Chương 61

Hàn Niệm nghĩ, nếu cô có thể lừa dối bản thân, nếu cô có thể chỉ nhớ tới quá khứ, cô muốn trở về thời gian nào nhất...Chỉ có thể trở về trong mơ.

Cô trốn

trong lầu hành chính để tránh tập thể dục với phát thanh, ánh mặt trời

xuyên qua dây thường leo chiếu lên người cô đốm đốm, ngoài cửa sổ là

tiếng nhạc vui nhộn.

Sàn gỗ cũ kỹ truyền đến tiếng bước chân lộp cộp, "Có đứa trốn trong toilet nữ, nhìn xem ở đây có ai trốn không..."

Vừa nghe thấy những lời đó, Hàn Niệm biết việc lớn không hay, hôm nay

trường học muốn bắt những người trốn tập thể dục với loa phát thanh, căn phòng trên lầu hành chính đã khóa, cô chỉ có thể kiễng chân đi lên lầu, hy vọng người kiểm tra sẽ không đi lên tìm người.

Nhưng trời

không làm toại lòng người, cô nghe thấy tiếng bước chân vững vàng đi tới gần, không nhanh không chậm, nhưng hình như có vẻ không muốn dừng chân.

Lầu hành chính có tổng cộng ba tầng, Hàn Niệm đã leo lên đến tầng cao nhất, cô khẽ nhấc bước, vung bụi vụn nhỏ bay lên dưới ánh mặt trời, tim đập

thình thịch...

Tiếng bước chân bám theo cô tiếp tục đến gần, sau

đó dừng lại, cô hốt hoảng quay người, sợ hãi nhìn qua, bóng dáng người

kia đứng ngược lại với ánh mặt trời có chút mơ hồ, anh đi từng bước đến

gần, mặt mày dần dần hiện rõ ra, anh đưa lên một ngón tay với hình dáng

"Xuỵt" với cô.

Trên cánh tay anh có chiếc băng đỏ chứng tỏ hôm

nay là phiên trực của anh, đưa tay vuốt đầu cô ngon lành, sau đó nháy

mắt phải với cô, nhoẻn miệng cười.

Rồi anh xoay người rời đi, Hàn Niệm vươn tay muốn kéo lấy anh, lại không dám phát ra tiếng.

Cô muốn nói, đừng đi, ở lại với em một lát đi.


Chạm nhẹ môi rồi rời đi, chiếc hôn nhẹ giống như lông vũ, hoặc có thể nói

giống như gió làm lật một trang sách. Cô mở to mắt nhìn anh, nhìn khuôn

mặt khí khái của anh, mũi cao thẳng, góc cạnh rõ ràng...

"Nếu

chúng ta có thể quay lại quá khứ, có phải anh sẽ không rời đi? Sẽ không

vứt bỏ em? Sẽ không ném em ở đây một mình không?" Cô nói xong thì nước

mắt từ trong khóe mắt chảy ra, hoà vào trong mái tóc đen dài.

trong tiểu viện hai tháng, giống như cơn ác mộng vùng mãi không ra. Lần

đầu cô làm mẹ, nhưng không có gì vui sướng, chỉ có lo âu và đau khổ làm

bạn với cô. Cô biết mình nên vì cục cưng mà bớt đau khổ, nhưng không có

cách nào dằn xuống, cô biết cô nên bổ sung dinh dưỡng, nhưng vì ép anh

mà cô tuyệt thực. Đối với Hàn Niệm, mấy ngày đó là mấy ngày hèn hạ nhất

của mình, khoảng thời gian khó khăn nhất. Cuối cùng cả chính cô cũng

không biết, rốt cuộc cô nên là mẹ, làm vợ, hay làm con?

Nhưng bất luận người nào, cũng không phải là chính cô.

Cái nhìn của cô làm tim anh tan nát, giống như tất cả đau khổ đều đang bùng lên, giống như mọi vết thương đều đang chảy máu.

"Xin lỗi, xin lỗi, tiểu Niệm..." Anh hôn lên nước mắt của cô, ôm chặt cô vào lòng.

diễn-đàn-lê-quý-đôn

Cô ôm chặt lấy anh, giống như con mèo sợ lạnh ra sức vùi vào lòng anh, cọ lên người anh, cảm giác thấy cơ thể anh

cứng như sắt, nóng như lửa, cô ngẩng lên nhìn anh, sự dịu dàng mê ly

trong đôi mắt gần như muốn nhấn chìm anh, Đường Diệc Thiên cảm thấy cả

người đau nhức, đau vô cùng! Cúi đầu cắn xuống.

Cánh tay dò

xuống rồi nhấc eo cô lên, Đường Diệc Thiên ôm lấy Hàn Niệm, tách hai

chân cô ra quấn lên eo cường tráng của anh, anh hôn sâu hơn, hôn đến mức Hàn Niệm không thể hít thở, anh mới hơi nới ra, để cô thở một hơi. Một

tay đặt ở phần eo sau lưng cô, một tay khác bắt đầu c** q**n áo trên

người cô ra.

Ôm cô đi một mạch lên lầu, cởi bỏ quần áo của cô

trên dọc đường đi. áo khoác, áo len, sau đó cởi từng nút áo sơ mi, anh

thô bạo xé cổ áo, nút áo rơi xuống đất. Trong phút chốc làn da trắng nõn đã lộ ra trong không khí, cô hơi run rẩy cau mày, anh lập tức chặn

miệng cô lại, nhét những lời kháng nghị của cô trở lại trong khoang

miệng mềm mại và ấm áp, đầu lưỡi nóng hổi của anh đưa đến cổ họng của

cô, làm cô không nói nên lời nào, anh vừa m*t lưỡi của cô vừa nói mơ hồ, "Xé một thường mười..."

Vừa xé vừa ôm đá cửa phòng ngủ, đầu gối

va phải cạnh giường anh cũng không quan tâm, vội vàng đè cô xuống

giường. Xé phăng trói buộc và trở ngại trước ngực cô, dây đai có tính

chất co dãn bắn vào làn da trắng mịn của cô, bốp một cái, đỏ ửng. Cô

không nhịn được hừ nhẹ, "Đau..."

Anh hôn cô qua loa mấy cái, xem như an ủi, bàn tay to x** n*n tuyết trắng mềm mại và nõn nà của cô một

cách hữu lực, v**t v* thế nào cũng cảm thấy không đủ, nhìn tuyết trắng

của cô tràn ra từ trong kẽ tay của anh, đỏ tươi đứng thẳng trong đầu

ngón tay của anh, động tác của Đường Diệc Thiên càng ngày càng nóng nảy, bắt lấy khối nõn nà cắn xuống.

Hàn Niệm bị đau, đưa tay đẩy lại

bị anh trở tay bắt lấy cổ tay, nhét tay cô vào trong quần áo của mình,

dán lên cơ thể nóng hổi và cứng chắc của anh, cô không chịu ngoan ngoãn

phối hợp, anh dùng sức cn mt nhũ tiêm non mềm sưng đỏ của cô, ép cô di chuyển v**t v* cơ thể anh, để anh bớt đau, tay cô đi đến đâu, nơi đó

đều vô cùng thoải mái.

Cơ thể bị anh vân vê vừa sảng khoái vừa

tê, Hàn Niệm kiềm không được rên khẽ, khó chịu văn vẹo vòng eo trắng

nõn. Đường Diệc Thiên vừa m*t vừa dò tay xuống dưới, tháo bỏ quần ngoài

của cô, đầu gối tách hai chân cô ra.

Ngón tay của anh chạm vào ẩm ướt, còn giở trò xấu chọc vào cách q**n l*t, cô khó chịu rên lên một

tiếng, Đường Diệc Thiên dùng hai ngón tay trêu chọc cách q**n l*t, mặc

cho sự ướt át lan rộng ra, ướt sũng q**n l*t thấm đến tay anh.

Chỗ mềm mại vừa nhột vừa tê giống như kiến cắn, Hàn Niệm khẽ rn r, "A...Đừng...Đừng..."

Tất cả tinh lực di chuyển xuống dưới, Đường Diệc Thiên kéo lấy bàn tay nhỏ

bé của cô, áp lên trắng nõn cao ngất của mình, bàn tay to của anh cũng

đè xuống, liên tục dùng sức x** nn, dạy cô cách v**t v cơ thể mình.

Anh cúi xuống lỗ tai của cô cắn cắn, giọng nói nhẹ nhàng vừa phải, giống

như thi triển ma chú ra lệnh cho cô, "Không phải trước kia em cũng như

vậy sao? Không phải trước kia em cũng cưỡi lên người anh v**t v* như vậy sao?"

Bị lời nói đầy sắc dục của anh khiêu khích, cộng thêm động tác ở ngón tay của anh hoàn toàn chưa từng ngừng lại, trong nháy mắt cả người cô giống như bị lửa thiêu đốt, cả bản thân cô cũng cảm nhận được

g*** h** ch*n khát vọng được anh lấp đầy đến nhường nào.

Nhưng

Đường Diệc Thiên vẫn chậm rãi vân vê, nụ hôn nóng bỏng dừng lại bên

trong bắp đùi của cô, cái nào cũng khiến cô run rẩy, anh từ từ đẩy một

đốt ngón tay vào, sau đó từ từ rút ra, xoay một vòng bên ngoài, "Tiểu

Niệm, em rất muốn phải không?"

Cô cn m** d** không chịu thừa

nhận, nhưng tay vẫn không kiềm chế được mà tiếp tục v**t v* mình, so với miệng của cô, cơ thể chịu thừa nhận khát vọng với anh hơn.

Anh

tiện tay kéo ra, q**n l*t nhỏ tuột từ bắp đùi đến mắt cá, ôm lấy mu bàn

chân của cô kéo không được, anh dùng sức, xé nó ra làm hai mảnh. Trong

giây phút đó, Hàn Niệm thở dài trong lòng.

Một tay đi vào bên

trong bộ vị nhạy cảm và ướt át của cô, tuy trơn nhẵn thông suốt, nhưng

cảm giác chặt chẽ vẫn khiến anh không nhịn được cau mày, có thể tưởng

tượng được lát nữa nơi đó sẽ làm cho anh điên cuồng đến cỡ nào. Mỗi lần rút ra, đều ướt sủng

một mảng, mỗi một cái đều chọc đến chỗ dc vng sâu nhất của cô, chạm

nhẹ vào, lại không cho lâu.

Cuối cùng cảm giác trống rỗng khiến

người ta nổi điên này cũng đánh tan lý trí của Hàn Niệm, kiềm chế không

được h*m m**n cuồn cuộn mà thừa nhận khát vọng đối với anh, "Diệc

Thiên...mau, mau cho em..."

Yết hầu của Đường Diệc Thiên chuyển động, nhanh chóng cởi áo sơ mi của mình ra, c** q**n rồi đá ra phía sau.

h* thn to lớn nóng hổi chống ở n** t m*t mềm mại nhất của cô, ướt át của Hàn Niệm đã chảy xuống bắp đùi, thấm ướt to lớn của anh. Biết rõ có lẽ

động tác l* m*ng tiếp theo của anh sẽ có thể lấy mạng cô, nhưng sự ngọt

ngào của tnh dc luôn làm người ta mê muội, triền miên với người yêu

càng làm người ta ngon miệng hơn.

Cô khom lưng đưa mình lên, đầu

tiên là anh chậm rãi đẩy về phía trước, sau đó dùng sức đâm vào toàn bộ, hai người đều thở ra một hơi thật dài.

Thoáng chốc cơ thể đã

được lấp đầy, kh*** c*m lấp đầy đã sớm bao phủ cơn đau xé rách, "A...đầy quá...Diệc Thiên, đầy quá..." Bộ vị mềm mại và ấm áp của cô lập tức co

rút dữ dội trong nháy mắt, cách lần yêu trước đã hơn nửa tháng, Đường

Diệc Thiên bị cô kẹp chặt, thiếu chút nữa đã không kiềm chế được.

"Tiểu Niệm, thả lỏng chút đi em..." Anh nhẹ nhàng hôn lên trán đầy mồ hôi của cô, thở gấp nên giọng nói hơi khàn.

Hàn Niệm đã mê loạn từ sớm, đưa tay ôm chặt lấy anh, h* th*n không ngừng

xoắn lại . Đường Diệc Thiên cắn chặt răng, bắt đầu nặng nề đâm vào cô.

Anh biết chỗ mẫn cảm nhất trong cơ thể cô, cũng biết nơi nào có thể khiến

cô điên cuồng, mỗi một cái đều đâm vào điểm mẫn cẩm đó của cô, Hàn Niệm

đã hoàn toàn mất đi ý thức, cả cơ thể đều bị kh*** c*m chi phối, mặc cho anh xỏ xuyên qua mình. Mỗi một cái đều làm cho cô điên cuồng đến muốn

chết đi.

"Tiểu Niệm, tiểu Niệm, chúng ta đừng xa nhau nữa được

không?" Anh nắm chặt chiếc eo nhỏ của cô, không để cô lẩn tránh, vừa đâm vào cô, vừa đột nhiên hỏi.

Đường Diệc Thiên tách đùi cô ra lớn

hết mức, để mình hoàn toàn đi thẳng vào chỗ sâu nhất, tay Hàn Niệm không còn sức xụi lơ bên hông, h* th*n bị anh ra vào một cách mãnh liệt. Hàn

Niệm hoàn toàn không trả lời được câu hỏi của anh, chỉ biết rn r, khóc nức nở cầu xin anh nhanh hơn nữa, sâu hơn nữa.

Cuối cùng chỗ mẫn cảm cũng bị anh đâm đến không chịu nổi, một dòng chất lỏng trào ra,

tưới lên cứng rắn của anh, thoải mái đến mức thiếu chút nữa làm anh phun ra, anh cắn răng ra sức đm v** ch s** nh*t, sau đó từ từ xoay vòng

mài nhẵn.

Cao trào của Hàn Niệm vừa mới qua đi, lại bị anh liên

tục khiêu khích, gần như muốn ngất xỉu, anh dùng sức đưa đẩy mạnh hơn,

mỗi cái đều chỉ chạm nhẹ vào, mỗi lần đều vào cạn trước, sau đó sẽ đi

vào toàn bộ.

"Tiểu Niệm, em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh."

Đường Diệc Thiên nâng cặp mông của cô lên, làm cô m*t chặt mình hơn, vừa hối hả tiến vào vừa ép hỏi.

Cô không trả lời được, chỉ có thể hét lên từng tiếng sợ hãi, "Đừng, Diệc Thiên...đừng..."

Anh quay mặt cô lại, ấn xuống giường rồi mạnh mẽ chạy nước rút, nâng một

chân của cô lên, đặt trên vai anh. Anh quá cao, đùi của cô căng đến phát đau, anh lại dùng lực lớn hơn nữa đâm vào cơ thể cô. Dùng một tay nắm

lấy cằm cô, ép cô nhìn mình, "Nói! Nói em sẽ không rời khỏi anh."

Hàn Niệm ê a không nói nên lời, anh chuyển động điên cuồng hơn nữa, mỗi lần dc vng to lớn rút ra đều bọc đầy ** dch, sau đó vang dội cm v**,

"Nói không hả! Nói mau..."

"Đừng! A! Diệc Thiên...sâu

quá...đừng..." Hàn Niệm bị anh đột nhiên thô lỗ làm cho chết đi sống

lại, co rút quá mãnh liệt khiến cả người cô co lại, nhưng vẫn không trốn được anh rt r c*m v**.

Anh cúi xuống cắn cô một cái, cắn rách

môi dưới của cô, đỏ thẫm một mảng, "Nói mau! Nói em sẽ không rời khỏi

anh!" Đưa tay tìm đến chỗ kết hợp của bọn họ, v**t v* nơi bọc chặt lửa

nóng, non mềm tràn ra ướt át, kch thch tất cả bộ vị nhạy cảm của cô,

chất lỏng của cô tràn ra theo động tác kịch liệt của anh, dính lên bụng

anh, trong suốt óng ánh.

Ở lúc anh ra vào dữ dội làm cho hoa mắt, Hàn Nệm chỉ có thể lẩm bẩm cầu xin anh, "Diệc Thiên, đừng, sâu quá..."

Không nhận được câu trả lời của cô, Đường Diệc Thiên bộc phát cơn tức giận,

buông đùi cô xuống, đưa tay xoa cặp mông vừa tròn vừa vểnh lên của cô,

để cô nằm sấp xuống gối sau đó đi vào từ phía sau, cô kẹp chặt hai chân

lại theo bản năng, lại bị anh đánh một cái lên mông, "Nhếch mông lên!"

"Ư...Đừng...Đừng như vậy..." Hàn Niệm quay mặt lại cầu xin anh, nhưng anh lại đưa tay

c*m v** bên trong non mềm sưng đỏ của cô, kích thước ngón tay hoàn toàn

không thể thoả mãn cơ thể đã từng được lấp đầy, lần nào cũng không đủ,

không đủ đầy, không đủ sâu!

Vì để có được nhiều hơn, cô chỉ có

thể ngoan ngoãn nhếch mông lên, anh hài lòng rút tay bôi chất lỏng dinh

dính lên cơ thể cô, ấn h* th*n vào khiến cô sợ hãi hét lên.

Anh vừa rút ra đút vào vừa vỗ mông cô, tiếp tục ép hỏi, "Nói! Mau trả lời anh, sẽ không rời khỏi anh!"

kh*** c*m và đau đớn hoà quyện vào nhau, Hàn Niệm gần như chết đuối trong bể

tnh dc, đã lâu không điên cuồng như vậy, dc vng khiến người ta hận

không thể hoà đối phương vào bên trong cơ thể mình, giống như thú dữ ẩn

núp lao ra nuốt mình vào trong.

"Em không...bỏ đi..." Cô nhả ra

mấy từ một cách khó khăn, sau đó hoàn toàn mềm oặt co lại thành một cục, mặc anh đều bỡn cơ thể mình.

Đường Diệc Thiên hài lòng nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời của cô, hơi thả chậm tốc độ, để cô nghỉ ngơi

lấy lại tinh thần. Nhưng không đợi cô hít thở lần thứ hai, anh lại tăng

tốc độ nhanh hơn, dc vng trướng to ra trong cơ thể cô, gần như muốn

chống đỡ bên trong cô, đội lên trong bụng cô.

"A...đừng...a..."

Anh ra sức đâm vào chỗ nóng bỏng sâu nhất của cô, cả người nổi lên một trận kh*** cm kinh hồn, đâm sâu vào cô rồi phun hết dc v*ng vào trong cơ

thể cô.

Qua một lúc lâu, anh mới thở hổn hển rt r kh** c* th*

cô, Hàn Niệm đã không còn chút sức lực, chỉ có thể dựa vào anh nặng nề

ngất đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.