Chương 31: Thôn Hoang Vắng ( 7 )

Mặt trời cuối cùng cũng có chút ấm áp, trong thôn cũng bắt đầu vang lên tiếng nhóm lửa nấu cơm. Nhưng Đàm Quy lại không vội vàng đi tiếp giải mật nhiệm vụ, mà nghiêng đầu nhìn thiếu niên bên cạnh hỏi “Chắc chú Trần cũng tỉnh rồi, chúng ta có nên quay về nhóm lửa nấu cơm không?”

Trần Tiểu Mặc liếc nhìn trời, nhẹ gật đầu “Cũng không sai biệt lắm, thời gian trôi nhanh thật.”
Rõ ràng bọn họ chỉ mới đi dạo không bao lâu, vậy mà khi hai người trò chuyện, tản bộ cùng nhau, thời gian lại như lặng lẽ trốn mất.

Hai người cùng nhau quay về tiểu viện, nhưng đã qua sáu tiếng đồng hồ, trưởng thôn vẫn còn ngủ say, ngáy vang cả sân.

Lúc bắt đầu nấu ăn, Đàm Quy cẩn thận đóng cổng viện, chặn luôn nhóm người chơi lén theo dõi bọn họ ở bên ngoài.

“Anh Phương, bọn họ quay về rồi, chúng ta còn theo tiếp không?” Có người trong nhóm dò hỏi.

Dù tiến độ không nhanh bằng Đàm Quy, nhưng đội thăm dò tám người của họ đã đạt 50% tiến độ giải mật – một con số không tệ chút nào.

Phải biết, ngày hôm qua họ vất vả cả ngày trời, ban ngày chỉ được 10%, mãi đến đêm đụng độ nữ quỷ áo cưới đỏ mới đẩy lên được 30%. Vậy mà chỉ nửa buổi sáng hôm nay, đi theo sau Đàm Quy, chẳng làm gì nhiều mà nhẹ nhàng tăng thêm 20%, bảo sao không muốn tiếp tục “cọ điểm”.

“Cọ cái gì mà cọ, đạo cụ của tôi cũng dùng hết rồi.”Anh Phương hừ lạnh.

Mỗi người đều có những loại đạo cụ khác nhau. Anh Phương từng vượt qua một phụ bản, phần lớn đồng vàng đổi lấy điểm cường hóa, chỉ còn vài đạo cụ hữu dụng trong tay. Cả buổi đi theo sau Đàm Quy, họ không dám ngang nhiên vào viện dân làng lục lọi như anh, chỉ dám dựng tai nghe động tĩnh. Nếu có âm thanh lạ mới dám dùng đạo cụ tra xét kỹ lưỡng.

Hiện tại, phần lớn đạo cụ đã dùng gần hết, có cái còn đang trong thời gian hồi chiêu.

Hơn nữa, bây giờ hai người kia đã về tiểu viện thời điểm này chắc chắn là để nấu cơm. Nghĩ đến cảnh ngày hôm qua với mùi đồ ăn thơm đến phát thèm, anh Phương cũng không muốn tiếp tục dán mặt theo dõi, nói “Thể lực cũng tiêu hao kha khá rồi, chắc nên quay về ăn chút gì đó.”

“À…”
Người chơi khác kéo dài giọng, nghe có chút oán thán. Vì biết cơm trưa bên họ chẳng có gì mong đợi, chỉ là khoai lang đỏ luộc với canh rau dại.

Sau khi đóng cửa viện, Đàm Quy liền cùng Trần Tiểu Mặc vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Tuy món ăn không nhiều, nhưng đều nóng sốt hấp dẫn: dầu chiên nấm, lá tỏi xào thịt khô, ớt gà cay đỏ rực, và một chén lớn canh cá trích nấu đậu hũ đậm đà.

Mỗi món đều đầy đặn, khẩu phần đủ cho ba đại nam nhân ăn no căng bụng.

Trần Quang hít hít mũi, bị mùi thơm nồng nặc quyến rũ đến phát tỉnh, vừa mở mắt ra liền không nhịn được làu bàu “Nhà mình cóđiều kiện gì đâu mà ngày nào cũng ăn ngon thế này…”

Thấy bưng tới cả một thố gà ớt đỏ au, ông trừng mắt “Hôm qua mới ăn gà xong, nay lại gà nữa hả?”

Trần Tiểu Mặc đang bày bát đũa, không buồn quay đầu, chỉ liếc nhẹ rồi đáp “Đều là mấy con gà trống mua đợt trước đó, mai cha đi chợ mua thêm mớ khác về. Trong nhà chẳng phải còn nhiều gà ăn sao?”

Dừng một chút, cậu lại nói “Hơn nữa bây giờ là giữa trưa, bữa trưa vốn dĩ nên ăn tốt một chút.”

Có những nhà nghèo, tối đi ngủ sớm, thường chỉ ăn hai bữa một ngày. Nhưng dù có nghèo, bữa trưa vẫn là bữa phong phú nhất nếu không có việc cực nhọc gì.

Thôi thì con trai đọc sách nhiều, nói có lý. Lại còn có khách đến ăn, Trần Quang cũng không cằn nhằn thêm. Dù có hơi xót của, ông vẫn lẹ tay gắp cái đùi gà to nhất cho vào chén mình: Hôm nay dù sao cũng không để phần ngon cho người ngoài được!

Nhưng chưa kịp ăn xong, ông đã thấy Trần Tiểu Mặc nhanh tay gắp cái đùi gà còn lại bỏ vào chén Đàm Quy “Anh Đàm, hôm nay anh còn làm mấy món khó nữa, vất vả rồi, ăn nhiều một chút nha.”

Trần Quang: …
Thôi xong, con trai mình là của người ta rồi!

Ban đầu còn định dành đùi gà cho con trai, mà bây giờ nhìn cảnh này, ông cắn mạnh một miếng đùi gà, vừa giận vừa chua xót: nhiều năm như vậy rồi, Trần Tiểu Mặc chưa từng gắp đùi gà cho ông lấy một lần. Giờ lại một lòng một dạ hướng về người ngoài.

Đàm Quy thì không hề khách khí. Một cái đùi gà thôi mà, không cần nhường qua nhường lại. Anh nhìn sang tô canh, gắp một miếng da cá bong bóng mềm béo bỏ vào chén Trần Tiểu Mặc “Em cũng ăn đi.”

Trần Tiểu Mặc cười tít mắt, lại gắp cho Đàm Quy một miếng thịt khô thái mỏng gần như trong suốt.

Có tới thì phải có lui, nguyên tắc rõ ràng.
Đàm Quy lại trả về một khối đậu hũ thấm đầy nước canh cá trích, dịu dàng nói “Ăn nhiều chút rau đi.”

Hai người như vừa khám phá ra một trò chơi mới, em gắp cho anh– anh gắp lại cho em, kẹp qua kẹp lại thân mật không ngừng.

Trần Quang nhìn mà trợn tròn mắt há hốc mồm, nếu không phải Đàm Quy đúng là nam nhân sống sờ sờ trước mặt, ông suýt nữa đã nghi ngờ hai đứa này “có mờ ám”.

Không đúng rồi!
“Tiểu Mặc, không phải con có bệnh sạch sẽ sao?!”

Trần Quang luôn biết con trai mình khó nuôi — từ nhỏ đã rất chú ý sạch sẽ, hoàn toàn không giống người trong thôn. Nhưng dù vậy, ông chỉ có mỗi m*nh tr*n Tiểu Mặc là con, cũng đành chiều chuộng theo.
Thế nhưng… cái thói sạch sẽ mà Trần Tiểu Mặc giữ suốt bao năm, vậy mà vừa tới chỗ Đàm Quy liền mất hiệu lực, điều đó khiến ông — làm cha — cảm thấy một sự hụt hẫng kỳ quái trỗi lên trong lòng.

Trần Tiểu Mặc lại nói một câu nghe rất có lý, chẳng thể phản bác “Cái đó cũng không thể trách con… Ai bảo cha không thích sạch sẽ. Cha nhìn lại mình đi, một miệng răng vàng khè. Anh Đàm thì khác, mỗi lần đánh răng đều rất chăm, hàm răng trắng như tuyết luôn đó.”

Vừa nói xong, cậu liền lườm cha một cái, rồi quay đầu lại đối diện với Đàm Quy, nở một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa thẹn thùng.

Lúc này, Đàm Quy cuối cùng cũng ngừng tay không tiếp tục gắp đồ ăn cho Trần Tiểu Mặc nữa. Bữa cơm gần như đã xong, anh như lơ đãng hỏi một câu “Chú Trần, sao trong nhà chỉ thấy chú với Tiểu Mặc, chưa từng gặp qua dì Trần?”

Từ trước tới giờ, Đàm Quy vẫn chưa hề nhắc gì với Trần Tiểu Mặc về mẹ của cậu, tuy rằng trong lòng anh đã có vài suy đoán — nhưng chung quy đó cũng chỉ là suy đoán, không đủ căn cứ. Những lời của bà lão điên kia trong thôn, nghe thì đáng ngờ, nhưng không thể tin hoàn toàn.

Hơn nữa, chuyện gia đình nếu chỉ nghe từ một phía, rất dễ bị sai lệch. Dù sao thì… đây là chuyện nhà Trần gia, người ngoài khó mà hiểu rõ được toàn bộ sự thật.

Ai ngờ câu hỏi ấy vừa dứt, nụ cười hiền lành thường trực của Trần Quang lập tức biến mất. Ông ta dừng hẳn chiếc đũa trên tay, bàn tay thô ráp như quạt mo đập mạnh lên bàn đá, khiến mặt bàn nứt ra một vết lớn. Chén đĩa trên bàn bị chấn động văng tung tóe, đồ ăn cũng bị vẩy tung lên.

Ánh mắt Trần Quang phiếm đỏ, tròng mắt như có tơ máu. Trong khoảnh khắc, sát ý lạnh lẽo lan tràn, như thể ông có thể g**t ch*t Đàm Quy ngay lập tức chỉ với một cái nhấc tay.

Đi cùng những người chơi lâu năm, Đàm Quy đã dần hiểu một quy luật NPC trong phó bản, dù có vẻ bình thường đến đâu, một khi đụng trúng “từ khóa mấu chốt”, sẽ lập tức lộ ra bản chất quỷ dị, dữ tợn.

Nhất là trong loại phó bản “giải mật theo giai đoạn” như hiện tại: nếu trong thời gian giới hạn không hoàn thành được các nhánh nhiệm vụ chính, đến ngày cuối cùng, toàn bộ NPC trong bản đồ sẽ quỷ hóa — biến thành phó bản tàn sát toàn đội.

Mà lúc đó, dù người chơi có sống sót tới ngày cuối, nếu không có đạo cụ đặc biệt hoặc lực chiến vượt chuẩn, sẽ gần như chắc chắn chết dưới tay lũ quỷ đã biến hình. Những người chơi mới, chưa có năng lực đặc biệt hay vật phẩm bảo vệ, thì càng không có cơ hội sống sót.

Nhưng đó… là với người chơi tân thủ. Còn hiện tại, Đàm Quy đã là một người chơi chính thức, điểm số thuộc dạng b**n th**, từng vượt qua nhiều phó bản nguy hiểm, căn bản không phải người dễ bị dọa dẫm.

Ngồi trên ghế, thân trên của anh không hề dao động, thần sắc bình tĩnh lạ thường, đối mặt với cơn giận dữ bùng phát của Trần Quang cũng không hề có chút sợ hãi.

Thậm chí, anh còn tay mắt lanh lẹ nhặt lại mấy cái chén bị hất tung, từng cái từng cái đặt lại đúng vị trí ban đầu trên bàn, khoảng cách, góc độ đều như cũ, không sai chút nào.
Ngữ khí vẫn điềm nhiên, mang theo chút phê bình nhẹ nhàng “Chú Trần, đồ ăn này là tôi và Tiểu Mặc làm cùng nhau. Nếu chú không muốn ăn, có thể không ăn. Nhưng lãng phí lương thực là điều đáng xấu hổ.”

Trong phó bản trước, Trần Mặc cũng từng học nấu ăn. Lần đầu tiên làm, món ăn tệ đến mức khó nuốt — tuy không đến mức không ăn được, nhưng cực kỳ khó ăn. Ấy vậy mà Đàm Quy vẫn từng ngụm từng ngụm ăn hết, tuyệt đối không bỏ phí dù chỉ một hạt cơm.
Huống gì lần này, mấy món mặn là do Đàm Quy đích thân làm — anh rất tự tin vào tay nghề nấu ăn của mình, hôm nay lại còn phát huy không tồi.

… Chợt, một tia sáng xẹt qua đầu anh.

Trù nghệ.
Hắn đột nhiên nhớ đến đáp án sai mà mình từng đệ trình cho nhiệm vụ chi nhánh.

Khi đó suy đoán của anh có logic, nhưng bây giờ nhìn lại… vẫn tồn tại một lỗ hổng rõ ràng.

Ngón tay của Trần Tiểu Mặc không thô ráp.
Dù có dùng mỹ phẩm dưỡng da hiệu suất cao đi chăng nữa, thì mấy năm cũng khó khiến tay trở nên mảnh mai tinh tế hoàn toàn, trừ phi là thiên phú dị bẩm hoặc chưa từng làm việc tay chân thời gian dài.

Trần Mặc lúc trưởng thành rõ ràng là không biết nấu cơm, Đàm Quy có thể nhìn ra. Dù là diễn, hay thật sự không biết, thì diễn xuất của Trần Mặc cũng không đủ tốt để giấu. Đàm Quy đã từng nhận xét thế — Trần Mặc vốn không giỏi diễn, chỉ là người muốn lừa, kẻ muốn tin, mà thôi.

Trong sách viết, tình lữ ở bên nhau, điều quý giá nhất chính là sự hồ đồ đúng lúc.

Nhưng bây giờ…
Trần Mặc và Trần Tiểu Mặc rốt cuộc có quan hệ gì?

Hai người không giống hoàn toàn, nhưng lại có những chỗ cực kỳ tương đồng. Dáng vẻ, khí chất, thậm chí cả ánh mắt lúc cười… tất cả đều khiến người ta không thể không rối rắm.

Với 50 điểm nhanh nhẹn, Đàm Quy thực hiện chuỗi động tác vừa rồi một cách vô cùng xinh đẹp và mượt mà, nhanh đến mức ngay cả Trần Quang cũng không nhìn rõ được anh ra tay như thế nào.

Trần Quang nheo mắt, gương mặt già nua căng chặt lại — trong lòng ông đã có đánh giá khác: Tên khách bên ngoài này… có chút bản lĩnh thật.

Ông nghiêm giọng, thô lỗ hỏi “Đây là chuyện nhà tôi! Cậu hỏi cái này làm gì hả?!”

Trần Tiểu Mặc lập tức bước lên hòa giải, nhưng lại vô tình nói ra lời nghe vào có vẻ thiên vị người ngoài “Cha, thật là… anh Đàm đâu có ác ý gì, chỉ là tò mò một chút. Chuyện này cũng đâu phải chuyện gì không thể nói chứ?”

Cậu quay sang Đàm Quy, nhẹ nhàng giải thích, giọng nhỏ lại như đang dỗ dành “Tính tình cha em xưa nay vốn kỳ quái, bình thường không cho ai nhắc đến mẹ em cả. Anh rộng lượng một chút, đừng so đo với ông ấy.”

Rồi Trần Tiểu Mặc nghiêng người, ghé sát vào tai Đàm Quy, thì thầm “Mẹ em chôn ở sau núi, buổi chiều em dẫn anh đi.”

Khoảng cách thân mật, âm thanh, ngữ điệu quen thuộc — Đàm Quy theo bản năng khẽ “ừ” một tiếng.
Bởi vì… Trần Mặc cũng từng hay nói chuyện với ạn như vậy — giọng nói nhẹ nhàng, gần kề, khoảng cách gần như y hệt Trần Tiểu Mặc bây giờ.

Đàm Quy nhất tâm nhị dụng, nhưng phản ứng thì vẫn thuận theo bản năng mà đáp lời.

Mà phía đối diện, Trần Quang đang tức giận đến mức gần như run rẩy. Ông vừa nổi giận đùng đùng, còn dằn mặt đập bàn — vậy mà người thanh niên trước mặt hoàn toàn không nghe lọt một chữ nào, lại còn thản nhiên lắng nghe con trai ông thì thầm.

Cuối cùng, Trần Quang không nhịn được nữa, tức tối quát to “Nhà tôi không chào đón cậu! Cút khỏi đây cho tôi!”

Đàm Quy thản nhiên ngẩng đầu lên, đáp một câu nhẹ như không “Tôi có trả phí trọ.”

Trần Tiểu Mặc phụ họa ngay, giọng đều đều như đang nhắc một chuyện rất bình thường “Đúng vậy đó cha, cha đã nhận 500 linh tệ của người ta rồi.”

Trần Quang nghẹn họng, tức đến đau cả tim gan. Ông ta giật lấy năm tờ tiền giấy, đập mạnh lên bàn ngay trước mặt Đàm Quy “Cầm lấy tiền của cậu, cút đi cho tôi!”

Ông ta gầm lên giận dữ, nước bọt bắn đầy, nhưng…
Đàm Quy đã sớm cầm sẵn cái quạt hương bồ trong nhà, nghiêng nhẹ tay chặn toàn bộ “đạn nước miếng”, không để một giọt nào dính lên người. Thậm chí, còn phản ngược lại, gió tạt trả hết vào mặt Trần Quang.

Ngay sau đó, Đàm Quy thản nhiên, lạnh lùng mở miệng “Không được. Chúng ta đã ký hợp đồng rồi. Đơn phương xé bỏ hiệp ước phải bồi thường gấp 10.”

Trần Quang trợn tròn mắt “Hợp đồng? Cái gì hợp đồng?!”

Đàm Quy rất phối hợp lấy ra một bản hợp đồng trắng mực đen rõ ràng, mặt giấy còn phủ một tầng nhàn nhạt linh quang — đây là một trong những đạo cụ mà anh rút được trước khi bước vào phó bản.

【Máy in hợp đồng】 – phẩm chất lam (hiếm)
Một thiết bị in cực kỳ chuẩn xác, từng được dùng để in vô số hợp đồng trị giá hàng trăm triệu.
Khi dùng máy in này để in hợp đồng, hai bên đều bị hiệu lực ràng buộc, không thể vi phạm nếu không chịu hậu quả.

Đây là đạo cụ không giới hạn số lần sử dụng, chỉ có một nhược điểm: cần dùng giấy đóng dấu chuyên dụng, là một vật phẩm tiêu hao có phẩm chất trắng.

Đàm Quy lúc trước rút được một bộ giấy trắng chuyên dụng, đúng lúc in sẵn hợp đồng khi vào trọ.

Trần Quang là thôn trưởng, tuy năng lực không tầm thường, nhưng vẫn bị ràng buộc bởi hiệu lực của hợp đồng.

Khi ông nhìn vào hợp đồng, thấy rõ ràng Bên A: Đàm Quy

Bên B: Trần Quang

Không phải Trần Tiểu Mặc, mà là chính ông!

Ông cau mày, hoàn toàn không nhớ ra mình từng ký gì. Nhưng ngay khi muốn xé hợp đồng, lập tức cảm nhận được một lực lượng kỳ dị chống lại, không thể cưỡng ép. Cổ tay vừa kéo nhẹ đã bị nóng rát như phỏng lửa, rõ ràng hiệu lực hợp đồng đang phát tác.

“Không! Tôi… tôi căn bản chưa từng ký cái thứ này!”

Mà nghịch tử Trần Tiểu Mặc lúc này lại rất bình thản nói “Cha ký rồi.”

“Tối qua, lúc cha ra khỏi nhà, con đã tìm cha ký tên rồi đó.”

“Vậy sao con không nói rõ ràng với cha?!”
Trần Quang rống lên, tức đến mặt đỏ bừng. Cảm giác bị “gài kèo” khiến ông nổi trận lôi đình.

Trần Tiểu Mặc thì bày ra vẻ mặt ủy khuất, giọng nhỏ nhẹ như người bị oan “Con có nói mà… lúc đó cha đang vội đi ra cửa. Với lại anh Đàm có hại cha đâu, đây là hợp đồng ràng buộc hai bên mà, nếu ảnh vi phạm, cũng phải đền gấp mười lần, mà không phải chỉ có một phía chịu thiệt.”

Thật vậy, Đàm Quy trước nay luôn rất coi trọng sự công bằng, tuyệt không đặt ra điều khoản bá đạo. Hợp đồng nào anh lập cũng ghi rõ: bên nào vi phạm cũng phạt gấp 10 lần.
Với mức 500 linh tệ thuê trọ, nếu vi phạm hợp đồng sẽ phải bồi thường 5000 linh tệ.

Lúc ký hợp đồng, Đàm Quy tính toán trong ba lô vuông còn đúng 49,500 linh tệ, chẳng chớp mắt mà đặt bút ký liền, không hề đau lòng một xu.

Anh luôn là người tuân thủ quy tắc, tôn trọng pháp lý, nhấn mạnh chứng cứ.
Lúc bị cấp trên làm khó, anh dùng bút ghi âm ghi lại toàn bộ nội dung.
Ra ngoài du lịch, anh nhất định bắt chủ trọ ký hợp đồng — không phải kiểu cứng nhắc, mà là để phòng tình huống đặc biệt như hôm nay.

À đúng rồi, cái bút ghi âm kia là Trần Mặc nhờ bạn đưa cho anh— cũng là một đạo cụ phẩm chất lục. Không chỉ ghi âm, mà còn có thể tấn công bằng sóng âm, là kỹ năng AOE (quần công),thuộc hàng vũ khí hỗ trợ không tệ.

Nghe tới đây, Trần Quang cũng dần nhớ lại.

Hôm qua, ông phải vội đi chủ trì hôn lễ trong thôn. Lúc chuẩn bị ra cửa, Trần Tiểu Mặc đưa cho ông một xấp văn kiện, nói là cần chữ ký.
Trước đây, lúc con đi học, giáo viên cũng hay bắt phụ huynh ký giấy tờ, ông chẳng mấy khi đọc kỹ.
Lần này cũng vậy, ông thuận tay ký luôn một phát

Hợp đồng ư?
Trong mắt Trần Quang, người trong thôn xưa nay muốn xé thì xé, ai lại đi thực sự tuân thủ mấy thứ đó? Nhưng ai mà ngờ, tên khách bên ngoài này lại lôi ra được một thứ kỳ quái như vậy, xé không nổi còn bị phỏng tay, đúng là quỷ dị!

500 linh tệ, ông cắn răng còn dám đưa ra, nhưng mà 5000 linh tệ thì có điên mới đồng ý!
Phải biết Trần Quang một năm trời cũng chưa chắc kiếm nổi ngần đó!

Gương mặt nghèo rớt mồng tơi của Trần Quang phập phồng theo từng nhịp thở. Cuối cùng, ông ta lao người về phía trước giật lại đống tiền, hậm hực ngồi xuống, vừa thở vừa điên cuồng xúc cơm vào miệng, từng muỗng từng muỗng không chừa hạt nào…một hạt cũng không thể để tiện nghi cái tên khách bên ngoài âm hiểm xảo trá này!

Vậy mà thằng con bất hiếu lại còn quay sang giúp người ngoài “Anh Đàm, anh làm vậy là đúng! Cha em thật là… làm người gì mà có thể lật lọng như thế, nói một câu cũng không giữ lời. Anh yên tâm, có em ở đây, cứ an tâm mà ở. Con người em là kiểu giúp lý chứ không giúp thân!”

Đàm Quy gật đầu đầy thấu hiểu “Tâm hại người thì không nên có, nhưng tâm đề phòng người thì nhất định phải có. Ra ngoài xã hội là vậy đó, không thể tùy tiện tin người.”

Trần Tiểu Mặc nghe vậy, hơi cúi đầu, đôi mắt ánh lên chút xấu hổ nhưng kiên định “Em biết rồi, em sẽ không tùy tiện tin người khác.Nhưng anh Đàm… anh không giống người khác. Em vừa thấy anh, đã biết anh là người tốt.”

Lại thêm một lần nữa bị tặng thẻ “người tốt”, nhưng lần này Đàm Quy rất bình tĩnh, không hề dao động “Thôi ăn tiếp đi, canh nguội thì sẽ tanh đấy.”

Vì để trừng phạt cha không giữ chữ tín, chờ Đàm Quy rửa xong chén đũa của mình, Trần Tiểu Mặc liền thừa cơ đem toàn bộ việc dọn dẹp phòng bếp đẩy sang cho Trần Quang “Cha nhớ rửa hết đống chén đũa còn lại, lau khô bàn bếp luôn đi. Đừng ngày nào cũng lang thang ngoài đường, về nhà chỉ biết ăn không, để người ta cười cho thối mũi.”

Tuy Trần Tiểu Mặc đúng là một đứa con có hiếu, nhưng cậu cũng không có hiếu đến mức chuyện gì cũng gánh hết, nhất là khi anh Đàm đã là người trả tiền, còn chủ động phụ nấu phụ dọn. Cha cậu mà còn muốn làm “chưởng quầy” phủu tay thì không có cửa.

Với dáng vẻ một người đàn ông lớn tuổi, lại mang theo con trai sống cùng, Trần Quang cũng không phải kiểu không biết làm việc tay chân. Nhưng lúc này, ông trông như một con cá nóc bị xì hơi — dù có muốn nổi giận, cổ họng cũng nghẹn không bật nổi tiếng nào.

Ông há miệng th* d*c vài cái, rồi cố nói đôi câu phản kháng yếu ớt “Biết rồi… trong nhà có mỗi hai thằng đàn ông cùng làm việc đúng là kỳ cục thật.
Hôm nay cha còn gặp thím Vương con, thím nói có đứa cháu gái, vài bữa nữa thì…”

“Thôi đi! Con còn nhỏ, không muốn kết hôn đâu!”
Trần Tiểu Mặc lập tức bịt tai, không thèm nghe tiếp, quay đầu chạy thẳng về phía Đàm Quy: “Anh Đàm, chúng ta đi dạo tiếp đi! Cha em lại nhắc chuyện hôn nhân nữa rồi, em không muốn nghe!”

Đàm Quy vốn định nghỉ trưa một lát, nhưng thấy Trần Tiểu Mặc chủ động mời, anh đương nhiên không từ chối.
Anh lau khô nước trên tay một cách tỉ mỉ, nhẹ giọng nói “Vậy đi ra ngoài một chút cũng tốt, tiện tiêu cơm.”

Hai người đi thẳng về hướng sau núi. Những người chơi đang ngồi xổm trong căn phòng bỏ hoang dùng bữa — hôm qua ăn khoai nướng, hôm nay vẫn là khoai lang đỏ — ăn đến mức vô vị nhạt nhẽo, vừa nhìn thấy Đàm Quy và Trần Tiểu Mặc sóng vai rời đi, lập tức có mấy người dừng luôn bữa, bưng chén ngẩng đầu lên nhìn trộm.

Từ khi tiến vào phó bản đến giờ, sinh hoạt của Đàm Quy quá thoải mái so với họ — vừa không vội vã cày điểm, lại còn kích hoạt được nhiệm vụ chi nhánh, sáng nay thôi mà tiến độ đã lên đến 60%, vượt xa những người khác.
Thế nên, trong mắt họ, Đàm Quy không nghi ngờ gì là một đại lão.

Đại lão làm gì, kiểu gì cũng khiến đám “gà” (người chơi gà mờ) tò mò nhìn, muốn bắt chước.
Có điều… nhìn một lúc rồi vẫn không hiểu gì, mọi người bắt đầu rì rầm bàn luận “Hai người kia đang làm gì vậy?”
“Giống như đang tản bộ, nhìn cứ như cặp tình lữ vậy.”

Dù không nắm tay, nhưng cách hai người kia sóng vai bước đi tự nhiên, ăn ý, khí chất lại hài hòa đến mức khiến cả cảnh vật xung quanh như biến thành điền viên thanh bình chứ chẳng giống nơi đầy rẫy quỷ dị nguy cơ.

Tuy nhiên, người đông thì ý kiến cũng lắm, lập tức có người phản bác “Cả hai là đàn ông đó, đừng có mắt hủ mà thấy ai cũng gay với nhau.”

Một thẳng nam đầy khí thế còn hướng về Đàm Quy giơ ngón cái “Không phải đâu, người ta là NPC, không phải người thật. Nói chứ khẩu vị đại lão cũng nặng quá đi.”

Ngay lập tức, một người chơi chuyên thích táy máy cơ chế game lên tiếng phản bác với vẻ không phục “Biết cái gì! Có thể cua được NPC cũng là một loại thực lực đó.
Anh từng chơi cái thể loại cốt truyện thế giới mở chưa? Dỗ được NPC đặc biệt, có khi còn mở ra cơ duyên lớn, lấy được đồ hiếm nữa kìa. Mà tôi nói thật, NPC kia đúng là đẹp đến phát sáng, nếu cậu ấu đồng ý thì tôi cũng không ngại đâu nha~”

Có một nữ người chơi liếc nhìn cậu chàng vừa nói “NPC đẹp vậy tôi cũng không ngại”, rồi buông một câu đánh giá đầy khinh thường “Với cái tính tình như cậu á, thôi dẹp đi. NPC người ta cũng không phải ai cũng nhận đâu.”

Một câu nói trúng tim đen, khiến không khí bàn luận khựng lại một chút, kiểu tình huống “thẳng có thể bẻ cong, cong có thể vặn thẳng” đó, không có nhan sắc và khí chất, thì thôi khỏi mơ tưởng điều khiển mấy NPC chất lượng cao như thế.

Nhưng rồi có người chợt phản ứng “Khoan đã… Hai người đó… chẳng phải đang định ra khỏi thôn sao?!”

Mọi người lập tức căng thẳng.
Từ lúc vào phụ bản đến giờ, tất cả người chơi đều thấy rõ một ranh giới sương trắng, bao phủ xung quanh thôn như một bức tường mờ ảo. Thôn dân có thể ra vào tùy ý, nhưng người chơi bước quá giới hạn sẽ lập tức bị mạt sát, xóa sổ trong nháy mắt.

Do từng có một pha mở màn đẫm máu ngay trên xe buýt, đám tân thủ còn lại không ai dám manh động, đều ngoan ngoãn tìm manh mối bên trong thôn.

Lúc này, một vài người chơi am hiểu tiềm hành (ẩn thân, rình mò) liền nhanh chóng bám theo. Có người thậm chí dùng luôn đạo cụ ẩn hình, không dám thở mạnh.

Họ cứ thế lặng lẽ dõi theo Đàm Quy đi cùng Trần Tiểu Mặc, dưới sự dẫn dắt của con trai trưởng thôn, hai người… bước qua ranh giới giới hạn, ra khỏi thôn, tiến thẳng về phía sau núi.

Rất nhiều người nín thở theo dõi…và rồi, không có gì xảy ra.

“Đại lão quả nhiên có chuẩn bị trước, không bị mạt sát!”
“Vậy là trên núi có thể đi được!”

Sau núi, tuy không có nhà cửa hay kiến trúc sinh hoạt, nhưng vẫn nằm trong phạm vi quản lý của Trần gia thôn.

Ngọn núi này không cao, khoảng 300 mét, cũng không phải dạng núi lớn liên miên rậm rạp cây xanh, nhưng cũng không đến mức thấp. Nhìn tổng thể, đây là một ngọn tiểu sơn lẻ loi, hoang sơ mà yên tĩnh.

Trần Tiểu Mặc bẻ một nhánh gậy gỗ, vừa gõ vào bụi cỏ vừa đi trước dẫn đường “Chỗ này có thể xem như nghĩa địa công cộng của thôn. Người chết trong thôn phần lớn đều chôn ở đây. Trên núi còn có một ngôi miếu nhỏ, thờ Sơn Thần phù hộ nhân duyên. Nghe nói rất linh nghiệm, trước kia còn có nhiều người lên núi thắp hương cầu duyên nữa đó.”

Nghe giọng kể vừa tự nhiên vừa thân thiết của cậu, nơi này không còn mang cảm giác âm u mà như một chốn quê bình dị có phần tĩnh mịch.

Tuy nhiên, có thể thấy rõ ngọn núi đã lâu không được chăm sóc, cây cối mọc loạn, cỏ dại vươn cao, không có ai lên đây hái lượm hay dọn dẹp.
Thời điểm hiện tại cũng không phải mùa thu hái, nên dọc đường đi Đàm Quy không thấy một thôn dân nào khác xuất hiện trên núi.

Đường lên núi khá hẹp, một đoạn đầu bị cỏ cây mọc quá rậm che lấp, phải rẽ qua mới thấy lộ ra một con đường sỏi nhân tạo, những hòn đá nhỏ sát bên vách núi, ép chặt vào sườn núi, men theo đường mòn để lên.

Trần Tiểu Mặc quay đầu lại nhắc nhở “Những khối đá này nghe nói là tạc từ trăm năm trước, nên đi lại không chắc chắn lắm, anh cẩn thận một chút nhé.”

Trần Tiểu Mặc đi phía trước mở đường, đến một đoạn núi gồ ghề, bỗng quay đầu lại, vươn tay về phía Đàm Quy, ánh mắt lấp lánh như tuyết sớm “Anh Đàm, đoạn này đường gập ghềnh, em nắm tay anh đi nhé.”

Đây là lần đầu tiên Đàm Quy thật sự nhìn kỹ tay của Trần Tiểu Mặc.
Một người có khuôn mặt giống, tên cũng giống, có thể miễn cưỡng cho là trùng hợp…
Nhưng chỉ tay trong lòng bàn tay cũng giống nhau như đúc, thì thật sự khó mà coi như ngẫu nhiên.

Đàm Quy nhìn thấy những đầu ngón tay được tỉ mỉ chăm sóc, không hề giống một thiếu niên sơn dã nên có làn da rám nắng hay khô ráp, mà ngược lại, trắng nõn như tuyết, sạch sẽ như băng tuyết đọng trên đỉnh núi, tinh khiết vô tì vết.

Anh còn thấy một nốt ruồi nhỏ quen thuộc nằm trên nền trắng ấy.

Anh không chần chừ cầm lấy tay đối phương, ngón tay đan vào khe ngón tay Trần Tiểu Mặc, mười ngón giao nhau, cử chỉ tự nhiên mà cực kỳ thân mật.

Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền tới, khiến thiếu niên vốn đã ngượng ngùng lập tức đỏ rực hai tai, toàn bộ khuôn mặt như sắp phát nhiệt đến nơi.

Hai người tiếp tục đi thêm khoảng 30 phút, cuối cùng cũng đến được vị trí Sơn Thần miếu mà Trần Tiểu Mặc từng nhắc.

Nhưng ngôi miếu này, nơi từng có hương khói nghi ngút, giờ đây chỉ còn là một căn chùa rách nát. Mái dột, tường bong tróc, một góc nhà hoàn toàn phủ đầy mạng nhện.

Ánh mắt Đàm Quy đảo qua, lập tức phát hiện những sợi tơ đỏ quỷ dị quen thuộc, chính là loại anh từng thấy tại những nhà thờ từ đường trong thôn.
Trong điện miếu còn có một pho tượng mạ vàng, nhìn kỹ thì chính là phiên bản lớn của tượng thần mà thôn dân thờ phụng.

Nhưng điều khiến người ta rùng mình là trên gương mặt vốn hiền từ, trang nghiêm của bức tượng, có một vết rách cực kỳ rõ ràng, rạch ngang từ mi mắt xuống má, tạo cảm giác quỷ dị, lệch lạc đến gai người.

[Tác giả có lời muốn nói:]

Tượng thần “Chính là tiểu tử mày rậm mắt to nhà ngươi ! Chính ngươi làm ta… phá tướng!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.