà bồi thường đi chứ.” Anh cười rất thực mê người. “Hơn nữa mấy

cái bánh ngọt cô vừa mới mang cho mấy đứa nhóc, tôi cũng rất thích, cô tự tay

làm sao?”

“Là em tôi làm.” Sau khi

ai nấy lên xe của mình, cô đưa anh đến tiệm bánh ngọt của em cô.

Giữa trưa nên khách trong

tiệm cũng không nhiều lắm, Quý Tiệp chăm chú đánh giá cửa tiệm này, cũng không

lớn lắm, trang trí cũng rất đơn giản, tạo nên sự ấm áp. Chủ cửa tiệm này là một

cô gái xinh đẹp khoảng 20 tuổi, có chút giống Ôn Gia Hinh, nhưng tính cách thì

lại không giống nhau.

Ôn Gia Hinh thì khôn khéo

tinh ranh, còn em cô thì lại ngây thơ chất phác.

Vừa làm việc xong, Ôn Gia

Nhu thấy chị dẫn một người đàn ông đi vào, lập tức phát huy tam cô lục bà công

lực của mình, hỏi đông hỏi tây. Ôn Gia Hinh lười giải thích với Gia Nhu, xoay

người đi vào bếp nấu cơm, sáng sớm em gái đã làm rất nhiều bánh ngọt, cho nên

cô không muốn làm phiền đến em gái, tự mình xuống bếp nấu cơm, dù sao anh cũng

đã tự tay làm cơm cho cô ăn.

Ôn Gia Nhu thấy cô đi vào

trong bếp, tận dụng thời cơ lập tức kéo ghế ngồi bên cạnh Quý Tiệp, không nói

hai lời liền hỏi.

“Anh trai, anh có quan hệ

gì với chị em vậy? Bạn trai sao?” Cô nói thật nhỏ, nhưng ánh mắt lại lóe lên

ánh hào quang, tâm trạng rất phấn khích, “Nói nhỏ cho anh biết, chị em đến từng

tuổi này nhưng chưa từng đưa bạn trai về nhà. Có nhiều khi em nghĩ không biết

có phải…. bạn trai chị ấy là nữ?”

Quý Tiệp cười mỉm, em gái

Ôn Gia Hinh quả thực rất vui tính, nhưng anh lại thích nghe cô nói anh là bạn

trai của Ôn Gia Hinh, hoặc là tại vì anh cũng muốn chức danh bạn trai này lâu

rồi.

“Anh cam đoan chị của em

không có vấn đề gì về giới tính đâu.” Kinh nghiệm vài lần quyến rũ cô, anh dám

chắc cô không có hứng thú với con gái.

“Thiệt không?” Ôn Gia Nhu

lập tức híp mắt nhìn anh, “Chẳng lẽ anh và chị em đã….” Cô đè thấp giọng nói,

“Gạo nấu thành cơm?”

Anh chỉ cười nhẹ, cố ý

tránh đi đề tài này, “Chị em là người rất nhân ái, tuy rằng tính toán tiền

lương rất chi li, nhưng cô ấy lại đối xử mấy đứa nhỏ ở viện mồ côi rất tốt.”

Ôn Gia Nhu rất dễ bị lừa,

lập tức quên đi câu hỏi lúc này, nói, “Chuyện này cũng liên quan đến chuyện gia

đình tụi em.”

“Sao?” Lời của cô làm cho

anh rất hiếu kỳ. “Là chuyện gì?”

“Ba mẹ tụi em đã ly hôn

lúc tụi em còn nhỏ, bởi vì ba em thay lòng đổi dạ, ruồng bỏ mẹ con em để đi

theo người phụ nữ khác, mẹ em không chịu nổi nên đã cắt tay tự sát, để

lại mình em và chị. Họ hàng không ai muốn nhận nuôi tụi em, năm đó chị em mới

16 tuổi. Để trang trải cho cuộc sống này, chị em vừa học vừa làm rất vất cả….”

Càng nghe tâm trạng Quý Tiệo càng ảm đảm.

Không nghĩ tới suốt ngày

lạc quan, cãi cọ với anh, anh không tìm thấy chút tự ti hay nhát gan gì ở trên

người cô, ngược lại cô còn rất kiên cường.

“Chị em cảm thấy mấy đứa

nhỏ ở viện mồ côi rất giống tụi em, ba mẹ không còn, nhất định mấy đứa nhỏ sẽ

rất buồn, cho nên ngoài trừ mỗi tháng đưa bánh đến, lễ Noel chị còn dẫn bọn

nhóc đi chơi trò chơi nữa.”

“Gia Nhu, làm ơn đừng đem

chuyện nhà chúng ta tùy tiện nói cho người ngoài biết được không?” Từ trong bếp

đi ra, Ôn Gia Hinh cầm mấy dĩa đồ ăn trên tay, cô trừng mắt nhìn em gái, “Việc

xấu trong nhà đừng nói lung tung, xem ra em càng ngày càng nhiều chuyện rồi.”

Cô không cần người khác

đồng tình, cho nên không thích kể ai nghe chuyện này. Nhưng một câu “người

ngoài” của cô làm cho Quý Tiệp nhíu mày. Thì ra trong mắt cô, anh chỉ là người

ngoài, điều này làm anh rất khó chịu.

“Mẹ, buổi chiều con và

Tiểu Ba đi mua truyện tranh, mẹ cho con một trăm đồng đi!” Giọng Ôn Tiểu Khải

từ ngoài cửa truyền vào.

Đứa nhỏ gọi là mẹ làm cho

Quý Tiệp nhất thời chấn động.

Ai là mẹ của nó?

Ôn Gia Nhu lập tức móc

100 đồng ra đưa cho Tiểu Khải, cúi người nói với con trai, “Con xem, chú này có

phải rất đẹp trai không, là bạn trai của dì con đó.”

“Em gái, không biết gì

thì đừng nói lung tung.” Ôn Gia Hinh lập tức đỏ mặt, cũng sốt ruột nhìn Quý

Tiệp.

Quý Tiệp nhìn Ôn Gia Nhu,

nói, “Nhóc con này… là con của em ?”

“Đúng vậy, con của em, Ôn

Tiểu Khải, Tiểu Khải, mau gọi chú đi.” Ôn Tiểu Khải ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ

nhắn bốn mắt nhìn Quý Tiệp, một lớn một nhỏ nhất thời nhìn nhau không nói gì.

“Con em cũng họ Ôn ?

Vậy chồng của em….”

“Con không có ba.” Nó

biết không có ba là điều dọa người, nhưng nó rất tự hào về mẹ và dì nó.

Quý Tiệp thoáng kinh

ngạc. Đứa nhỏ này tuy còn nhỏ tuổi nhưng nói năng rất ra hồn, trong mắt lại

không có chút gì sợ hãi, lại còn rất thản nhiên. Ôn Gia Hinh dọn đồ ăn lên bàn

xong, xoay đầu sang nói, “Tiểu Khải, nếu buổi chiều cùng Tiểu Ba đi chơi thì

giờ ăn cho no đi, nếu không lát nữa lại đói bụng.”

“Dạ.”

Ôn Tiểu Khải ngồi cùng

phía với Quý Tiệp, như là cha con vậy, mà Ôn Gia Hinh lại bận rộn y như một

người vợ, ân cần đem chén đũa cho bọn họ.

Ôn Gia Nhu ngồi xuống,

miệng không ngừng nói, “Chị, chị cũng đã có bạn trai rồi, thì đổi việc làm đi,

để khỏi bị tên Hitler tàn bạo cuồng làm việc đó áp bức, hại chị không có thời

gian yêu đương, huống chi…” Đang chuẩn bị ăn cơm, Quý Tiệp đột nhiên nhướng

mày, “Hitler tàn bạo cuồng làm việc?”

Ôn Gia Hinh biến sắc,

dùng ánh mắt nhìn em gái ý bảo Gia Nhu im miệng, nhưng trời sinh Ôn Gia Nhu

thiếu căn cơ, không đủ nhanh nhạy mà hiểu được ý chị mình.

“Đúng vậy, chị em bị tên

tổng giám đốc ác ma đó hại rất thê thảm, mỗi ngày về nhà đều trút giận lên

khách của em, làm hại Ông bánh ngọt rất sợ hãi, mỗi lần trước khi đến tiệm đều

gọi điện thoại hỏi chị có trong tiệm không…”

“Em gái, em ăn nhiều thêm

đi!” Cô hiện tại thật sự muốn bp cht em gái mình rồi sẽ tự sát, trời ạ!

Cô thật sự hận cái miệng bép xép của em gái mình!

Nhưng Quý Tiệp lúc này

lại hứng thú cổ vũ đối phương nói tiếp, “Vậy chị em thấy tổng giám đốc ác ma đó

thế nào?”

“Cuồng vọng, tự kiêu tự

đại, tùy hứng, vô phép, bá đạo, kiêu ngạo, em đoán chị em rất ghét tên Hitler

đó, bởi vậy mỗi ngày chị em đều nguyền rủa hắn uống nước sặc chết, ăn cơm nghẹn

chết. Còn định muốn sát thủ giết anh ta nữa chứ, sau đó sẽ phanh thây anh ta ra

quăng cho chó ăn, chị em còn nguyền rủa anh ta sinh con không có mắt…”

“Ôn Gia Nhu!” Ôn Gia Hinh

rốt cuộc nhịn không được, lên tiếng ngăn cản, “Em làm ơn có thể im miệng đi

được không?”

Cô lén nhìn Quý Tiệp, đối

phương lại nhìn cô mỉm cười đầy trêu chọc. Thảm! Người này biết cô nguyền rủa

anh ta sau lưng, nhất định sẽ khó dễ cô.

“Thì ra tổng giám đốc của

chị em lại là người tệ như vậy, không làm người ta ghét cũng uổng!”

“Tôi có thể giải thích.”

Ôn Gia Hinh thà bị anh ta mắng nhiếc, còn hơn nhìn bộ dáng dửng dưng này của

anh.

“Cô nấu ăn rất ngon.” Anh

không đầu không đuôi nói, nhưng câu kế tiếp mới là trọng điểm, “Nhưng không

biết trong đồ ăn có bỏ thạch tín không!”

“Giết người là phạm

pháp.” Cô méo mó cười. Anh tiếp tục cười, không hề lên tiếng, cùng Ôn Tiểu Khải

tận tình ăn cơm.

Sau khi ăn cơm no, Ôn

Tiểu Khải từ đầu đến giờ im lặng buông đũa, quay đầu nhìn Quý Tiệp, “Con đoán,

chú chính là tổng giám đốc ác ma dì con muốn mướn sát thủ giết mà mẹ con nói

đến.” Dứt lời, Quý Tiệp liền cười to ra tiếng.

Ôn Gia Hinh tái mét.

Sau khi ăn cơm trưa xong,

Quý Tiệp lái xe đưa cô đến trung tâm thương mại, nói là muốn “cải trang đi

tuần”, đột kích kiểm tra.

Vì để không bị ai phát

hiện,trước khi đến trung tâm anh đến cửa hàng thể thao mua quần áo.

Ôn Gia Hinh buồn cười

nhìn Quý Tiệp mặc bộ đồ thể thao, bộ dáng cứ như là sinh viên mới tốt nghiệp,

còn rất hớn hở nữa.

“Tôi mặc như vậy chắc là

sẽ không ai nhận ra.” Quý Tiệp soi kiếng, rất hài lòng với dáng vẻ của mình bây

giờ.

“Tôi nghĩ nói ra cũng sẽ

không có ai tin, tổng giám đốc tập đoàn Lôi Dương lại giả trang như vậy cả.”

“Nè!” Anh quăng cho cô bộ

đồ thể thao của con gái, “Thay đi, chúng ta mặc quần áo cặp, thì càng sẽ không

ai nhận ra.”

Quần áo cặp? Cô hơi hoảng

sợ, lời đề nghị này của anh làm cô thẹn thùng nhưng cũng rất chờ mong.

Được rồi, anh muốn giả

trang, thì cô sẽ làm theo. Thay quần áo xong, tóc cột cao lên, Ôn Gia Hinh nhìn

rất năng động. Hai người đứng cùng nhau, cho dù ăn mặc rất đơn giản, nhưng cô

biết đi chung với Quý Tiệp, giống như cả người là một viên kim cương chói lóa.

Hai người sóng vai đi vào

trung tâm thương mại, thật ra đây chính là một phần kinh doanh của tập đoàn Lôi

Dương, vì diễn thì phải diễn cho giống, anh ôm cô vô cùng thân thiết, như là

tình cảm rất khắng khít.

Ôn Gia Hinh trong lòng

dao động, cảm giác hai người như là đang hẹn hò, trên người anh luôn tỏa ra mùi

vị nam tính rất đặc trưng, làm hại cô * l**n tnh m.

“Một trung tâm thương mại

nếu như muốn thu hút khách, chỉ dựa vào các mặt hàng thì còn chưa đủ,

thái độ phục vụ của nhân viên rất là quan trọng, gần đầy tôi phát hiện tỉ lệ

khách khiếu nại tăng cao.” Quý Tiệp nói nhỏ bên tai cô, môi gần như chạm vào

tai Ôn Gia Hinh.

“Cô nói xem, nếu tôi cải

trang thành một người khách bình thường thì thái độ phục vụ của họ thế nào?”

Anh hỏi tiếp

“Được, nhưng anh sẽ có

chừng mực sao? Anh rất hay soi mói người khác, đạt được yêu cầu của anh rất

khó.”

“Cô luôn bênh vực người

khác, đối với cô mà nói mọi quyết định của tôi đều sai cả.” Tuy nói vậy nhưng

giọng nói của anh cứ như đang làm nũng, “Tùy cô, nhưng làm một tổng giám đốc ác

ma trong mắt cô cũng tốt lắm.”

Cô nhịn không được bật

cười, anh lúc này thật đáng yêu.

“Làm ơn, dáng vẻ anh bây

giờ cứ như là đang ghen vậy.” Đàn ông đôi khi cứ y như là con nít vậy.

“Tôi biết hình tượng bản

thân không tốt, cho nên ai đó mới mướn sát thủ giết tôi, còn nguyền rủa tôi

sinh con không có mắt nữa…”

“Ai nha, đâu có, từ này

về sau không có chuyện này nữa đâu.” Nhắc tới chuyện này, cô muốn về nhà ngay

lập tức, vừa rồi ở trên xe cô còn vái lạy trời phật cho anh quên chuyện này đi.

“Được thôi, nhưng nhớ rõ

là cô nợ tôi!” Anh lại kề sát tai cô uy h**p, “Sớm muộn gì một ngày nào đó tôi

sẽ đòi lại.” Nói xong, anh cố ý cắn vành tai cô một cái.

“Này….” Cô muốn kháng

nghị hành động của anh, nhưng anh đột nhiên buông cô ra.

“Tôi đi toilet, ngoan

ngoãn ở chỗ này chờ tôi.” Dứt lời, anh không để ý đến vẻ mặt thẹn hóa quá giận,

anh xoay đi chạy lấy người. Ôn Gia Hinh thật sự bó tay với anh, nhưng cô đã yêu

anh rồi thì làm sao mà giận cho được.

Dù sao cũng đã giả trang,

cô quyết định đi những cửa hàng gần đó coi xem sao, nhưng mới đi được hai bước,

cô bắt gặp một thân ảnh quen thuộc, thoáng chốc cô chấn động.

Đối phương dường như cảm

giác được ánh mắt của cô, cũng quay đầu nhìn chằm chằm cô.

Đó là một người đàn ông

khoảng năm mươi tuổi, ăn mặc sặc sỡ, trên mặt còn đeo kính râm, có thể nhìn ra

ông ta lúc trẻ rất đẹp trai, chỉ là do năm tháng qua đi, hằn dấu vết trên khuôn

mặt ông, cho dù ông có ăn mặc thế nào thì cũng không thể che dấu được.

Người đàn ông đang ôm một

phụ nữ, xoay người đối lưng với cô, nhưng từ xa cũng có thể nghe được mùi nước

hoa nồng nặc trên người phụ nữ này. Lúc này, người phụ nữ đi vào cửa hàng,

người đàn ông nhìn theo một lúc sau đó chậm rãi đi về phía cô, “Tiểu Hinh, đã

lâu không gặp”.

Ôn Gia Hinh lạnh lùng

cười, “Không thấy ông thì tốt hơn.”

“Nói chuyện với ba mình

mà làm gì giọng nói mỉa mai vậy?” Đối phương đeo kính râm, tỏ ra mình vô tội,

“Năm đó rời khỏi các con, ba cũng bất đắc dĩ thôi.”

“Tôi giải thích dùm ông,

ông yêu tiền bạc quyền thế, mẹ con chúng tôi không giúp ông được, đúng không!”

“Con nói gì khó nghe vậy,

cái gì mà yêu tiền bạc quyền thế? Ba chỉ muốn tìm kiếm hạnh phúc của bản thân

mình thôi.”

“Phải không?” Cô cười

lạnh, “Tôi đây hiểu rõ mẹ tôi không phải hạnh phúc của ông, chắc là vì bà ấy

rất đẹp, không phù hợp với tiêu chuẩn của ông.”

“Tiểu Hinh, ba hy vọng

con có thể hiểu cho ba.” Ông đến gần cô, “Nếu con cần ba giúp gì, ba nhất định

sẽ giúp con.”

“Tiền!” Cô không chút cảm

xúc nói, “Tôi chỉ cần tiền, ông nợ tôi, nợ mẹ tôi, nợ em tôi, nhiều năm như

vậy, ông không làm tròn trách nhiệm làm cha, hiện tại tôi cho ông một cơ hội

đền bù, năm trăm ngàn, đưa tôi số tiền đó, tôi sẽ không hận ông.”

“Năm trăm ngàn? Con sao

không đi ăn cướp đi?” Người đàn ông nháy mắt thay đổi, ông không muốn cãi cọ gì

với con gái mình, cũng không muốn mình mất mặt, cũng không muốn thật sự đền bù.

Lúc này, người phụ nữ từ

cửa hàng bước ra, thấy hai người đang nói chuyện, liền hung hăng lớn tiếng nói,

“Ông xã, anh đang làm gì vậy?”

“Không có gì bà xã, anh

chỉ gặp người quen thôi.” Người phụ nữ đến gần bọn họ, ánh mắt khinh thường

nhìn Ôn Gia Hinh, “Người quen? Quen như thế nào?”

“Hả….. là con gái của bạn

anh!” Ông không dám thừa nhận cô là con gái mình trước mặt vợ ông, đồng thời

cũng nhìn thấy được ánh mắt khinh bỉ của Ôn Gia Hinh.

“Con gái của bạn ? Người

bạn nào ?”

“Thì chính là con gái của

lão Lý mà anh hay đánh golf cùng đó, nó là con riêng của ông ta, lão Lý không

chịu cho nó tiền sinh hoạt, cho nên nó nghĩ đến đây nói ngon nói ngọt dụ anh

đưa tiền.” Ôn Gia Hinh nghe ông nói vậy, cô tức muốn chết, vừa muốn nổi giận

thì một bàn tay to dịu dàng ôm cô kéo vào trong lòng.

”Em yêu, sao

lại đi lung tung, hại anh tìm nãy giờ, chú này là ai vậy ?” Quý Tiệp vững

vàng nói, ánh mắt khiêu khích nhìn người đàn ông.

Thấy anh tiếp dũng khí

cho mình, cô lớn tiếng nói, “Không biết, chỉ là người qua đường thôi. Vừa mới

nhận lầm em là con gái bạn ông ta, đó tới giờ em chưa gặp qua ông ta lần nào,

nhưng ông ta cứ đi theo em, em đoán là ông ta muốn tán tỉnh em.”

“Sao ?” Quý Tiệp cười

gian xảo, ”Xem ra có người thật không biết lượng sức, kể cả vị hôn thê của

tổng giám đốc tập đoàn Lôi Dương mà cũng dám đụng tới, chán sống sao ?”

Vị hôn thê tổng giám đốc

tập đoàn Lôi Dương ? Đáp án này làm ông sửng sốt.

“Tổng giám đốc tập đoàn

Lôi Dương ?” Hiển nhiên tập đoàn này rất nổi tiếng, hai mắt người đàn ông

sáng lên, “Vậy trung tâm thương mại có phải của anh phải không ?”

Quý Tiệp bất cần đời nhún

vai, “Đúng vậy, hôm nay tôi dẫn vị hôn thê đi dạo phố, cô ấy nói muốn để tự do

quyết định mua sợi dây chuyền nào, bà xã à, thật là phiền phức, anh không biết

chọn đâu, cũng có mấy trăm ngàn thôi, cứ lấy hết đi, em xinh đẹp như vậy, đeo

thế nào cũng đẹp mà.”

Người đàn ông thoáng chốc

tái mặt. Tiểu Hinh khi nào quen được người giàu có như vậy ? Tổng tài tập

đoàn Lôi Dương không phải so với bà vợ mập của hắn còn giàu hơn

sao ?

“Ha ha, Tiểu Hinh, ba…”

Ông chưa nói xong thì Ôn Gia Hinh đã bị kéo đi.

“Cám ơn anh giúp tôi giải

vây.” Cô biết dụng ý của Qúy Tiệp, anh chỉ là diễn một màn kịch mà thôi.

“Cô cũng giúp tôi giải

vây vậy, coi như đáp trả lại.” Anh nhìn sắc mặt cô không tốt, vì cô có một

người cha vô lương tâm đến vậy.

Anh không muốn làm cô đau

khổ, anh vui vì có thể giúp được cô, là anh cam tâm tình nguyện làm vậy.

“Kỳ thật ông ta là….”

“Ba cô.” Anh tiếp lời. Ôn

Gia Hinh khiếp sợ nhìn hắn, “Anh làm sao biết?”

“Tôi nghe các người nói

chuyện.” Bàn tay to nhẹ nhàng kéo cô vào lòng anh, giọng nói đầy vẻ đau lòng,

“Tôi nghĩ có lẽ cô không muốn tôi nhìn thấy, cho nên tôi không lên tiếng, xin

lỗi đã lén nghe các người nói chuyện.”

“Không có gì, tôi chỉ là

không muốn người khác thương hại mình.”

“Tôi không thương hại cô,

tôi đau lòng thay cô, cho nên mới nhịn không được ra mặt dùm cô, không muốn cô

bị người khác xem thường. Gia Hinh , cô không nên tức giận vì loại người đó,

đừng để những người đó ảnh hưởng tâm trạng mình, cô không phải còn em gái và

Tiểu Khải sao ?”

“Cám ơn…” Không đợi nước

mắt cô chảy ra, anh đã ôm chầm cô vào lòng.

“Nếu cô muốn khóc, tôi có

thể cho mượn vai mình.”

“Cám ơn….” Cô nghẹn ngào

nói.

Bàn tay anh vuốt mặt cô,

khóe miệng cười nói, “Tôi muốn làm việc thiện để cô dẹp bỏ ý định mướn sát thủ

giết tôi.”

Cô lại nín khóc bật cười,

“Anh hứa không nhắc đến chuyện này mà.” Người đàn ông này…. Làm cô vừa yêu vừa

giận.


“Lão Tiêu, ông làm gì ở

đây ?” Sáng sớm mới bước vào công ty, cô liền thấy lão Tiêu đeo cái bóp

ngang hông đứng nhịp nhịp chân trong sảnh tập đoàn Lôi Dương.

Ôn Gia Hinh lo lắng hỏi,

“Ông có biết đây là đâu không, ở đây không cho phép người ngoài tùy tiện vào

đâu, chẳng lẽ ông muốn bảo vệ đuổi ông ra ngoài hả?”

“Nghe tôi nói, hôm nay

tôi tới đây là…….”

“Đi nhanh, ông chủ của

tôi là người thiết diện vô tư, nếu lỡ lát nữa anh ta thấy ông, thế nào cũng kêu

bảo vệ đuổi ông ra ngoài, rồi đưa ông đến đồn cảnh sát.” Cô kéo tay ông đi ra

ngoài.

“Này, cô cũng phải nghe

tôi nói hết đã.”

“Còn nói cái gì

nữa ? Tôi biết trước kia ông hay nghe ông chủ đàn áp tôi, nên ông muốn trả

thù phải không ?! Nhưng tôi chỉ nói đùa thôi, hơn nữa gần đây tôi phát

hiện anh ta cũng không phải xấu lắm.”

“Tiểu Hinh, chẳng lẽ cô

đổi tính rồi sao ?” Lão Tiêu cười mờ ám.

“Đúng vậy, tôi đổi tính

rồi, ông mau đến cửa hàng bánh của em tôi đi, hôm nay ăn miễn phí, tôi mời

khách.”

Cô một đường kéo ông đi

thẳng ra ngoài, đúng lúc gặp Quý Tiệp mặc âu phục từ cửa đi vào, cô sợ tới mức

đem lão Tiểu dấu phía sau mình. Thấy thế, Quý Tiệp liền đi đến bên cô, nhíu

mày, giống như suy nghĩ gì đó.

“Anh đừng hiểu lầm, ông

ta là ông ngoại của tôi, đi lạc đường mà thôi, tôi sẽ dẫn ông ấy về ngay.”

“Ông ngoại, sao ông lại

tới đây ?” Quý Tiệp nhìn lướt qua người sau lưng cô, vẻ mặt khó hiểu.

“Hả ? Anh gọi ông ấy

là ông ngoại ?” Ôn Gia Hinh nhất thời khó hiểu, nếu anh ta muốn gia

tăng tình cảm với cô thì cũng không cần nhận người nhà bậy bạ vậy chứ.

Lão Tiêu cũng không bất

ngờ gì, ông cười ha ha, “Hôm nay sinh nhật bạn già của ông, ông muốn đến công

ty làm cho ông ta bất ngờ.”

“Phải không? Hôm nay là

sinh nhật của chú Chu?”

Chú Chu? Ôn Gia Hinh nhíu

mày suy nghĩ, cô nhớ rõ Quý Tiệp chỉ kêu trưởng ban giám đốc là chú Chu, mà lão

Tiêu lại nói là bạn già, hơn nữa Quý Tiệp còn đang nói chuyện với lão Tiêu, mà

còn gọi ông ấy là…. Ông ngoại?

Sắc mặt cô nhất thời biến

đổi, xoay qua trừng mắt nhìn lão Tiêu, “Ông là ông ngoại của Quý Tiệp?”

Chân tướng của đương sự

đã bị vạch trần, cô thật sự chết khiếp, không nghĩ tới người hàng ngày dở dở

ương ương mua bánh ở tiệm của em gái cô lại là tổng giám đốc tiền nhiệm của tập

đoàn Lôi Dương – Tiêu Chấn Kì.

Mà lão Tiêu biết rõ cô

làm việc ở tập đoàn Lôi Dương, biết rõ người cô mắng nhiếc là ai, lại còn giả

ngu giả khờ, bọn họ hai ông cháu đều giống nhau, đều khiến người ta tức giận.

Trong văn phòng, Quý Tiệp

nghe lão Tiêu nói chuyện ông và Ôn Gia Hinh quen nhau, Quý Tiệp nghe xong cười

rất to, ông ngoại của anh là người thế nào anh hiểu rất rõ. Nhưng nhìn thấy Ôn

Gia Hinh tức đến đỏ mặt, điều này mới làm anh cảm thấy thú vị.

“Thật sự không ngờ thì ra

Ôn thư ký nhanh mồm nhanh miệng của tôi lại bị ông ngoại tôi gạt, ha ha ha…..”

Quý Tiệp cười đến không kiềm lại được.

Cô trừng mắt nhìn anh,

“Này, anh có biết ông ngoại của anh có quan hệ gì với tôi không?”

“Quan hệ gì?” Anh nhíu

mày hỏi.

Cô lập tức nhìn sang lão

Tiêu, “Ông bình thường ở trong tiệm bánh gọi tôi là gì?”

“Dì.” Đối phương lập tức

trả lời.

Ôn Gia Hinh kiêu ngạo

liếc nhìn Quý Tiệp, “Ông chủ yêu quý, ông ngoại của anh gọi tôi là dì, vậy anh

nên gọi tôi là gì?”

Sắc mặt Quý Tiệp tối sầm

lại, nói, “Này, ngay cả ông chủ của cô, mà cô cũng dám chọc sao?”

“Thì sao?” Cô to gan hỏi

ngược lại anh, “Quý Tiệp, đắc tội với dì của ông ngoại anh, cũng chính là đắc

tội với bà tổ ngoại, anh có biết hậu quả là như thế nào không?”

“Thế nào?”

“Lão Tiêu, cháu của ông

vô phép vô tắc, ông không nhanh lấy gia pháp ra trừng trị anh ta?”

“Ôn Gia Hinh.” Một tiếng

hét to vang lên, liền sau đó một bóng người tiến về phía cô, “Ngay cả ông chủ

mà cô cũng dám lấy ra đùa giỡn, xem hôm nay tôi trừng trị cô thế nào.” Nói

xong, anh kéo cô vào lòng, hai tay chọc lét cô.

“Này, đây là văn phòng…

ha ha ha… nhột…Lão Tiêu, nhanh kéo cháu ngoại ông ra cho tôi….ha ha ha…”

“Tôi là người thức thời,

sẽ không quấy rối cháu ngoại tôi đeo đuổi con gái đâu.” Lão Tiêu cười không

ngừng, “Không làm phiền vợ chồng mới cưới nói chuyện nữa, tôi còn phải gặp ông

bạn già của tôi nữa.”

“Ai là vợ chồng mới cưới

với anh ta, này, lão Tiêu, ông thật là không có nhân tính… ha ha ha …. Quý

Tiệp…. buông ra buông ra….nhột…. ha ha ha…”

Lão Tiêu thông minh bỏ

của chạy lấy người, để lại không gian cho hai người, đến khi cười đã đời, Quý

Tiệp mới buông tha cô, kéo cô ôm vào lòng, cằm nhẹ nhàng tựa trên đầu cô.

“Ông ngoại tôi hình như

rất thích cô.”

“Người ông ta thích là em

gái tôi kìa.” Cô giống như dần quen với việc bị anh ôm.

“Nhưng tôi nghĩ ông ngoại

tôi rất thích cô làm cháu dâu của ông.” Anh nhân cơ hội hôn cô, hít lấy mùi

thơm trên người cô.

Ôn Gia Hinh bỗng nhiên đỏ

mặt, “Nói năng lung tung, cháu ngoại ông cũng đâu đeo đuổi tôi.”

“À, thì ra có người oán

giận tôi theo đuổi không nhiệt tình sao?” Anh cười nói.

“Ai? Ai vậy?” Cô giả ngu,

cho dù trong đầu cô lúc nào cũng mơ tưởng việc trở thành bạn gái của anh.

“À, vậy thì ra là lỗi của

tôi, vậy thì tôi đây dùng một chút hành động để chứng minh.”

Anh cúi xuống mặt đối mặt

nhìn cô, hai má cô ửng đỏ khiến người ta muốn cắn một cái.

“Quý….A…” Lời chưa nói

hết thì đã bị anh hôn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.