Chương 36: Thôn Hoang Vắng ( 12 )
“Lúc trước anh làm việc ở Tập đoàn Linh Giới, mấy nhân viên vẫn hay nói, lương cơ bản đã mười năm không thay đổi, tức là từ mười năm trước mỗi tháng họ đã được hơn 2000 linh tệ rồi. Linh Giới có thể vận hành hài hòa, quy củ như vậy, chính là nhờ kinh tế phát triển. Khi đời sống tốt thì đâu có nhiều chuyện rắc rối như vậy.”
Không phải Đàm Quy muốn tâng bốc bạn trai mình, nhưng cũng là người xuất thân từ Linh Giới, anh thấy rất rõ: đa số nhân viên ở đó đều chuyên tâm làm việc, tạo ra giá trị cho xã hội, đến kỳ nghỉ thì ca hát nhảy múa xả stress, rồi lại về nhà, không gây phiền phức cho người khác.
Dù trong bóng tối vẫn tồn tại những “quỷ quái cấp cao” chuyên nuốt chửng kẻ yếu, hay những chuyện vượt giới hạn quy tắc, nhưng nhìn chung, môi trường vẫn là hài hòa, lành mạnh.
Nhìn lại Trần gia thôn… một đống rắc rối chồng chất. Mà gốc rễ thì rất đơn giản: nghèo khổ và thiếu hiểu biết.
Đàm Quy quay sang hỏi Trần Mặc “Em cũng thấy vợ thôn trưởng rồi, em có thấy bà ấy đẹp không?”
Trần Mặc lập tức cảnh giác. Lần trước cậu còn vì chuyện này mà ghen tuông om sòm. Giờ nghe lại câu hỏi đó, cậu liền căng mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của Đàm Quy, chuẩn bị phân tích từng biểu cảm để đoán xem câu trả lời nào mới là “an toàn” “Trong mắt em không có ai khác, căn bản không biết bà ấy có đẹp hay không.”
“Đừng nghiêm trọng hóa. Anh không trêu em, chỉ muốn em đánh giá khách quan một chút. Em thấy bà ấy hợp với mấy từ như ‘đại mỹ nhân’ hay ‘hồ ly tinh’ là bao nhiêu phần trăm? Cho anh một con số, từ 0 đến 100.”
Trần Mặc trầm ngâm rồi đáp “Bà ấy căn bản không liên quan gì với hai từ đó. Nếu bắt buộc phải nói thì hợp với ‘hồ ly tinh’ độ tương xứng là… 10%. Còn nhan sắc á? Mắt em rất kén chọn. Nếu mười điểm là tối đa, thì anh yêu trong mắt em là 100 điểm, bà ấy chỉ có 1 điểm thôi.”
Đàm Quy đang đeo kính, quay sang quét mắt liếc cậu một cái, thấy gương mặt nhỏ kia đỏ bừng lên “Tình yêu, anh đừng có nhìn em kiểu đó với cái kính đó, em sợ mình nhịn không nổi đâu…”
Đàm Quy bất đắc dĩ xoa thái dương, gỡ kính ra, rồi nhẹ nhàng đưa tay đẩy mặt Trần Mặc sang hướng khác “Rồi, giờ thì nhìn tường đi. Như vậy em sẽ không còn phát sinh những loại xúc động kỳ quái nữa.”
Trần Mặc giận dỗi quay mặt đi, nghiêm túc nói “Rm đã bình tĩnh lại rồi.”
Bạn trai nhà mình cái gì cũng tốt, chỉ mỗi cái là… ở bên nhau lâu vậy rồi mà chẳng biết tán tỉnh là gì, một chút lãng mạn cũng không có!
Cậu bĩu môi, bình luận một cách công tâm “Nếu xét theo tiêu chuẩn thẩm mỹ đại chúng thì vợ thôn trưởng chỉ thuộc dạng ưa nhìn, thanh tú nhã nhặn thôi, không đến mức nghiêng nước nghiêng thành. Nhưng mà trong mắt Trần Quang, chắc chắn bà ấy là tuyệt sắc giai nhân, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi mà.”
Trần Mặc còn đưa ra ví dụ cụ thể “Ở công ty Linh Giới không thiếu gì kiểu người như thế. Bộ phận nhân sự có cô Trần Diệu Diệu ấy, khí chất với vợ thôn trưởng cũng na ná nhau. Chỉ khác là vợ thôn trưởng có vẻ dịu dàng hơn chút, mang theo khí chất đặc biệt kiểu ‘người mẹ’.”
Trần Diệu Diệu là một “chó độc thân” nghiêm túc làm việc. Còn vợ thôn trưởng thì không chỉ có một người đàn ông yêu thương, còn từng có một đứa con, dù chưa kịp chờ đứa trẻ ấy chào đời đã chết. Nhưng suốt chín tháng thai kỳ, quá trình ấy cũng đủ làm thay đổi một người phụ nữ rất nhiều.
Quỷ quái thường giữ lại diện mạo lúc trước khi chết, vợ thôn trưởng mang theo một loại ánh sáng người mẹ dịu dàng, đầy từ tính.
Ở một nơi khác, bên trong Tập đoàn Linh Giới, Trần Diệu Diệu đột nhiên hắt xì một cái, không hiểu ai đang lén nói xấu sau lưng cô…
Trần Mặc kết luận “Trần Quang yêu bà ấy, thấy bà ấy đẹp là chuyện bình thường. Nhưng mấy gã đàn ông trong thôn thì đâu thật lòng yêu quý gì bà ấy đâu. Bọn họ gọi bà ấy là ‘hồ ly tinh’, thấy bà ấy đẹp, cũng chỉ vì quanh năm suốt tháng không được gặp phụ nữ.”
Lúc này, Đàm Quy lấy ra thêm một bảng số liệu nữa, giọng bình thản nhưng sắc bén “20 năm trước, trong thôn có 1052 người. Trong đó, người dưới 16 tuổi là 236 người, người già trên 60 tuổi chỉ có 102 người. Tầng lớp thanh niên trong độ tuổi kết hôn là 714 người, bao gồm 480 nam và 234 nữ.”
Anh kết luận “Nam thanh niên nhiều hơn nữ đến 246 người. Nếu tính theo chế độ một vợ một chồng, thì tức là trong thôn có 246 gã đàn ông không có vợ.
Chưa hết, trong nhóm trẻ dưới 16 tuổi, bé trai cũng nhiều hơn bé gái đến 50%. Nghĩa là, tỉ lệ nam nữ trong thôn đã bị lệch nghiêm trọng.”
Một đám đàn ông nghèo, chẳng cưới nổi vợ, không chịu nỗ lực vươn lên, mỗi ngày chỉ biết nghĩ đến chuyện nam nữ. Hễ có một người phụ nữ từ bên ngoài tới, mà hơi đẹp một chút, liền bị gán cái mác “hồ ly tinh”.
Thực ra người ta đâu phải hồ ly tinh gì, như người chơi từng bị mẹ Sỏa Đản mắng mỏ hôm nọ, ăn mặc hoàn toàn bình thường, chẳng có gì gọi là quyến rũ cả.
Ở những nơi như thế này, nam thừa nữ thiếu, không những không khiến đàn ông trân trọng phụ nữ, mà ngược lại còn sinh ra những chuyện trái với đạo lý, ví dụ như việc ép phụ nữ làm “vợ chung”.
Cô gái trong gia đình lão Ngũ, cả nhà bị chém chết, thật ra là một cô gái bị mua về như tài sản, một mình phải phục vụ cùng lúc ba gã đàn ông, chưa kể lớn bé trong nhà. Trong khi đó, vợ của thôn trưởng thì khác hẳn. Trần Quang che chở, yêu thương bà ấy hết mực. Chính cái sự bất công dữ dội này đã khiến nữ nhân kia nảy sinh lòng đố kỵ mãnh liệt.
Cô ta vừa là người bị hại, vừa cũng trở thành kẻ làm hại người khác. Trần Quang là con út trong nhà, nhưng ông có tới bốn người anh. Vì gia cảnh quá nghèo, khi đó chỉ anh cả lấy được vợ.
Người phụ nữ kia đã chịu đủ áp bức, lại thấy một người phụ nữ khác được sống “hạnh phúc” và được yêu thương, liền bắt đầu âm thầm xúi giục, muốn vợ Trần Quang cũng trở thành công cụ sinh sản giống mình.
Người từng bị hổ ăn, nếu sống sót, rất dễ biến thành “mãnh hổ vồ người”. Trường hợp đó, chính là cô ta.
Và đó cũng là lý do vì sao Trần Quang khi bắt đầu báo thù lại chọn nữ nhân nhà lão Ngũ làm mục tiêu đầu tiên.
“Nếu trong thôn đủ giàu, ai cũng có thể cưới được vợ, thì chuyện ‘chung vợ’ sẽ không còn là điều ngầm chấp nhận. Mọi người sống ổn, mỗi người đều có việc để làm, thì cái kiểu suốt ngày dòm ngó chuyện nhà hàng xóm cũng sẽ tự nhiên ít đi rất nhiều.”
Những chuyện xảy ra trong thôn khiến Đàm Quy không khỏi liên tưởng đến một câu chuyện cũ về những con cua trong giỏ Khi tất cả bọn chúng đều rơi xuống đáy hố, hễ có một con cố gắng bò lên thì lập tức bị đám cua bên dưới- những kẻ thất bại- điên cuồng kéo xuống.
Trần gia thôn chính là cái hố sâu ấy, còn thôn dân thì chẳng khác gì bầy cua điên cuồng kéo chân đồng bạn.
Đàm Quy khẽ nói “Muốn thôn trở nên bình thường, phải khiến họ chịu khó lao động, mỗi ngày đều có việc để làm, như vậy sẽ không rảnh rỗi đến mức chỉ nghĩ toàn những chuyện lệch lạc.”
Tuy nhiên, chỉ giàu có về vật chất là chưa đủ, bọn họ còn cần được làm giàu về tinh thần, học được cách sống lành mạnh, xây dựng gia đình, có lý tưởng và mục tiêu.
“Dĩ nhiên, trong thôn quá nhiều quang côn (đàn ông ế vợ),cũng là một nhân tố cực kỳ bất ổn.”
Trên tay Đàm Quy là một quyển thôn chí – thống kê đầy đủ thông tin của toàn bộ thôn dân. Anh đánh dấu hàng loạt cái tên bằng bút rồi nói “Đây là danh sách nam thanh niên chưa lập gia đình. Tinh lực dư thừa, khả năng phá hoại mạnh, chính là nhóm người cần được ‘cải tạo’.”
Trần Mặc chớp mắt, nhỏ giọng hỏi “Ý anh là… cải tạo vật lý? Ý là làm cho bọn họ hôi phi diệt yến (biến mất không còn dấu vết)?”
Quỷ thì đương nhiên vẫn có thể bị tiêu diệt, dù sức mạnh lớn, khả năng hồi phục cũng rất mạnh, nhưng một khi chết thật thì cũng chẳng còn gì cả.
Vấn đề là, người chơi trong phó bản này quá yếu, cơ bản không đủ sức đối đầu với bầy quỷ trong thôn. Chỉ cần có thể làm suy yếu sức mạnh đám quỷ để trốn ra an toàn, thế đã là tốt lắm rồi.
Thực tế, trong đám quỷ thôn dân- ngoại trừ Trần Quang là đặc biệt mạnh- còn lại cũng không phải không thể đối phó. Họ đều đã chết, thù hận sinh thời đã kéo dài nhiều năm. Dù có biến thành quỷ, thì cuối cùng cũng vẫn là người trong cùng một thôn.
Dù Trần Quang trong lòng đầy oán hận, nhưng chỉ cần đám thôn dân không tiếp tục tổn hại vợ con ông, thì ông cũng không muốn tiếp tục sát hại họ nữa.
“Đương nhiên không phải.” Đàm Quy nghiêm túc đáp.
“Với những kẻ cố chấp, vô lý, chống đối và ác độc thật sự, trong tình huống cần thiết, chúng ta có thể áp dụng biện pháp mạnh là cải tạo vật lý. Nhưng trước khi đi đến mức đó, chúng ta nên thử xem có thể cảm hóa, cải tạo bọn họ hay không.”
Đàm Quy cúi người, nhẹ nhàng hôn lên trán Trần Mặc một cái đầy dịu dàng “Ngủ ngon. Ngày mai chúng ta còn rất nhiều việc phải làm, hôm nay ngủ sớm một chút đi.”
“Ngủ ngon cái gì mà ngủ ngon!” – Trần Mặc bật dậy, không hài lòng chút nào. Một cái hôn nhẹ nhàng như gió thoảng thế kia, sao có thể đủ để thỏa mãn tâm trạng đang cần được dỗ dành của cậu?
Cậu nghiêm mặt lên án bạn trai “Em cực khổ lắm mới tìm được anh, lại còn phải làm bao nhiêu việc cực nhọc, sống dơ sống khổ, đến cả chuyện nhận người khác làm cha cũng dám nghĩ tới… Vậy mà anh chỉ có mỗi cái hôn chắp vá như thế thôi để an ủi em?!”
Nghe cũng thấy có lý. Hình như… mình thật sự quá hờ hững.
Mà Đàm Quy xưa nay vẫn là kiểu người biết sai thì sửa, thẳng thắn nhận lỗi “Xin lỗi, là anh sai. Vậy em muốn sao bây giờ?”
Trần Mặc lập tức tinh thần phấn chấn hẳn “Vậy thì hôm nay chúng ta kiểm tra thực tiễn chất lượng áo sơ mi của anh một chút đi! Nhớ là phải đeo kính!”
Đàm Quy chớp mắt, dở khóc dở cười “Anh không có mang theo vật tư sinh tồn bảo vệ đó đâu…”
Anh không phải b**n th**, bỏ mấy món đó vào ô vuông ba lô làm đồ sinh tồn.
Mà ở cái thôn này cũng chẳng thể mua nổi thứ gì tương tự.
Nơi đây vừa nghèo, lại còn theo tư tưởng cổ hủ – kiểu như con thì cứ đẻ, dù không nuôi được cũng chẳng sao, cùng lắm thì để người khác nuôi, một ngụm cơm là xong.
Trần Mặc hào hứng vung tay, “rầm” một tiếng mở ra cả một đống vật tư bảo vệ được xếp ngay ngắn như quân đội “Không sao, em có mang theo!”
Nếu chỉ được mang duy nhất một món vào phó bản, cậu chắc chắn sẽ chọn mang cái này.
Đàm Quy nhìn cảnh đó, bỗng nhiên nhớ ra một vấn đề cực kỳ quan trọng “Nếu như anh không tới đây… em có thể sẽ thích người khác không? Dù sao lúc trước em còn không nhớ rõ anh là ai…”
Trần Mặc không nói hai lời, giận đến mức cắn anh một miếng “Em mới không làm chuyện kiểu đó! Chính vì anh ở đây, em mới đến nơi này!”
Đàm Quy lại lập tức xin lỗi, tốc độ vẫn như mọi khi – nhanh và chân thành tuyệt đối “Xin lỗi, là anh sai, anh không nên nghi ngờ em.”
Dù gì thì lúc trước chính anh cũng từng mất trí nhớ. Dù ở đời sống hiện thực hay trong trò chơi, hai người đúng là tám lạng nửa cân, anh không có tư cách trách cứ gì cả.
Để thể hiện thành ý, Đàm Quy chủ động nói “Anh có thể đáp ứng em một điều kiện. Em muốn gì cứ nói, anh đều đồng ý.”
Trần Mặc lập tức cảnh giác “Cái vụ vừa nãy… mang kính rồi xé áo sơmi kia, không được tính là điều kiện nhé!”
Đàm Quy cười cười, nụ cười vừa hiện lên, cả người liền toát ra khí chất dịu dàng quyến rũ khiến Trần Mặc suýt nữa nhịn không nổi mà nhào tới cắn thêm cái nữa.
Anh nói “Chuyện đó là nghĩa vụ bạn trai của anh, tất nhiên không tính vào điều kiện.”
“Chờ chút đã, để em nghĩ cái đã…”
Trần Mặc trong đầu tua nhanh hàng loạt hình ảnh, nhưng nhất thời không chọn được cái nào xuất sắc nhất. Không được, một cơ hội tốt như vậy không thể lãng phí cho mấy chuyện sáp sáp mờ ám kia được. Dù gì thì Đàm Quy cũng nói rồi, những thứ đó là nghĩa vụ bạn trai, tự nguyện chiều chuộng, không cần lấy ra đổi chác.
Đôi mắt đen nhánh của Trần Mặc xoay chuyển, dưới ánh nến lại càng thêm sáng ngời, linh động như có ánh sao “Yêu cầu này… nhất định phải dùng bây giờ sao? Có thể lưu lại để sau được không?”
Đàm Quy rất dễ thương lượng, gật đầu đồng ý “Được thôi, em muốn để dành thì cứ để. Chỉ là, mong là đừng bắt anh làm mấy chuyện quá khó xử, hay trái với lương tâm là được.”
Trần Mặc nghe vậy, lập tức nhào tới mạnh mẽ hôn một cái lên môi anh “Em yêu anh như vậy, sao nỡ làm anh khó xử chứ!”
Vì mải nghiên cứu “cách sử dụng vật tư bảo hộ”, đêm đó Đàm Quy hiếm khi đến tận khuya mới ngủ.
Sau một hồi “thực tiễn”, áo sơ mi của anh đã báo hỏng hoàn toàn, còn mấy bộ đồ kia tuy chất lượng không tệ, cũng chỉ trụ nổi dưới tay Trần Mặc được có… hai tiếng đồng hồ.
May mà trong ba lô ô vuông của anh còn có quần áo thay thế. Nếu không thì Đàm Quy chỉ có thể mặc mỗi áo khoác tây trang đi loanh quanh, quá là không đứng đắn.
Đến rạng sáng, ánh trăng lùi xuống, mặt trời dần dâng lên.
Trần gia thôn trở lại trạng thái “thôn hoang vắng” đích thực, quỷ quái đều rút về ngủ. Có quan tài thì ngủ quan tài, không có thì nằm tạm bất kỳ góc nào.
Phần lớn thôn dân vẫn chọn ngủ lại trong chính căn nhà lúc còn sống. Cả ngôi làng chìm vào tĩnh mịch, một kiểu yên lặng mang theo hơi thở lành lạnh quỷ dị.
Sau vô số lần trốn chạy, truy đuổi, chạy thục mạng trong đêm, các người chơi khác rốt cuộc cũng có được một khoảng thời gian để thở ra và nghỉ ngơi.
Bọn họ còn định đến nhà thôn trưởng tìm Đàm Quy, nhưng không hiểu vì sao khu vực quanh đó lại như biến thành chiến trường, lũ quỷ ở gần nhà thôn trưởng hung hãn khác thường, mức độ công kích gần như điên cuồng, khiến cả nhóm không tài nào tiếp cận nổi. Mãi cho đến khi trời sáng, mọi người đều kiệt sức, chỉ còn biết nằm xuống nghỉ ngơi để dưỡng sức chuẩn bị cho đêm tiếp theo.
Ban ngày cũng không dễ dàng gì để bỏ chạy. Dù ban ngày sức mạnh của quỷ quái có giảm, chúng vẫn chưa hoàn toàn ngủ yên, và chỉ cần người chơi bước chân ra khỏi làng, lập tức sẽ bị xác định là mục tiêu, quỷ quái sẽ đuổi giết không tha.
Toàn bộ thôn dân Trần gia – dù đã biến thành quỷ – vẫn giữ một bản năng nhất định: không cho phép người chơi tự tiện rời khỏi thôn.
Nam mặc vest thở hổn hển, lấy từ ba lô ra một lọ thuốc trị thương – là loại mua từ thương thành hệ thống. Nó giúp phục hồi nhanh chóng các vết thương ngoài da.
Loại bình bổ huyết màu đỏ, năm đồng vàng một bình, không rẻ, anh ta cũng không có khả năng mua được nhiều.
Nam mặc vest lau mồ hôi, trầm giọng nói “Chúng ta không thể kéo dài đến ngày thứ mười. Cho dù lũ quỷ không tiếp tục mạnh lên, thì đến lúc đó đạo cụ của tôi cũng cạn sạch. Vì thế, nhất định phải sớm rời khỏi đây, nhưng cần lên kế hoạch thật tốt, mọi người phải phối hợp tuyệt đối.”
May mắn là đêm qua nhờ chuẩn bị kỹ càng, nhóm người của anh ta không tiếp tục tổn thất nhân lực, chỉ có vài vết thương ngoài da.
Trong hệ thống vô hạn luân hồi này, chỉ cần còn giữ được một hơi thở sống sót, thì sau khi hoàn thành nhiệm vụ và thoát khỏi phó bản, mọi thương tích — dù nặng đến đâu — cũng sẽ được khôi phục hoàn toàn như ban đầu.
Sau khi cả nhóm người chơi bàn bạc kỹ càng, họ quyết định chuẩn bị rời khỏi thôn vào ban ngày của ngày thứ tư hoặc thứ năm.
Tất nhiên, để đảm bảo an toàn, họ vẫn muốn kéo Đàm Quy cùng đi. Dù hôm qua không thể gặp được any, nhưng ban ngày ít nguy hiểm hơn, hôm nay chia nhau đi tìm, chắc vẫn có thể tìm ra tung tích.
Bị nhắc tới suốt, cuối cùng Đàm Quy cũng chịu dậy sớm.
Từ khi thôn từ thế giới giả chuyển thành thế giới thật, lương thực trong thôn gần như vô dụng với anh.
Quỷ quái không ăn được đồ người sống, nên nhà thôn trưởng cũng đã bỏ hoang. Mảnh đất từng trồng rau giờ bị cỏ dại cao ngang nửa người phủ kín. Khắp nơi toàn là chuột to mắt đỏ chạy loạn, trông y như vùng đất chết.
Đàm Quy dù đói cũng không ăn thịt chuột. Muốn tìm thứ ăn được thì phải ra ngoài thôn, mà lúc này không tiện rời đi. May mắn là anh còn có bánh quy và chocolate mang theo, sau khi súc miệng bằng nước suối, liền chia cho Trần Mặc một phần.
Trần Mặc rất tinh tế, không hỏi mấy món đó từ đâu ra, giống như Đàm Quy cũng chưa bao giờ ép cậu kể rõ việc làm sao cảm ứng được Trần Tiểu Mặc tồn tại, hay bằng cách nào thay thế thân phận con trai Trần Quang.
Dù sao thì, chỉ cần muốn nói, đối phương sẽ tự nói.
Giữa người yêu với nhau, vẫn nên giữ lại một chút bí ẩn, mới giúp tình cảm thêm hấp dẫn, hài hòa.
Sau đó, hai người cùng rời khỏi nhà thôn trưởng.
Lần này, Trần Mặc nắm tay Đàm Quy thật chặt, lúc mất trí nhớ, cậu đã muốn làm vậy từ lâu. Bây giờ trí nhớ đã khôi phục, thân phận rõ ràng, hành động ấy càng đương nhiên và đầy kiêu hãnh.
Dù đang ở trong thôn quỷ, cậu cũng muốn công khai thể hiện quyền sở hữu của mình.
Hai người đến gõ cửa một căn nhà đầu tiên. Cánh cửa mở ra, một con quỷ thôn dân bị đánh thức, hung tợn trừng mắt nhìn hai “kẻ lạ mặt”.
Nó đang chuẩn bị lao lên cắn xé, thì bị Trần Mặc trợn mắt trấn áp- chỉ trong khoảnh khắc, vẻ ngoài dữ tợn như máu chảy thất khiếu, đầu lìa cổ đều biến mất, chỉ còn lại hình dạng quỷ khí nặng nề, đôi mắt đỏ rực nhưng gương mặt đã miễn cưỡng giống người.
Tên quỷ nam từng hay bắt nạt kẻ yếu gằn giọng hỏi “Hai vị… tìm tôi có việc gì?”
Đàm Quy bình tĩnh mở miệng “Chúng ta hôm nay đến để làm điều tra thực địa, mong anh phối hợp một chút cho công tác điều tra.”
Số liệu là một chuyện, nhưng khảo sát thực têa luôn là chuyện khác, không thể thiếu trong kế hoạch cải tạo Trần gia thôn.
Anh lấy một bảng khảo sát ra, đưa đến trước mặt nam quỷ. Tờ giấy được đóng dấu đàng hoàng, rõ ràng là chuẩn bị nghiêm túc từ trước “Cứ dựa theo các câu hỏi trên đây mà trả lời là được.”
Dù là ở trong hoàn cảnh nào, Đàm Quy vẫn giữ phong cách gọn gàng, có tổ chức. Là một người tiết kiệm triệt để, tuy anh mất công viết tay từng tờ, nhưng không bao giờ hoang phí tài nguyên — bảng khảo sát phải thu lại để tái sử dụng sau khi điền xong.
Nam quỷ gãi đầu, có chút ngượng ngùng “Tôi …. không biết chữ.”
Cũng đúng thôi. Trong cái thôn nghèo này, phần lớn đều là thất học, đến cái tên của mình còn không viết được, huống chi là điền bảng biểu.
Đàm Quy chẳng hề biểu lộ chút cảm xúc nào, thản nhiên nói “Vậy tôi đọc, anh trả lời là được. Câu đầu tiên, họ tên?”
“Trần Nhị Cẩu.”
“Tuổi tác?”
“18… nếu tính tuổi mụ thì chắc là hai mươi.”
“Giới tính?”
“Câu này mà cũng phải hỏi…”
Vừa dứt lời đã bị Trần Mặc lạnh lùng liếc cho một cái, ánh mắt sắc như băng, khiến anh ta giật mình lập tức thu lại dáng điệu cà chớn, thành thật đáp “Nam!”
“Đã kết hôn chưa?”
Nghe tới đây, ánh mắt Trần Nhị Cẩu bỗng đỏ rực, trong đôi mắt u ám chảy xuống hai dòng huyết lệ.
Anh ta vừa uất ức vừa căm phẫn, gằn giọng “Không có vợ! Ông đây đến cả vợ còn chưa cưới đã chết rồi! Tôi còn chưa từng được sờ tay cô nương nào hết!!”
Sau đó, Đàm Quy tiếp tục hỏi Trần Nhị Cẩu về tình hình kinh tế gia đình.
Dù không rõ câu hỏi này có ý nghĩa gì trong kế hoạch “cải tạo”, nhưng Trần Nhị Cẩu vẫn thành thật khai báo từng câu một. Dù sao trong lòng anh ta cũng tin chắc, nếu không phối hợp thì sẽ bị hai tên sát tinh này xé xác thành từng mảnh quỷ vụn.
Đàm Quy lần lượt điều tra hết toàn bộ các thôn dân, bởi vì trong quan điểm của anh Không điều tra thì không có quyền lên tiếng.
Những con số ghi trong sổ thôn chí có thể có hơi nước tức là không chính xác.
May thay, Trần Quang cũng xem như một thôn trưởng có chút lương tâm, không hề gian dối trong số liệu thống kê. Những gì Đàm Quy xác minh được không sai lệch nhiều so với tài liệu hệ thống đưa ra.
Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, Đàm Quy đã hoàn thành toàn bộ khâu thu thập số liệu. Kế tiếp chính là bước quan trọng nhất — bắt đầu cải tạo.
Trần Nhị Cẩu vừa mới nằm xuống được một lát, thì cửa lại bị gõ rầm rầm.
Hắn vừa định mở miệng chửi, thì thấy trước mặt vẫn là hai cái sát tinh hôm qua.
Ánh mắt Đàm Quy lạnh nhạt quét qua “Ban ngày ban mặt, tuổi anh còn trẻ như vậy mà ngủ gì? Mau ra quét dọn vệ sinh.”
Trần Nhị Cẩu liếc trắng một cái, biểu cảm cực kỳ tiêu chuẩn kiểu không thể tin nổi “Tôi đều chết cả rồi, còn phải quét vệ sinh gì nữa chứ?”
Anh ta là con trai, đàn ông có chút lôi thôi bẩn thỉu không phải rất bình thường à?
Đàm Quy nhíu mày “Chết rồi thì có thể mặc kệ hoàn cảnh sống à? Anh nhìn nhà thôn trưởng xem, rồi nhìn lại cái ổ chuột nhà mình.”
“Anh biết vì sao anh không cưới nổi vợ không? Chính là vì anh không biết giữ gìn vệ sinh, nói chuyện thì toàn mùi hôi miệng, đến cả nữ quỷ xinh đẹp cũng bị mùi của anh hun cho chạy mất tiêu.”
Quỷ đương nhiên cũng có thể cưới vợ sinh con. Nhưng cái thôn này thì… chẳng ai nghĩ đến chuyện đó cả. Lúc còn sống, trong đầu đã toàn là mấy thứ vụn vặt, sau khi chết rồi thì lại càng thêm mơ màng, hồ đồ, chẳng khác gì xác sống lạc mục tiêu.
Vì tuổi trẻ dễ cải tạo hơn, nên ngay từ đầu Đàm Quy đã tập trung triệu hồi hết nhóm “thanh niên quỷ” lên. Anh đã thống kê kỹ Đám trẻ tuổi này, quỷ lực đều yếu, không có ai mạnh hơn anh. Tuy không tới mức đánh chết, nhưng đánh đến gãy tay gãy chân thì không thành vấn đề gì.
Quỷ cũng biết đau, biết bị thương. Mà một khi bị thương, phải tiêu hao quỷ lực để hồi phục. Cho nên cho dù trong lòng bất mãn, nhóm trẻ tuổi ấy vẫn từng tên từng tên chịu khuất phục dưới “thuyết phục vật lý” của Đàm Quy, ngoan ngoãn xắn tay áo sửa nhà, nhổ cỏ, san lấp đường gập ghềnh, dọn rác trong làng.
Quỷ có sức mạnh lớn, lại biết bay, leo trèo, luồn lách, đến mức không cần thang, có thể trườn cả vào ống cống, hành động còn linh hoạt hơn người sống. Vì vậy, tiến độ làm việc cực kỳ nhanh.
Không chỉ vậy, mấy con quỷ này còn ra ngoài tìm thực phẩm cho Đàm Quy, dù chúng không ăn, nhưng biết người sống cần.
Thực phẩm chúng mang về không có gì cao cấp, nhưng cũng khá phong phú: bí đỏ, khoai lang đỏ , quả dại chua, nấm các loại, rau dại linh tinh,…
Đàm Quy không ăn nấm. Với đám quỷ “xảo trá” kia, trong nấm thường bị trộn lẫn đủ loại độc tố, có loại ăn vào gặp ảo giác, có loại ăn vào là lăn ra ngỏm.
Nhưng hắn anh cũng không vứt đống nấm đi, chuẩn bị tận dụng rác thải hợp lý, đến lúc đó nấu thành “bữa đặc biệt” cho mấy con quỷ chuyên môn đi tìm nấm.
Nhưng cải tạo không thể chỉ dựa vào lao động thể chất, giáo dục tinh thần mới là trọng điểm lâu dài.
Đàm Quy bèn lục lọi trong đống đổ nát, tìm ra một số sách giáo khoa cũ nát, chuẩn bị mở lớp dạy học cho đám quỷ thôn dân.
Ít nhất, anh muốn họ học được cách viết tên mình và thành thạo phép cộng trừ đơn giản.
Những nội dung quá phức tạp thì để sau, đó là công trình đại quy mô, cần thời gian và lộ trình.
Còn chuyện xoá mù chữ cơ bản thì vẫn có thể làm ngay lập tức.
Người không biết tính toán, không biết đọc chữ, rất dễ bị lừa, bị lợi dụng, tích góp cả đời cũng bị người khác moi sạch.
Mà quỷ thì… lại càng dễ thành “công cụ trả thù ngu xuẩn” nếu chẳng hiểu gì về nguyên nhân gốc rễ.
Tuy nhiên, chỉ có giáo dục và đấm đá vẫn chưa đủ, Đàm Quy còn chú ý đến một vấn đề sâu xa hơn nhiều ,mâu thuẫn trong nội bộ gia đình thôn dân.
Trong thôn có quá nhiều bi kịch bắt nguồn từ gia đình tan vỡ, do phân phối tài nguyên không công bằng.
Đặc biệt là đám đàn ông không lấy được vợ, không được yêu thương, không có đối tượng để san sẻ cảm xúc.
Những kẻ này chẳng khác nào nồi cháo cứt, chuột chết rơi vào là bùng nổ, thích nhảy nhót, đâm bị thóc, chọc bị gạo, gây náo loạn khắp nơi.
Đàm Quy cảm thấy sâu sắc rằng Phải tận dụng những “phế vật” này, dạy cho bọn họ biết cách tự xử lý cảm xúc, tự tiêu hóa bất mãn, thay vì đem oán hận đi rải khắp thôn.
Anh kiên quyết ủng hộ chế độ một vợ một chồng, chỉ có như vậy mới có thể hạn chế mâu thuẫn gia đình, giảm bớt thù hận và oán khí lan rộng.
Muốn cưới vợ? Không có nữ à? Vậy thì… nam cũng được.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
