Chương 8

NGÀY TRỞ LẠI ĐỨC CƠ

Sau

các trận đánh mang tính chiến lược, tạo ra hành lang an toàn, từ vạch biên giới

đồn 23 biên phòng đến ngả ba đường Công Hương, chúng ta đã chiếm lĩnh những vị

trí then chốt trên đường 19, địch không thể làm gì được, trên quãng đường hơn

chục km ta có tới ba sư đoàn, thì chúng chui vào đâu được, chúng nhúc nhích là

ta dọn, chúng cục cựa thì ta nã pháo, thời gian này chúng vẫn tung các toán nhỏ

lẻ chọc phá các chốt nhỏ lẻ của ta, súng nổ hầu như cầm canh cả ngày, không ở

hướng 307 thì hướng 309, cánh trinh sát f chúng tôi công việc cũng giảm lại rất

nhiều, vì không có trận đánh nào cỡ d và e xuất hiện. Trong thời gian cuối

tháng mười một, ta cũng đang tính tới những chiêu mới để trị bọn này, (cỡ lính

lác như tôi thì làm sao biết được QK5 cho mỗi f rút một e về Đức Cơ để củng cố,

chuẩn bị cho chiến dịch sắp tới… F307 rút e95 và c trinh sát cùng một d pháo về

tuyến sau). Trong những ngày còn lại trên đất K, chúng tôi chỉ đi trinh sát

quanh khu f bộ, đưa anh em vận tải chuyển hàng lên chốt cho các e29 và 94, và

thực sự lúc này cả c trinh sát mới đông đủ, đợt bổ sung quân vừa rồi hai mươi

người qua một tháng ùng oàng đã vơi đi hết năm, anh em hi sinh ở hướng e29 và

94, cánh theo e95 thì nguyên vẹn, nhìn khung cảnh sinh hoạt của đơn vị ngày đó

vui lắm, cũ mới lần đầu gặp nhau, cũng có nhiều điều tâm sự, ban đêm dưới hầm

ngầm sâu khoảng 2,5 m, lính ta uống trà, ăn lương khô, nói đủ thứ chuyện trên đời...

phải đến ca gác thứ tư, năm anh em mới ngủ (hai giờ sáng). Thư từ ở nhà gửi lên

bắt đầu nhận lai rai…

Mỗi

anh mỗi hoàn cảnh, chỉ những anh có vợ rồi thì lắm chuyện rắc rối, chứ những

anh em chưa vợ 100% thì chả việc gì... gia đình, người yêu, nhắc nhở cẩn thận

trong tác chiến, ăn ngủ đừng để sốt rét... các cô nàng thề non hẹn biển chờ

ngày các anh về để… chỉ có vậy… hết.

Lần

đầu tiên tôi nhận thư em… em cũng áy náy như tôi ngày chuyển quân lên biên giới

chưa kịp gặp mặt, với độ lệch chừng mười, mười lăm phút... giữa kẻ ra đi và người

đến thăm… nó đau là đau chỗ này… tiếc nuối cũng tiếc nuối từ đây... Chiến tranh

có những khoảnh khắc đau thương cực ngắn, mà chỉ có người trong cuộc mới thấu

hiểu… “… Anh chưa kịp ôm em trong vòng tay của người lính… Chưa kịp cảm nhận

hơi thở của người lính ra sao… em chưa hình dung ra anh mặc quân phục khác với

khi ở nhà thế nào… em vẫn mong chờ ngày đó và mong nó đến với em trong đêm nay,

trong giờ phút em viết thư cho anh, em tin rằng anh phải khác với những anh bộ

đội em gặp, phải khác với những anh bộ đội em thấy… vì anh là anh của em, mãi

mãi là của em…” (Trích nguyên văn chính xác 100% kể cả dấu chấm câu).

Công

việc dồn dập đến, và chúng tôi lại phải đi, theo yêu cầu của nhiệm vụ, chỉ còn

một chút gì âm hưởng của những lá thư mới nhận, khi dừng chân nghỉ giữa chừng,

vì xung quanh vẫn còn những tiếng nổ ùng oàng…

Một

buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng… nhưng hôm nay sao không thấy nhóm nào

chuẩn bị đi tuần khu vực... đêm qua cũng không thấy gọi lên giao ban, hội ý... (a

trưởng rồi nhé) vòng qua hầm của b trưởng thì gặp anh Trường c trưởng kêu vào,

có nước trà bắc và thuốc thơm “thủ đô” anh Giang C phó đang gấp mấy tấm bản đồ

lại và để chúng trên bàn, lúc này tôi mới biết hôm nay cả đơn vị rút về Đức Cơ

cùng với đội hình e95 và d pháo binh. Tôi vừa về đến hầm thì có lệnh báo động

theo cấp độ trung đội (không tập trung đông). Từng trung đội triển khai và

trong vòng mười phút phải hoàn chỉnh quân tư trang, vũ khí. Đoạn này thì nhanh

cực kì.

Đơn

vị hành quân ra đường 19 và đi theo trục đường, trên lưng cũng không nặng lắm

nên đội hình đi cũng khá nhanh, càng lùi về hướng biên giới, càng thấy sự đổi

thay đến chóng mặt... đường 19 đã được mở rộng bằng phẳng có độ cao ở giữa để

không đọng nước. Anh em ta áo thun dệt kim, quần đùi ngồi trên những chiếc bàn

tre dã chiến, dọc hai bên đường vẫy chào chúng tôi, có anh hào phóng liệng cho

gói thuốc Tam Đảo. Đến trận địa pháo của F, chúng tôi dừng lại và tản đội hình

nghỉ giải lao.

đang tác chiến, nhưng phải nói rằng phía sau của ta lúc này hết sức thanh bình

và vui nhộn, bộ đội các binh chủng đều đóng ở đây, không khí hòa bình đã thoảng

mùi…

Chúng

tôi về đến đồn 23 BP thì đã trưa, hình như quân nhu f đã báo cơm, nên khi chúng

tôi đến, chỉ cần rửa mặt xong thì cơm đã được bày sẵn… khá thịnh soạn... Chúng

tôi chén ngon lành như chưa bao giờ được chén, nhất là món cải non mà anh em đồn

23 trồng, gần một tạ rau được dọn sạch (lính ta luôn thiếu chất rau). Đất mẹ,

không khí thanh bình, tình cảm ân oán giang hồ giữa đồn 23 và trinh sát f307,

trong những ngày khó khăn ác liệt lại lôi ra tâm sự, khói thuốc nghi ngút và

chén trà thơm…

Lúc

này anh em eBB 95 mới về đến đường biên, cũng nghỉ giải lao… cũng ân oán giang

hồ ngày xưa... cũng trà thuốc… (nghe đâu sau cuộc hội ngộ này anh em đồn 23 phải

tuyên bố phá sản chuyện trà thuốc vì đãi khách…)

Qua

biên giới khoảng 2 km thì eBB 95 được xe của đơn vị chở về hậu cứ, (ngày ấy eBB

95 giàu xe nhất, trong kho còn xe GMC của Mỹ mới tinh chưa dùng) chúng tôi vẫn

thả bộ dọc theo đường 19 bụi mù khi có những chuyến xe lao qua… cắt qua rừng

cao su của chị em e746 đang mùa làm cỏ, chị em ngắm nhìn say đắm những chàng

trai bụi mờ sương gió, cái bụi mờ mà chị em sẽ thưởng thức nay mai... tiếng

chào nhau, tiếng gọi nhau, thậm chí tiếng mắng yêu nhau không ngớt…

Đến

cứ của đơn vị, nhận trại xong chúng tôi tranh thủ nghỉ ngơi... chiều tối chúng

tôi đi ra suối tắm, dòng suối trong xanh chảy qua những trảng đá dài, ngoằn

ngoèo... ôi mát mẻ làm sao, cảnh tắm tiên vì mỗi anh chỉ còn một chiếc thuyền độc

mộc, không khác gì với cảnh bác bao leo tả “Bạt ngàn thiếu nữ Thái trắng không

xiêm y bên dòng suối, dọc đường 6 Thuận Châu - Sơn La” chỉ khác cái phần óng

ánh dưới làn nước kia mà thôi. Chúng tôi cũng không biết rằng, phía trên của

con suối này khoảng 200 m là đại bản doanh của chị em e746, mà sau này anh em sẽ

được nghe kể lại (nhân vật chính, nay là nữ giám đốc của một công ty giống cây

trồng Miền trung).

Đêm

đầu tiên trở về cố quốc sau… một tháng li hương, ngủ dưới những cánh rừng bằng

lăng, vẫn những ca gác như trên biên giới, vẫn chuyện đời, vẫn chuyện các trận

đánh mà bây giờ mới kể, mới tổng hợp từ các hướng của các trung đoàn…

Một

vài anh bắt đầu viết thư cho người thân. BCH* gọi các a, b trưởng lên quán triệt

nhiệm vụ, làm phương án tác chiến, cung cấp các tọa độ cho d pháo hỗ trợ khi có

yêu cầu… BCH chiêu đãi anh em bằng 2 kg kẹo mà tay quản lí c không biết bằng thủ

thuật gì mà chị em 746 phải giơ tay ủng hộ…

  • BCH: Ban chỉ huy (BTV Gác Sách)

Tàn

cuộc, về doanh trại cũng khí thế lấy giấy bút viết thư cho em... nhưng chỉ được

mấy chữ: Đức Cơ ngày… tháng… năm 1978…

Em

yêu của anh!

Con

quái vật ngủ lại hiện về, và cái đêm thứ ba nơi biên giới Đức Cơ trôi qua êm đềm,

trong giấc mơ “Anh nắm tay em đi dọc theo dòng sông quê nhà, dòng sông tuổi thơ

của hai ta, dưới những hàng đước rậm mờ ảo ánh trăng, bàn tay em chai sạn vì những

đám ruộng muối của hai gia đình, bàn tay anh chai sần vì ôm súng gìn giữ đất

biên cương…”

Toét…

Toét… Dậy thể dục đê!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.