Chương 3

Văn kiện đã đánh xong

hết, café cũng pha xong, không thêm sữa, chỉ bỏ một viên đường, hoàn thành công

việc của 3 ngày tới chỉ trong 1 buổi chiều, Ôn Gia Hinh tự nhận biểu hiện hôm

nay của mình rất tốt. Tuy rằng không dám nhận mình là nữ thư ký chuyên nghiệp

có một không hai, nhưng cô cũng đã làm việc rất chăm chỉ, nếu tên ác ma này còn

khó dễ cô nữa, cô chắc chắn xông vào đánh anh ta chết tại chỗ.

Quý Tiệp ngồi ở bàn làm

việc thưởng thích cafe Mcnair, vị hơi đắng, nhưng lại rất thơm, “Ôn thư ký,

cafe lần này pha rất ngon, coi như hợp khẩu vị tôi. ”

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ,

xem xem hôm nay trời có mưa gió bão bùng gì không, không ngờ Quý Tiệp cũng biết

khen cô. Nhưng chưa vui mừng được bao lâu, những lời nói tiếp theo của

anh như là giáng một gậy vào đầu cô khiến cô xém tí nữa là ngất xỉu.

“Nhưng mà hôm nay Ôn thư

ký lạnh lắm sao mà ăn mặc kỳ lạ vậy ?” Anh soi mói nhìn người cô từ trên

xuống dưới giờ như là đòn bánh chưng, bọc kín mít, “Cô làm tôi cứ tưởng cô là

nữ giáo viên đang nghiêm khắc dạy học sinh chứ.” Cô gái này mọi thường vẫn hay

mặc váy dài đến đầu gối, mà hôm nay lại mặc nguyên quần dài màu đen, tóc thì

búi cao, hơn nữa còn đeo cả gọng kính màu đen.

Ôn Gia Hinh cảm thấy

miệng người đàn ông này quả thật rất cay độc, cô ngoài cười nhưng trong lòng

đang rủa thầm, nhìn thẳng Quý Tiệp, “Nữ giáo viên nghiêm khắc thì không tốt

sao, đỡ hơn là bị người khác hiểu lầm tôi có ý đồ với tổng giám đốc, không tốt

không tốt đâu.” Hừ ! Muốn cô lúng túng hả ? Kiếp sau đi ! Sao

không hỏi thử Ôn Gia Hinh cô đã trải qua bao nhiêu sóng gió mới được như ngày

hôm nay chứ…. Ách, thì cũng không bao nhiêu, nhưng hôm nay cô quyết tâm

tuyệt đối không thể để tên ác ma này đánh bại.

“Thì ra Ôn thư ký để tâm

những lời nói đùa của tôi ngày hôm qua.” Anh chậm rãi đứng lên, đi qua bàn làm

việc đến trước mặt cô.

Anh càng tới gần cô càng

cảm nhận được hơi thở của anh, làm cô nhớ đến cái ôm ngày hôm kia, khiến tim cô

đập càng lúc càng nhanh. Anh nhìn cô với ánh mắt mờ ám, cúi đầu xuống, nhẹ

nhàng kề sát tai cô, “Nhưng mà Ôn thư ký…. Cô cho rằng ăn mặc như vậy là an

toàn, nhưng trái lại càng làm tôi thêm thích thú.” Nhớ tới ngày hôm qua đánh

cuộc cùng Đinh Dục Thần, Quý Tiệp mạnh dạn hơn, anh nhất định phải làm cho bằng

được.

“Quý tổng, ngài thật sự

hiểu lầm rồi, tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của mình, kiếm tiền của tôi, tuyệt

đối không có ý định quyến rũ hay dụ dỗ ngài, nếu không ngài có thể điều

chức…..” Cô kích động ngẩng đầu, môi cô vô tình chạm vào đôi môi mềm mại, ngào

ngạt hương vị cafe của Quý Tiệp.

Cô vội lấy tay che miệng,

sắc mặt đỏ bừng, muốn tìm chỗ nào đó mà trốn, “Tôi…. Tôi không cố ý.”

Khóe miệng anh giờ nhếch

lên càng cao, càng thêm tà mị “Ôn thư ký, hành vi của cô lúc nãy được gọi là

quấy rối tnh dc.”

“Tôi quấy rối anh ?”

Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng ! Cô bị anh làm cho tức chết, tên ác ma

này rõ ràng là đồ lưu manh vô lại, ma quỷ hiện hình, tự cao tự đại.

Ôn Gia Hinh hung tợn

trừng mắt nhìn anh, ”Anh không cần nói tôi quấy rối anh, là tại anh đứng

sát vào tôi, tôi chỉ là không cẩn….”

….. Không đợi cô nói

xong, anh đột nhiên lấy tay ôm cô xoay người áp sát vào bàn làm việc, quá bất

ngờ nên cô chẳng kịp phản ứng gì. Tay ăn nắm chặt cổ tay cô, đè cô nằm trên

bàn. Khoảng cách hai người lúc này rất gần, cô có thể nhìn kỹ khuôn mặt của

anh, làn da anh trắng, lại còn láng mịn, mắt anh không to nhưng rất có hồn, làm

người ta nhìn đến mê mẩn, lông mi lại cong và rất nhiều, mũi anh cao và thẳng,

hình môi rõ ràng, khóe môi anh hơi giương lên mang một chút tà ác.

“Ôn thư ký….” Giọng nói

khàn khàn truyền đến tai cô, hơi thở anh nóng ấm làm trái tim cô đập càng nhanh

hơn nữa. Cô thử giãy dụa, nhưng tay bị anh nắm chặt, cả người bị anh đè lên làm

cô nhích cũng không thể nhích được, “Cô có biết cái gì kêu là có qua có lại

không ? Vừa mới hôn trộm tôi, tôi đây cũng phải lấy lại gì chứ !”

Anh cúi đầu khẽ hôn chóp

mũi, sau đó dùng lưỡi l**m vành môi cô. Thấy Ôn Gia Hinh định mở miệng kêu to,

anh liền đưa lưỡi mình vào, quấn lấy lưỡi cô.

“Ngô….. Tránh….” Cô dùng

sức tránh người sang một bên, nhưng cô càng phản kháng, anh lại càng hưng phấn.

Đột nhiên ở ngoài văn

phòng truyền vào tiếng gõ cửa, nhưng chỉ làm Quý Tiệp tạm thời ngừng hôn, cô

vẫn chẳng thể động đậy được.

“Anh buông tôi ra…” Cô

không muốn ai nhìn thấy cảnh tượng bây giờ, nếu không họ chắc chắn sẽ nói cô

quyến rũ Quý Tiệp, muốn từ chim sẽ biến thành phượng hoàng.

Anh không có ý định đứng

dậy, ngược lại càng đè sát vào người cô, “Muốn tôi buông cô ra, được, cầu xin

tôi đi.” Anh không để ý tiếng đập cửa càng ngày càng mạnh, vẫn ung dung mà huy

h**p cô.

“……Được, tôi xin anh….”

Vì bảo vệ hình tượng, cô chẳng ngại ngần cầu xin anh.

“Không có thành ý.” Bộ

dáng thất kinh hồn vía của cô thật là thú vị, nhất là đôi mắt to kia hiện đầy

vẻ kinh hoàng.

“Muốn có thành ý?” Được,

tên ác ma này rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, chờ xem.

Anh đắc ý gật gật đầu.

Vẻ mặt cô tối sầm, ngay

lúc anh chờ đợi xem cô sẽ làm gì, cô dùng chút sức lực cỏn con húc mạnh đầu

mình vào đầu của anh.

“A….” Quý Tiệp la lên, cô

nhân cơ hội này đẩy anh ra, vội vàng chỉnh trang lại quần áo và mái tóc hỗn

độn.

“Ôn Gia Hinh! Cô dám đánh

lén tôi!” Anh nhịn đau mắng cô. Không ngờ cô gái này dám đánh cả anh ! Cô đúng

thật gan lớn mà !

“Quý tổng, ngài không sao

chứ?” Chỉnh trang lại quần áo xong, cô giả bộ đi đến bên anh, sau đó hô lớn,

“Có ai không? Mau tới giúp đi, Quý tổng hình như bị động kinh cấp tính….”

“Này….” Quý Tiệp vừa muốn

ngăn cô, nhưng nhân viên nghe anh có chuyện liền xông vào văn phòng, “Quý tổng,

ngài có bị gì không?”

Quý Tiệp đau đến sắc mắt

tái nhợt, chỉ có thể trừng mắt nhìn Ôn Gia Hinh đang cười đắc ý, sau đó liền

vẫy tay ra hiệu mình không sao.

Anh có tí thất vọng,

nhưng đồng thời cũng hiểu được ván bài này không giống như những gì anh dự

đoán. Xem ra, cô gái có thể làm cho Đinh Dục Thần buồn bực quả nhiên cũng có

chút tài năng.

Trong phòng họp của tập

đoàn Lôi Dương hiện giờ chỉ có dùng hai từ “sát khí” để miêu tả.

Tổng giám đốc tập đoàn

San Tiên cùng cấp dưới đã đợi hơn một tiếng đồng hồ, trà cũng uống vài ly rồi,

nhân viên tập đoàn Lôi Dương ai nấy đều bốc hỏa, nhưng không có hợp đồng thì

không thể nào ký kết.

Mà bản hợp đồng lại nằm

trong tay Ôn Gia Hinh, nhưng đã trễ như vậy mà bóng dáng của cô còn chưa xuất

hiện, điện thoại ở nhà thì không ai nghe, di động cũng tắt máy, Quý Tiệp tức

giận đến nửa câu cũng không nói ra. Chẳng lẽ cô công tư chẳng phân, vì trả thù

anh mà làm hỏng buổi ký kết này?

“Quý tổng, nếu thư ký của

ngài có việc đột xuất, không kịp mang bản hợp đồng đến, chúng ta có thể hẹn lần

khác bàn về chuyện này cũng được.”

“Đã làm trễ nãi thời gian

của Lâm tổng, tôi thực có lỗi.” Quý Tiệp hiểu được, đối phương chỉ nói cho có

lệ vậy thôi, giao dịch lần này sợ là đã không còn.

Đoàn người đang định đứng

dậy, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra

“Thực xin lỗi tôi đến

muộn.” Ôn Gia Hinh cả người đầy mồ hôi chạy vọt vào phòng, sắc mặt phiếm hồng,

còn thở phì phò, như là đã chạy thẳng một đường đến đây.

Cô cầm trong tay bản hợp

đồng đưa cho Quý Tiệp, hô hấp cũng dồn dập.

Quý Tiệp lạnh lùng trừng

mắt nhìn cô một cái, “Không cần, hội nghị hôm nay đã chấm dứt rồi.”

Cô biết anh tức giận, hơn

nữa trước mắt không khí cũng làm cho mọi người đều xấu hổ. Nếu người phạm sai

lầm là cô, thì người chịu trách nhiệm cũng phải là cô.

Ôn Gia Hinh nhìn sang

phía tổng giám đốc tập đoàn San Tiên, “Ngài là Lâm tổng? Tôi thật sự xin lỗi,

bởi vì tôi đến trễ mà làm mọi chuyện phức tạp đến như vậy, tôi chỉ hy vọng ngài

nghe tôi nói hết chi tiết của bản hợp đồng này, rồi quyết định như thế nào cũng

được.”

Nói xong, cô đưa bản hợp

đồng đến trước mặt Lâm tổng, hô hấp vẫn dồn dập, vừa mới chạy đường xa đến đây,

năng lượng cơ thể cũng tiêu hao đi nhiều, tuy rằng đầu có chút choáng váng, nhưng

bây giờ không phải lúc xỉu. Có lẽ cảm thấy thành ý của cô, đối phương hơi hơi

gật đầu.

Bằng tốc độ nhanh nhất,

cô giải thích nội dung bản hợp đồng, lại ngắn gọn phân tích phương thức hợp tác

cùng lợi nhuận, cuối cùng, chỉ có thể chờ đối phương đáp lại.

“Nói thực ra, tôi rất hài

lòng với phương án mà quý công ty đưa ra, nhưng tôi không thể xác định nhân

viên quý công ty có thể hoàn thành tốt mọi việc hay không….”

Ôn Gia Hinh cúi đầu. Cô

biết ý đối phương nói gì, ông ta không tin tưởng những nhân viên không có phép

tắc như cô.

“Cho nên tôi nghĩ…..” Đột

nhiện điện thoại Lâm Tổng vang lên, nhìn tên trên điện thoại, ông vội

ngẩng đầu giải thích, “Thật có lỗi, cuộc điện thoại quan trọng, tôi mạn phép

tiếp điện thoại.” Bấm nút trả lời, không biết bên kia điện thoại nói gì, sắc

mặt Lâm tổng nhiên trở nên có chút ngưng trọng.

“Tình hình phu nhân thế

nào rồi? Có nguy hiểm đến tính mạng không? Đứa nhỏ có khỏe không?” Vài giây

sau, ông rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhỏm. Ông tắt điện thoại, sau đó đó lại

quay sang nhìn chằm chằm Ôn Gia Hinh.

Thấy Lâm tổng cứ nhìn mãi

Ôn Gia Hinh, Quý Tiệp bắt đầu chú ý, trong mắt mang vài phần cảm xúc phức tạp,

làm cho anh cảm thấy không thoải mái. Tuy rằng biểu hiện hôm nay của Ôn Gia

Hinh làm cho anh thất vọng, nhưng ngay cả như vậy, anh cũng cho người đàn ông

khác mơ tưởng gì tới cô. Hơn nữa tổng giám đốc San Tiên – Lâm Hạo Nhiên cũng đã

ngũ tuần (50 tuổi) rồi, lại có vợ, anh làm sao có thể để ông ta tiếp cận cô

chứ.

Không để ý đến ánh mắt

Quý Tiệp, Lâm Hạo Nhiên lễ độ hỏi, “Xin hỏi Ôn tiểu thư tên đầy đủ là Ôn Gia

Hinh sao?”

“Ách….” Cô nuốt nuốt nước

miếng, không hiểu sao đối phương lại hỏi vấn đề này, “Đúng vậy, tên tôi là Ôn

Gia Hinh.”

Lúc nãy Lâm Hạo Nhiên còn

mặt mày nghiêm nghị, giờ thì lại hớn hở cùng cảm kích nhìn cô, cô còn chưa hiểu

chuyện gì xảy ra, thì ông ta đã tiến lên cầm chặt tay cô, “Ôn tiểu thư, cám ơn

cô, người nhà tôi gọi đến báo là vợ tôi buổi sáng ra ngoài mua đồ ăn bị xe máy

tông phải, may mắn gặp được 1 cô gái có lòng tốt đưa đến bệnh viên, mà vợ tôi

lại sanh khó, cần phải giải phẫu lấy em bé ra, cô còn giúp vợ tôi truyền máu

nữa.” Nói tới đây, vẻ mặt ông có chút kích động, “Họ nói nếu không phải Ôn tiểu

thư ra tay cứu giúp, vợ tôi đã mất mạng rồi.”

“À, thì ra người phụ nữ

đó là vợ của Lâm tổng?” Cô thực sự kinh ngạc, không ngờ mọi chuyện lại trùng

hợp như vậy.

“Ôn tiểu thư lúc ấy nhất

định rất vội, quên cả bóp tiền ở bệnh viện, người nhà của tôi tìm thấy thẻ căn

cước của Ôn tiểu thư, mới gọi điện thoại bảo tôi tìm người, tôi cũng chỉ ngờ

ngợ không biết phải là cô hay không, không ngờ đúng thật là cô, tôi sẽ cho

người đem bóp tiền đến cho cô.”

“Bóp tiền?” Cô hiện tại

mới phát hiện bóp tiền không cánh mà bay mất tiêu, cô vỗ nhẹ cái trán. Cô quả

thật rất hậu đậu! “Thực xin lỗi Lâm tổng, làm phiền người của ngài mang bóp

tiền đến cho tôi.”

“Không, tôi mới là người

nói cám ơn. Đúng rồi, lúc nãy tôi còn hiểu lầm Ôn tiểu thư không tuân thủ phép

tắc, không ngờ cô lại là người thiện tâm như vậy, hơn nữa điều kiện công ty đưa

ra cũng rất tốt, tôi nghĩ chúng ta cũng nên ký kết ngay đi.”

Màn hí kịch chấm dứt, hai

công ty thuận lợi ký kết hợp đồng, sau khi nhân viên tập đoàn San Tiên rời đi,

Ôn Gia Hinh mới cảm thấy nhẹ nhõ,m.

Lúc truyền xong 400cc

máu, sợ trễ nãi công việc, cô chạy thẳng một đường đến đây, hiện tại cả cơ thể

cứ như đang bay trên mây, cô rất chóng mặt, mặc kệ Quý Tiệp đã đi hay chưa, cô

ngồi phịch xuống ghế, chậm rãi nghỉ ngơi.

“Tôi đoán hiện giờ cô

nghĩ tôi là một ông chủ ác ma không thông cảm cho cấp dưới, phải không?” Bên

tai truyền đến giọng nói khàn khàn, cô xoay người thì phát hiện Quý Tiệp không

biết từ lúc nào đã đứng phía sau, cách cô rất gần, vẻ mặt không còn bất cần đời

như ngày nào, mà giờ lại nghiêm trang cùng ôn nhu.

Cô bị anh dọa nhảy dựng

cả lên. Anh ta đổi tính sao?

“Không phải hiện giờ, từ

đầu đến cuối anh đều là ông chủ ác ma.”

“Xin lỗi, lúc nãy tôi tức

giận nên đã quá đáng với cô.” Từ lúc chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên anh

giải thích với người khác, nhất là nhìn sắc mặt tái nhợt, bộ dáng mệt mỏi của

cô, anh cũng là lần đầu tiên đau lòng vì người khác. Xem bộ dạng cô hiện giờ,

khỏi hỏi cũng biết chắc cô đã vội vàng đến đây, mà anh lại lấy lòng tiểu nhân

đo dạ quân tử, hoài nghi cô cố ý làm hỏng buổi ký kết này.

Ôn Gia Hinh nhún nhún

vai, nở nụ cười, “Quý tổng làm gì khách sáo vậy! Đến trễ chính là lỗi của tôi,

vốn muốn gọi điện thoại báo cho ngài biết, nhưng lúc ra ngoài không để ý là

điện thoại đã hết pin, lúc ấy cũng chỉ muốn cứu người, cũng không rảnh gọi điện

thoại, mà ngài cũng có biết ất giáp gì đâu, tất nhiên phải tức giận rồi, ngài không

cần giải thích với tôi.”

Nghe vậy, Quý Tiệp kinh

ngạc nhìn cô. Trừ bỏ giỏi giang, lúc tức giận, diện mạo Ôn Gia Hinh cũng rất

đáng yêu, quả thật là anh rất hứng thú.

“Nếu cô đã nói như vậy,

thì để tôi không tức giận nữa, cô cũng phải làm gì chứ?”

“Hả? Quý tổng lại muốn

làm gì?” Nếu anh mà dám quấy rối cô lần nữa, chẳng màng anh ta tức giận hay

không, cô nhất định đánh anh ta bầm dập.

Khôi phục bộ dáng cà lơ

phất phơ, anh nhe răng cười gian xảo, “Cô nghĩ đi đâu vậy? Ý tôi nói, làm tôi

hết tức giận chính là mời tôi ăn cơm trưa, chắc là có thể chứ?” Đùa cô chính là

thói quen bây giờ của anh, hơn nữa cũng làm anh thấy thú vị.

“Vài phút trước, tôi còn

tưởng ông chủ của mình tâm tính thay đổi, thì ra chỉ là ảo giác mà thôi!” Cô

đứng lên, tiếp tục cùng anh vui đùa, “Được rồi, trưa nay tôi mời cơm.”

“Yên tâm, tôi sẽ ăn cho

cô sạt nghiệp mới thôi.” Anh cười thực vui sướng.

Tâm tình Quý Tiệp đột

nhiên tốt lên, mong chờ bữa cơm trưa nay.

Phanh! Phía sau truyền

đến tiếng va chạm, anh vội xoay người thì thấy Ôn Gia Hinh nằm bất tỉnh trên

nền đất.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.