Chương 63: Đại hội Tiểu Long (2)

Vừa trở về viện, sư huynh Tống Hàn Vũ - Trình An, môn đệ Trường Bạch phái

lập tức đưa người chạy đến muốn mang Tống Hàn Vũ về. Hắn một mực không

đi còn nói hắn chỉ luyện đao, không luyện kiếm. Trình An ngồi nửa ngày

không có biến chuyển liền ảo não trở về.

Chân trước Trường

Bạch phái rời khỏi, chân sau người của Mộc Sát Sơn Trang đã đến, không

phải đòi người mà là đem tặng hai rương châu báu cùng một vạn lượng bạc

nói là phí bồi thường. Người trong Thiên Hải Lâu không biết chứ Tư

Nguyệt dĩ nhiên hiểu, bồi thường đồ đạc bị tiểu tử kia đập vỡ a, không

chừng còn bồi thường tinh thần nữa.

Suốt mấy ngày sau đó,

Tích Ngạo quấn lấy Tư Nguyệt đến lợi hại. Hắn muốn nàng dạy hắn võ công, trước đó còn khinh bỉ Tử Giai Âu Thần dạy khinh công gì đó đến cả vòng

sơ loại cũng khó qua. Tử Giai Âu Thần dở khóc dở cười, hắn dạy khinh

công thì làm sao đánh được tảng đá, trừ phi nó biết chạy a.

Nàng vừa ngồi ăn điểm tâm vừa véo khuôn mặt tròn mịn của bạn nhỏ Tích Ngạo,

mỉm cười nói : “ Không phải ngươi nói đã có sư phụ rồi sao ?”

Tích Ngạo híp mắt cười : “ Lão sư sẽ không trách đâu. Tỷ tỷ, làm sư phụ của ta đi, đi mà.” Hắn ủy khuất kéo kéo tay nàng.

Thấy hắn giả vờ đáng thương, đối với tư chất của hắn nàng cũng rất thưởng

thức nên gật đầu đồng ý. Dù sao vòng sơ loại kéo dài đến mấy ngày, không học được võ hổ thì mèo cào cũng xem như đối phó được.

Mà Tư

Nguyệt không ngờ nàng đã bị bạn nhỏ tính kế. Hắn biết với thành tích võ

công của hắn chắc chắn không thể thắng được, chi bằng nhận thêm tỷ tỷ

làm sư phụ, chính là cống cho lão sư hắn cái lão bà. Chắc chắn sẽ không

bị đánh mông. Tích Ngạo vừa nghĩ vừa cười đến rực rỡ. Mà thật sự theo

như lời Cực Sát Phong thì đây là điều duy nhất khiến hắn không hối hận

khi nhận Tích Ngạo làm đồ đệ.

“ Tích Ngạo, ngươi muốn học võ

công gì ?” Tư Nguyệt tinh thông mười tám món binh khí, mỗi loại đều có

bộ võ pháp riêng. Trong Tàng Thư của Thiên Hải Lâu rất nhiều bộ bí tích

đã được nàng tiếp thu sạch sẽ nên nàng thực không biết phải dạy cái gì.

Tích Ngạo tỏ vẻ suy tư, nhăn nhăn cái trán song mở to hai mắt, phấn khích

nói : “ Ta muốn học võ công vừa xinh đẹp vừa tiêu sái nhưng phải uy

mãnh, một giết một trăm.”

Nói xong khuôn mặt ai nấy chảy dài

ba vạch hắc tuyến. Tiểu tử này quá tham lam rồi ! Người trong Thiên Hải

Lâu tuy biết Tư Nguyệt võ công cao cường nhưng thường ngày đều là thần

long thấy đầu không thấy đuôi nên khi nàng đồng ý dạy võ rất nhiều người liền chạy đến xem.

Bộ dạng Tích Ngạo làm nàng bật cười, véo

má hắn hai cái, ngẫm nghĩ một hồi lại nói : “ Vậy thì trước tiên là dạy

ngươi bộ kiếm “Thủy Lưu Hoa” trước. Kiếm pháp không tính là tốt nhưng

thích hợp cho hài tử như ngươi học.”

Tích Ngạo vốn định phản

bác nhưng nhìn một lượt mọi người ở đây đều thấy khuôn mặt như bị nghẹn

thì thức thời im lặng, chắc chắn võ công này không đơn giản như lời tỷ

tỷ nói rồi.

Người bị nghẹn đầu tiên dĩ nhiên là Tử Giai Âu

Thần, “ Thủy Lưu Hoa” kiếm pháp ảo diệu không kém “Trường Bạch kiếm

pháp” của Tống Vạn Thiên, khi dùng kiếm phải ba phần uyển chuyển, bảy

phần mềm mại, nét kiếm mảnh mai như hoa rơi, gió thôi nhưng sát thương

cực kỳ đáng sợ. Bộ kiếm pháp này đã bị thất truyền, thậm chí có bí tịch

cũng chưa chắc luyện được.

Tư Nguyệt nhìn quanh một hồi sau đó cầm thanh Phục Ma Linh kiếm của Tích Ngạo lên chuẩn bị thi chiêu.

Cổ Phi vội vàng ngăn cản : “ Lâu chủ, Phục Ma Linh kiếm có thể nhận chủ

nhân. Người không phải chủ nhân của nó có thể bị linh khí đả thương đến

chết.”

Nàng v**t v* thanh kiếm một cái rồi vận công không để ý lời Cổ Phi. Phục Ma Linh kiếm rung lên, bắt đầu tỏa ra khí yểm trấn áp

nhưng Tư Nguyệt truyền khí vào kiếm khiến nó bị áp bức không còn chống

cự. Nàng nhếch môi cười, một tay quần vũ, bạch lụa mềm mại phất lên.

“ Thức thứ nhất : Phù Dung xuất thủy !”

Đường kiếm uyển chuyện như mây bay, nhẹ nhàng như gió. Từng chiêu một bên

ngoài mềm mại nhưng bên trong quyết tuyệt, ngoan độc. Chỉ cần trúng một

chiêu chắc chắn đầu rơi máu chảy. Sở dĩ “Thủy Lưu Hoa” không ai luyện

được vì không có đủ khả năng nhìn thấu sát chiêu trong từng đường kiếm

tưởng chừng như đang múa kia, khiến nó bị thất truyền.

Sau

vòng sơ tuyển còn lại hơn một trăm người, bốc thăm theo số để đầu trên

võ đài. Sân đấu dựng lên bốn cái võ đài, người đến xem càng đông hơn.

Tám người đầu tiên không có Tích Ngạo và Tống Hàn Vũ nhưng có một thần

đồng phái Hoa Sơn, chính là Triều Tang. Thiếu niên tầm mười ba, vận y

phục màu trắng viền đen, tóc dài được buộc thấp, mái một bên xõa xuống

khiến thần thái sắc bén mấy phần.

Triều Tang dùng bộ kiếm

pháp “ Thủy Chỉ Lưu” của Hoa Sơn, trên người hẳn còn luyện một bộ nội

công tâm pháp hản là chân truyền, quả nhiên tiến đến Thổ Hoàng Câu. Đối

thủ của hắn chỉ là môn đệ bình thường phái Nhất Kiếm nên nhanh chóng bị

đánh hạ, chưa tới ba chiêu.

Tám người tiếp theo có Tống Hàn

Vũ, đối thủ khá lợi hại, gọi là Tinh Dạ thuộc “ Phi Ảnh Môn” của tà

giáo. Ban đầu Tống Hàn Vũ liên tục công kích song đối phương đều là

tránh né, đến cùng mất sức Tinh Dạ phản công đẩy hắn đến mép của võ đài. Trong lúc quẫn bách Tống Hàn Vũ cắn răng nhắm mắt tung chiêu.

“ Lưu Vân Hóa Vũ !”

Một chiêu của Trường Bạch kiếm pháp. Xưng quanh đều trở nên im lặng, hắn

lấy danh đồ đệ Đao Đế Vương Luân lại sử dụng kiếm pháp của Kiếm Vương

thực khiến người Thiên Hải Lâu thất vọng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.