Chương 12

NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG Ở TỔ QUỐC…

Rời

Đắc Đoa, chúng tôi xuôi đường 19 về Hà Tam, mảnh đất chiến tích của một trung

đoàn trong đội hình sư đoàn ngày nay: trung đoàn 95. Trên xe, anh Trường (c trưởng)

chỉ các vị trí mà trong KCCM anh đã cùng với e95 tác chiến… mắt anh hình như “đang

mơ về nơi xa lắm” cả một thời trai trẻ của anh gắn liền với mảnh đất Tây Nguyên

mưa núi gió rừng, người sinh viên khoa toán ĐHTH Hà Nội… người chiến sĩ trinh

sát Quân khu năm nào... cũng có tâm hồn rất “lãng mạn”… khi đi qua chiến trường

xưa. Anh không ngồi trong cabin cùng với tài xế, mà đứng trên thùng xe với anh

em để hồi niệm lại một chặng đường…

Gần

tới Hà Tam anh cho xe dừng lại… bảo anh em xuống xe, dẫn vào một quán cóc bên

đường, nghỉ uống nước, tôi thấy anh đến trước bà chủ quán khoảng hơn sáu mươi

tuổi, ngồi đối diện và nhìn bà… Chủ quán hỏi anh Trường “Các chú bộ đội, ăn gì,

uống gì?” nhưng anh không trả lời, và vẫn nhìn vào bà… Linh tính cũng báo cho

bà biết rằng anh bộ đội đứng trước mặt bà, hình như cũng có cái gì đó không

bình thường.

nheo mắt và chớp chớp mấy cái rồi nói đứt quãng “thằng… Trường…” tôi thấy anh

Trường vòng qua cái bàn, ôm chầm lấy bà, quay vào trong nhà bà gọi to “Bọn bay

ơi! Thằng Trường nó về!” mấy người con của bà chạy ra và đồng thanh kêu lên “Anh

Trường!” một cái ôm thắm thiết khoảng mười người thành một vòng tròn khép kín...

Cả nhà khóc như mưa, mặc cho chúng tôi đứng ngớ người ra... anh tài xế nông trường

nói vui với chúng tôi “Ân oán giang hồ rồi.” Khi hết nước mắt, họ mới quan tâm

đến chúng tôi, anh dẫn cả nhà ra giới thiệu cùng chúng tôi, chủ quán chẳng hỏi

gì nữa mà bao nhiêu bánh kẹo, thuốc được mang ra, để đầy trên bàn... và chúng

tôi chỉ chờ có vậy. Tôi thấy một anh thanh niên khoảng ba mươi tuổi, lên chiếc

xe Honda 67 chạy đâu đó… Chúng tôi cứ trà thuốc vui vẻ với nhau như không có gì…

anh Trường vẫn ngồi bàn bên kia với chủ nhà... Một lát sau anh thanh niên lúc

nãy trở về, chở theo hai em học sinh khoảng lớp ba hay lớp bốn gì đó… Một chị rời

khỏi bàn nước, và ra dẫn hai em vào chào anh Trường và chị khóc to… chúng tôi

không hiểu chuyện gì xảy ra, mà nhà này hôm nay khóc nhiều thế… Anh thanh niên

đến ngồi bàn cùng chúng tôi, mời chúng tôi uống nước ngọt và trà, bánh... hiểu

được thắc mắc của chúng tôi anh bắt đầu kể: Năm 1972 khu này đánh nhau dữ lắm,

cả hai phía đều tranh giành nhau QL19, mới buổi sáng sớm khoảng tám giờ, cả hai

bên bắt đầu đánh nhau, pháo, cối nổ ùng oàng... lúc này ở nhà chỉ còn bà chủ

quán và mấy đứa cháu đang ngủ, hầu hết đã lên rẫy cách đó chừng hơn cây số… nhà

của bà và xung quanh bị trúng đạn… bốc cháy, tiếng la thất thanh của bà vì còn

hai đứa cháu còn đang ngủ… súng vẩn nổ giòn… bỗng ba chú bộ đội xuất hiện từ

phía sau rẫy của bà, có một người đã chạy vào trong biển lửa... Trong lửa bà thấy

ông bộ đội cặp nách hai đứa cháu của bà, vượt qua tường lửa, bà hoảng quá và ngất

xỉu tại chỗ… Trận đánh đó giằng co tới trưa mới xong, lực lượng ta phục kích

đoàn xe vận tải của địch ứng cứu cho Pleiku. Người bộ đội đã dũng cảm lao vào

tường lửa, để cứu hai cháu nhỏ chính là anh Trường... giờ đây hai cháu đứng trước

mặt anh với vẻ ngơ ngác, như nghe bà kể chuyện cổ tích, tôi thấy anh xoa đầu

hai cháu và nói gì đó... Năm 1975 trên đường công tác anh có ghé thăm gia đình

khoảng hơn mười phút, và lần này là lần thứ hai…

Gặp

nhau cũng nước mắt, chia tay nhau cũng nước mắt… chúng tôi lại lên đường xuôi

Hà Tam, trong ánh nắng khá gay gắt của trời Tây Nguyên… Tôi thấy anh lên xe với

đôi mắt đượm buồn… Tối đến tại nhà khách của viện 249 Pleiku, anh mới kể là tổ

trinh sát của anh đã nằm phục sau nhà bà từ trưa hôm trước, trong các lùm cây gần

nhà tắm và nhà bếp. Chúng tôi có hỏi vui về chuyện “tắm tiên” anh bực mình quá

quát “Tiên sư nhà cậu.”

Việc

trinh sát ở Hà Tam cũng chẳng có gì để kể, cũng là những bài tập về địa hình…

Chúng

tôi rời Hà Tam lúc hơn bốn giờ chiều để đến Pleiku chuẩn bị cho cuộc trinh sát

thực địa trong thành phố.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.