Chương58: Chỉ là bằng hữu?

Editor: Lãnh Huy3t

Beta: Trgtrgnd96

"Có cái gì buồn cười ?" Bạch Dật đen mặt đứng lên, giơ tay phất phất cỏ dại cùng với cát dính trên mặt, lại vỗ vỗ bụi đất dính trên người. Mắt hoa

đào bán híp lướt qua ý cười còn ẩn ẩn trên khóe môi Tử Tình, tiện thể

dừng lại trên căn phòng sau lưng nàng, thanh âm mang theo tức giận từ

trong miệng hắn mà ra.

"Là ai? đi ra cho ta!"

Vừa

rồi, lúc hắn bước chân ra cửa, sau gót chân bị một cỗ ám kình đánh úp.

Cỗ ám kình kia mang theo một cỗ uy áp làm cho người ta không thể bỏ qua, khiến cho hắn không thể phản ứng lại được chút gì, nếu không hắn cũng

không chật vật tới mức cùng với mặt đất thân mật hôn môi. Vốn tưởng là

người nọ đã rời đi, ai ngờ còn nấp trong chỗ tối!

Đáng ghét, vậy mà

hắn lại không phát hiện ra rốt cuộc là người nọ ẩn thân ở chỗ nào! Chỉ

cảm thấy trong lòng có một cỗ lửa giận bốc lên mãnh liệt, thấy hồi lâu

sau cũng không có người đi ra, hắn không khỏi đi nhanh vào trong phòng,

muốn bắt cho bằng được kẻ giấu trong chỗ tối kia.

"Sư huynh, huynh..." Nhìn vẻ mặt đen thui của hắn, Tử Tình bước lên phía trước, mở mở miệng đã bị hắn ngăn lại.

"Muội đứng qua một bên đi! Hôm nay ta mà không bắt được tên kia, ta sẽ không phải là Bạch Dật!"

Huynh vốn không phải là Bạch Dật, Bạch Dật bất quá chỉ là tên của huynh ở

trên Thanh Sơn mà thôi. Tử Tình nhẹ lẩm bẩm ở trong lòng, thấy vẻ mặt

tức giận của hắn, không khỏi khẽ thở dài một tiếng. Vốn dĩ hắn đã đi

rồi, sao đột nhiên Thần lại động thủ? Vừa rồi vô thanh vô tức, nàng nghĩ là hắn đã rời đi rồi, ai ngờ còn ở nơi này.Bây giờ phải làm sao để

giảng hòa đây?

"Nga? Phải không?"

Thanh âm trầm

thấp mang theo một tia lãnh liệt cùng không chút để ý không nhanh không

chậm từ trong không khí truyền đến, không phân biệt là từ nơi nào, dường như không đem Bạch Dật để trong mắt, không coi lời nói của hắn ra gì.

Nghe thấy thanh âm đó, Tử Tình không khỏi than nhẹ một tiếng, xem ra hôm nay còn không chấm dứt được. Lấy tu vi của Thần, tin tưởng rằng muốn không

kinh động tới Bạch Dật mà rời đi không một tiếng động là điều dễ dàng.

Ai ngờ hắn vừa mới ra tay giờ lại còn lên tiếng, lúc trước nàng còn một

mực chắc chắn rằng nơi này không có người khác đến...

Mà nghe thấy thanh âm nam nhân từ trong không khí truyền đến, đôi mắt hoa đào

của Bạch Dật quả nhiên quay lại liếc mắt nhìn Tử Tình một cái, giống như là chất vấn, không phải là muội nói không có ai tới sao? Vậy đây là có

chuyện gì?

Bất đắc dĩ, Tử Tình chỉ có thể nhẹ giọng nói: "Sư

huynh, hắn là bằng hữu của ta, huynh vẫn nên đi về trước đi!" Cả hai đều không quen nhau, sao mà hai người còn chưa chạm mặt cũng đã như nước

với lửa? thật không biết nếu hai người gặp nhau thì sẽ còn xảy ra những

chuyện nào nữa đây?

"Bằng hữu? Quy định của Thanh Sơn là trừ

khi được đồng ý, nếu không thì không thể tùy tiện tiến vào. một khi tùy ý xâm nhập, bắt được sẽ bị khép vào trọng tội!" Mắt hoa đào híp lại, liếc mắt nhìn chung quanh một cái, khẩu khí không hề tốt nói xong, nhất là

đối phương lại là nam nhân! Tử Tình che chở cho hắn ta như vậy, hắn thật sự không hề thích!

"Nga? Ta thật rất muốn biết, ngươi có thể tìm được ta hay không đây?" Thanh âm không chút để ý lại mang theo một

tia lãnh ý truyền đến, khiến Bạch Dật đang trong cơn giận dữ lại càng

thêm căm tức hơn! Hơi thở huyền khí trên người, trong nháy mắt đi theo

cơn giận dữ của hắn mà càng bốc lên cao, tràn ngập khắp thân thể hắn.

Hơi thở mang huyền khí màu xanh từ trên người Bạch Dật bắt đầu nổi lên và

nhanh chóng mở rộng ra xung quanh, một thân hồng bào của hắn bay bay lên trên không, một thân tức giận cũng càng ngày càng bành trướng, quanh

thân tản mát ra hơi thở hung ác nham hiểm, thật sự khiến cho người ta

cảm thấy sợ hãi.

Tử Tình không khỏi than nhẹ một tiếng. Bạch

Dật tuy rằng đối xử với nàng coi như không tệ nhưng nàng biết thủ đoạn

của hắn cũng là cực kì tàn nhẫn. Tính tình của hắn biến đổi tùy theo tâm trạng, khi hắn vui vẻ có thể mang bộ mặt tươi cười với người khác;

nhưng khi không vui, vẻ mặt của hắn hung ác nham hiểm tựa như ác ma đến

từ địa ngục. Quen biết nhau vài năm, tuy rằng nàng chưa từng thấy qua

thủ đoạn của hắn nhưng cũng nghe qua không ít. Hôm nay nếu không ngăn

lại, thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Lập tức, nhẹ nhàng đi đến bên người hắn, một bàn tay dường như vô tình nâng lên vuốt vuốt

sợ tóc bên tai, lơ đãng phất qua trước mặt hắn, đôi mắt bình tĩnh dừng ở trên người hắn, nàng nhẹ giọng nói: "Sư huynh, ta đỡ huynh qua bên này

nghỉ ngơi một lát đi!"

Bạch Dật đang trong cơn phẫn nộ nghe

thấy như thế, vẻ mặt mạc danh kì diệu, nhìn Tử Tình đang đứng bên người

nghi hoặc hỏi: "Vô duyên vô cớ sao mà ta phải đi nghỉ ngơi? Ta còn muốn

bắt được tên kia...Sao mà đầu ta có chút, có chút choáng váng..." Hắn

còn chưa nói xong, hơi thở huyền khí trên người bắt đầu biến mất vô tung chỉ trong nháy mắt, bước chân lảo đảo hai cái. Dường như nghĩ đến cái

gì, vẻ mặt không thể tin nhìn chằm chằm vào thần sắc lạnh nhạt như trước của Tử Tình, cuối cùng ý thức chống đỡ không được, dần dần lâm vào hôn

mê, thân thể cũng đổ lên người nàng.

Ở chỗ tối, Thần nhìn

thấy một màn này, ánh mắt thâm thúy không khỏi lóe lóe, y bào màu trắng

nhẹ nhàng phất lên, tao nhã đi ra từ phía sau cửa. Hắn thật không nghĩ

tới, mới vài năm không gặp mà trên phương diện y thuật nàng còn có thiên phú cao như vậy, quả thực là làm cho hắn rất kinh ngạc. Vừa rồi, cái

tay kia giống như vô tình, từ trong ống tay áo của nàng bn r không

phải là bột phấn mà dường như là một cỗ mùi hương. Vậy mà chỉ trong nháy mắt có thể hạ gục một gã Vũ tông cấp sáu, thật sự là không đơn giản.

Hắc đồng sâu không thấy đáy nhìn thấy Bạch Dật đang tựa trên người Tử Tình, u quang trong mắt chợt lóe, ống tay áo màu trắng phất một cái, một cỗ

ám kình từ trong ống tay áo hắn bn r, đánh úp về phía bóng dáng hồng

sắc kia.

Tử Tình hơi giật mình, cảm giác Bạch Dật vốn đang

tựa trên người nàng bỗng nhiên bị cỗ ám kình kia bn r ngoài. Chờ nàng

phục hồi lại tinh thần, cả người Bạch Dật đã ngã trên giường của nàng,

mà bởi vì trúng mê dược cho nên không thể làm hắn phát ra bất kì âm

thanh nào.

Nàng có chút xin lỗi liếc mắt nhìn Bạch Dật đang

trong mê man một cái. Vốn không nghĩ sẽ dùng dược đối với hắn nhưng nếu

không ngăn cản thì không biết sự tình còn phát triển thành cái dạng gì,

nàng cũng là không có biện pháp nào khác a.Quay đầu lại, nhìn thấy Thần

đã đi tới bên cạnh nàng, không khỏi mở miệng hỏi: "Sao vừa rồi huynh

không đi ? Nếu làm cho người ở đây biết, huynh sẽ gặp phiền toái đấy."

Trong hắc đồng hào quang chợt lóe, hắn nhìn nàng một cái thật sâu, thanh âm trầm thấp chậm rãi hỏi: "Muội đang quan tâm ta sao?"

"Vừa rồi ta cũng đã nói qua, chúng ta là bằng hữu." Thanh mâu bình tĩnh nhìn hắn. Tuy rằng đây là lần thứ hai nàng cùng hắn gặp mặt nhưng từ trong

đôi mắt hắn nhìn nàng, cùng với năm ấy hắn dạy nàng luyện kiếm, giúp

nàng đốn cây, đưa vòng cổ cho nàng, nàng liền cảm thấy hắn hẳn là đã

biết nàng từ trước.

Nhưng hắn không phải là người ở Thanh

Sơn, mà khi đó nàng cũng vừa mới đến Thanh Sơn không lâu, hắn làm sao có thể nhận thức nàng? Trong đó hẳn là có một số chuyện mà nàng không

biết, có lẽ nàng nên bớt chút thời gian đi hỏi sư phụ một chút, năm đó

là ai cứu nàng? Là ai đưa nàng vào Thanh Sơn?

"Chính là bằng

hữu?" Hắn hơi hơi nhíu mày, liễm hạ đôi mắt sâu thẳm, thấp giọng nỉ non, lại nâng mắt nhìn vẻ mặt bình tĩnh lạnh nhạt của nàng, ở trong cặp mắt

trong suốt kia, thấy được ảnh ngược của chính mình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.