Chương45: Hối hận vạn phần

Editor: Lãnh Huy3t

Beta: PhượngMinhNguyệt

Tử Kiệt quỳ mặt đất, khi nghe được tiếng khóc bên ngoài liền ngẩng đầu

nhìn về hướng Tử Sa đang bị Tử Nghiễn cùng Tử Cầm kéo vào. Thấy nàng lấy ống tay áo che mặt, chỉ còn lộ ra đôi mắt đẹp ngấn lệ, liền cảm thấy

chấn động, chẳng lẽ nàng từ nữ biến thành nam? Thân thể cũng xảy ra biến hóa?

Nghĩ vậy, trong lòng không khỏi chấn động, rốt cuộc đã

xảy ra chuyện gì? Bọn họ rõ ràng là bỏ dược này vào trong ấm nước của

nha đầu Tử Tình chết tiệt kia, tại sao bọn họ lại trúng chiêu? Ánh mắt

khiếp sợ nhìn qua Tử Tình đứng bên cạnh sư phụ, thế nhưng lại thấy khóe

môi nàng cong lên mỉm cười, trong đôi mắt trong suốt mang theo thần sắc

như xem kịch vui, đột nhiên giật mình liền vội vàng đứng lên, vươn tay

chỉ vào nàng gầm lên: "Là ngươi! Là ngươi có đúng hay không!"

Phẫn nộ đến mức làm cho lồng ngực phập phồng, Tử Kiệt chỉ cảm thấy trong

lòng có luồng hỏa diễm cơ hồ như muốn nổ tan rồi thoát ra, hai tay gắt

gao nắm chặt thành quyền, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm nàng,

gân xanh nổi lên, xương cốt rung động kêu lên răng rắc, thần sắc kia

giống như dã thú hung tàn bị chọc giận, hận thể nhào đến xé xác nàng

thành từng mảnh! Bọn họ hạ độc nàng, nhưng hắn cùng Tử Sa đều bị trúng

chiêu, mà nàng lại không có việc gì. Trừ bỏ nàng thì còn ai vào đây?

Nhất định là nàng làm! Nhất định là nàng làm!

Tử Sa đứng ở

bên cạnh cúi đầu nức nở, vai run lên từng đợt từng đợt, nước mắt không

ngừng tràn ra từ đôi mắt xinh đẹp làm cho người khác khỏi động lòng

thương cảm. Mọi người trong phòng chỉ có Lăng Thành vẫn trưng ra bộ mặt

uy nghiêm, hơi mím môi, đôi mắt lợi hại đảo qua mọi người, đáy mắt chỉ

là mảnh sâu thẳm làm cho người ta không thể nhìn ra suy nghĩ cái gì.

Tử Tình đứng bên cạnh Lăng Thành, thản nhiên liếc mắt nhìn mọi người, khóe môi khẽ cong lên nụ cười như có như không, từng bước tới phía trước,

đôi mắt trong suốt bình tĩnh nhìn Tử Kiệt ở trước mặt, nhanh chậm : "Tuy rằng hiện tại ngươi biến thành nữ nhi, nhưng cũng không thể tùy tiện

ngậm máu phun người. Cái mà ngươi trúng là Âm Dương Tán, mà sư phụ cũng

nói đó là thứ tà ác của Ngũ độc môn. Từ khi ta được sư phụ mang đến núi

Lăng Phong chưa bao giờ rời khỏi đây dù chỉ một bước, làm sao có thể có

ÂM Dương Tán?"

Thanh của nàng từ tốn, bình tĩnh, ánh mắt đánh giá hai khối hơi hơi nổi lên trước ngực Tử Kiệt, nói: "Lại chưa nói đến ở đây có nhiều người như vậy, vì sao chỉ có hai người các ngươi trúng

Âm Dương Tán? Mà ngươi, dựa vào đâu lại dám nói là ta làm? Chẳng lẽ

ngươi thấy ta hạ độc ngươi? Hay vẫn là thấy ta cất giấu Âm Dương Tán?"

Thanh âm thản nhiên, lại mang theo khí thế bức người, đôi mắt bình tĩnh mà

lạnh nhạt, không biết từ khi nào trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng như

băng nhìn thẳng vào Tử Kiệt, khiến hắn phảng phất như bị đặt mình trong

hầm băng, cỗ hàn khí từ dưới chân dâng lên, lạnh nhập nội tâm. Làm hắn

khỏi rùng mình, đợi đến khi nhìn lại nàng lần nữathì thấy nàng thần sắc bình tĩnh mà lạnh nhạt, đôi mắt như mặt hồ sâu thẳm, làm cho người ta

nhìn ra, nhận , giống như màn vừa rồi chỉ là ảo giác của hắn.

Là hắn nhìn lầm sao? Hẳn là ảo giác! Nàng chỉ là tiểu hài tử, làm sao lại

có khí thế và ánh mắt lạnh băng làm cho người ta phải sợ hãi như vậy?

Nhất định là nhìn lầm rồi!

Nghe bọn họ nói chuyện, rồi lại

nhìn Tử Kiệt cùng Tử Sa nghe được câu trả lời, Lăng Thành cũng có chút

suy ngẫm tra xét, khóe mắt liếc nhìn ấm trà bị đánh nát do cái vỗ lên

bàn vừa rồi của hắn, ánh mắt uy nghiêm dừng lại người Tử Kiệt cùng Tử

Sa, thanh mang theo uy áp trầm giọng quát: "Hai người các ngươi quỳ

xuống cho ta!"

Cỗ uy áp mạnh mẽ tràn ra theo ánh mắt, dưới

ánh mắt chứa uy áp của Lăng Thành, hai người Tử Kiệt cùng Tử Sa bùm một

tiếng quỳ rạp xuống đất. Mà lúc này, dưới cỗ uy áp của Lăng Thành, Tử Sa bị đè ép khiến cả người run run, hai tay vô lực rũ xuống đất, nên dung

mạo mà nàng vẫn gắt gao che dấu liền lộ ra, ánh vào mắt mọi người trong

phòng, làm cho mọi người sợ tới mức rụt lui vài bước, chỉ kém thét chói

tai ra tiếng.

Tuy rằng sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy chòm râu dài mọc trên mặt Tử Sa, mọi người vẫn bị hoảng sợ thôi.

Nghĩ đến gương mặt xinh đẹp như hoa có chiếc cằm tinh xảo nhưng lại mọc

râu, bộ dáng kia muốn có bao nhiêu quái dị liền có bấy nhiêu quái dị.

Nhận thấy được ánh mắt bọn họ, Tử Sa xấu hổ đến ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ kém chôn đầu xuống dưới mà thôi.

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì!" Lăng Thành trầm giọng quát, thanh âm uy nghiêm

toàn bộ phát ra, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm hai người quỳ gối trước

mặt, khuôn mặt trừ bỏ nghiêm túc vẫn là nghiêm túc. thân uy áp làm cho

người khác thể bỏ qua, thẳng tắp bức ép tới hai người đang quỳ.

Tử Kiệt cùng Tử Sa cả người run lên, dưới sự uy áp của Lăng Thành chỉ cảm

thấy đỉnh đầu như có áp lực cường đại ép buộc bọn họ, làm cho bọn họ

ngay cả th* d*c cũng cảm thấy khó khăn, hai người hít sâu hơi, run giọng : "Sư phụ ... chúng con ... chúng con biết."

Lăng Thành híp

mắt lại, thanh âm chứa uy áp bỗng nhiên quát lên, giọng điệu thập phần

trầm thấp, gương mặt hơi hơi chớp lên: "Lớn mật! Các ngươi nghĩ là ta

tra không được sao? Cho các ngươi cơ hội nữa, thành thật khai báo có lẽ

ta xử phạt nhẹ, còn bằng không để cho ta điều tra ra được, nhất định

trục xuất bọn ngươi ra khỏi Thanh Sơn! Nếu bị trục xuất, đến lúc đó,

đừng nói là Thanh Sơn không thu lưu các ngươi, liền ngay cả ba đại danh

sơn khác cũng không thu nhận các ngươi! Các ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ

càng!"

Nghe xong, trừ bỏ Tử Tình, tất cả mọi người trong

phòng đều chấn động, không thể tin được nhìn gương mặt nghiêm túc của

Lăng Thành. Bọn họ đều biết đệ tử nếu bị trục xuất ,những danh sơn khác

nhất định sẽ không chịu thu nhận, nếu bị trục xuất khỏi Thanh Sơn, vậy

hai người bọn họ không thể lại tu tập võ công tâm pháp của tứ đại danh

sơn. Điều này cũng đại biểu là chỉ có thể đến ít môn phái để học tập, cả đời không có khả năng trở mình!

Sư phụ vậy mà lại nói ra

những lời này, xem ra sư phụ rất tức giận. Mấy người Tử Nghiễn phức tạp

nhìn Tử Kiệt cùng Tử Sa quỳ trên mặt đất, cũng cảm thấy có chút hiểu

được. Sư phụ như vậy chẳng lẽ đoán rằng Âm Dương Tán là do hai người bọn mang vào? Nếu bọn họ mang thuốc vào, sao người trúng chiêu lại chính là bọn họ?

Hôm nay, không nói với sư phụ, nếu để cho sư phụ

điều tra ra, bọn họ nhất định bị trục xuất ra khỏi núi. Nghĩ vậy, mấy

người không khỏi lo lắng : "Các ngươi mau nói a! Rốt cuộc là xảy ra

chuyện gì, mau giải thích rõ ràng với sư phụ."

Tử Kiệt cùng

Tử Sa nghe Lăng Thành nói thế, khuôn mặt đều lộ ra thần sắc hoảng sợ,

kinh hoảng không ngừng phe phẩy đầu : "Không cần ... sư phụ ... không

cần ... chúng ta ... chúng ta!" Nếu sư phụ muốn tra, nhất định tra ra

được, đến lúc đó bọn họ nhất định bị trục xuất khỏi Thanh Sơn. Bọn họ

không thể bị trục xuất ra khỏi Thanh Sơn, cho dù là nếu bị nghiêm khắc

xử phạt, bọn họ cũng không thể bị trục xuất khỏi Thanh Sơn!

Tử Tình đứng ở một bên sau khi nghe thấy bọn họ nói thế, khóe môi liền

nhếch lên độ cong nhợt nhạt, ý cười bên môi càng lúc càng thêm sâu sắc.

Nàng muốn bọn họ đem tất cả những chuyện mà họ làm ra, một chuyện cũng

không thể thiếu!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.