Chương 51:Chương 21.1

Không phải lần đầu

tiên Hàn Niệm bị nhốt trong này, hơn ba năm trước cô đã trải qua hai

tháng tuyệt vọng nhất của đời người ở đây. Lúc đó ba cô bị xét xử sơ

thẩm, rồi đến chung thẩm.

(Sơ thẩm: Xét xử sơ thẩm là tòa án xử

vụ án ấy lần thứ nhất. Nếu bị cáo không chấp nhận bản án đã tuyên trong

xét xử sơ thẩm thì khán án lên tòa án có cấp cao hơn , tòa sẽ xử lại đó

là phúc thẩm . Nếu cũng không chấp nhận thì có quyền khán án lên

TòaThượng Thẩm . Tòa thượng thẩm là cuối cùng.

Chung thẩm: (toà

án) quyết định lần cuối cùng về một vụ án làm cho bản án có hiệu lực

pháp luật, sau đó đương sự không được chống án nữa)

Đó là tháng

tám oi bức nhất thành phố J, bởi vì chuyện của ba mà Hàn Niệm mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác, cuộc sống trong mấy tháng đó là ngày nào cô cũng cầu xin Đường Diệc Thiên, cầu xin anh tha cho ba mình.

Hàn Niệm nhớ mãi những ngày tối tăm ấy, bây giờ nghĩ lại vẫn kiềm không được mà run rẩy, cả trong xương cũng cảm thấy lạnh.

Thù hận của anh giống như nước lũ và thú dữ, khiến Hàn Niệm không nhận ra

người mình đã yêu sâu sắc nhiều năm qua. Ban ngày cô trông chừng điện

thoại và vi tính, sợ hãi chờ đợi tin tức đáng tin và không đáng tin từ

khắp nơi, lúc vui lúc buồn.

Buổi tối cô liên tục nhận lấy sự phát tiết trong thù hận của anh, ở những

lúc anh cảm thấy thoả mãn thì dè dặt hỏi những câu hỏi quan trọng về tin tức của ba mình.

Đa số anh đều nói, "Em đừng mơ nữa." Một số lúc anh có tâm trạng tốt, anh sẽ nói, "Em đừng xía vào."

Lúc anh vừa hận, vừa yêu. Anh thường bị cô bức đến phiền chán mà xách cô

lên giường, lúc đó cô bị giày vò đến không có sức nói chuyện, anh lại

hối hận ôm cô khóc, "Tiểu Niệm, tiểu Niệm, sao chúng ta lại trở thành

thế này..."

Anh khóc, cô cũng khóc. Là điề gì biến bọn họ thành như vậy?

Rõ ràng khi đó tất cả đều khắc cốt ghi tâm, nhưng hôm nay có rất nhiều chi tiết Hàn Niệm không nhớ nỗi, nghĩ tới lại đau đầu dữ dội. Có lẽ quá ảm

đạm, cơ thể cô đã xóa bỏ tất cả. Cũng có lẽ khi đó cô quá hèn mọn, hèn

mọn đến bản thân cô cũng khinh bỉ mình, nên cô chọn cách quên đi.

Mà ở ngay lúc tối tăm nhất, Hàn Niệm lại mang thai.

Luật sư đến chuyển hộ lời của ba cô, dùng đứa bé ép Đường Diệc Thiên, nếu

Lúc ấy Hàn Niệm rất tuyệt vọng, cô biết không nên, nhưng cô thực sự không

còn cách nào khác, cô lấy đứa bé ra uy h**p Đường Diệc Thiên, cô tuyệt

thực, cô xông ra khỏi nhà, cô làm tất cả những điều cô có thể. Cuối cùng Đường Diệc Thiên mang cô đến đây nhốt, vẻn vẹn hai tháng.

Các tin tức của cô đều bị chặn hết, tin tức cuối cùng là, ba cô đã bị xét án chung thẩm, không còn hy vọng.

Cô chưa từng nghĩ sẽ chạy trốn, cũng không thể chạy trốn. Cô hận Đường

Diệc Thiên, nên cô không muốn ở lại bên cạnh anh, nhưng bỏ đi, ba cô lại ép cô bỏ đứa bé. Hàn Phục Chu có lý do của ông...không để lại đời sau

cho đối thủ. Trong chiến tranh đàn ông chỉ nhìn thấy thắng thua, mà

trong chiến tranh phụ nữ cũng có rất nhiều điều không muốn.

Cô không còn sự chọn lựa nào khác, chỉ có thể lựa chọn rời khỏi hai người bọn họ.

Cô nhảy xuống từ ban công của lầu ba, thư ký Lâm Thư Văn không đuổi theo

cô. Hàn Niệm gọi điện thoại cho Hạ Đông Ngôn, xin anh giúp mình chuẩn bị vé máy bay và Visa, nhưng cô không ngờ, Hạ Đông Ngôn lại chọn đi cùng

cô. Tháng ba năm sau, cô sinh đứa bé.

Đường Diệc Thiên không biết đứa bé này, ba cô cũng không biết.


Đẩy cửa sổ lầu ba ra, cảnh quang tuyệt vời. Có núi, có nước, có hoa, có

cây, ở đây hợp để nhốt một con chim hoàng yến. May cho Hàn Niệm, cách

nhiều năm như vậy mà cô vẫn là một con chim hoàng yến, không bị giáng

xuống làm chim sẻ.

Cô thò ra cửa sổ nhìn xuống bảy thước giống

như mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển, cuối cùng cảm

thấy hơi hoa mắt chóng mặt.

Có lẽ không biết cũng không đáng sợ,

đáng sợ là đã biết. Lúc đó cô nhảy xuống không biết sẽ đau bao nhiêu,

nhưng bây giờ cơ thể cô vẫn nhớ rõ nỗi đau đó, ngay cả nhìn cũng cảm

diễn-đàn-lê-quý-đôn

Hàn Niệm không sợ cuộc sống bị giam giữ trong tiểu viện hoang vắng này. Ba năm nay, không phải thứ cô học được nhiều

nhất là chờ đợi và kiên nhẫn sao? Cô không đi ra thế giới bên ngoài

chiếc lồng, bởi bên ngoài chiếc lồng cũng giống thế, những người đó,

những cuyện đó, những nỗi đau đó, chẳng bằng ở lại đây chờ bọn chúng

đến, sống chết vui buồn, chỉ thường thôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.