Chương26: Muốn làm điểm ái muội

Đông Phương Tuấn Lạc ôm Cố Phiêu Tuyết

một đường xuyên qua tầng tầng vườn hoa, rẽ phải rẽ trái, đi ngang qua

rất nhiều nơi, cuối cùng mới về tới Lạc Tuyết Cung.

Thủy Bích vẫn lo lắng lo lắng đứng ở

trước cửa điện chờ Phiêu Tuyết trở về, chuyện cung yến cũng là nghe nói

một ít, thời điểm thấy Phiêu Tuyết được Đông Phương Tuấn Lạc ôn nhu ôm

trở về, tròng mắt thiếu chút rơi ra.

Thủy Bích lập tức quỳ trên mặt đất “Hoàng…… Hoàng Thượng”

Cuống quít hành lễ “Nô tỳ khấu kiến Hoàng

Thượng……”

Nhìn như cuống quít, kì thực lặng lẽ xem Phiêu Tuyết trong

lòng Đông Phương Tuấn Lạc có tốt hay không.

Thấy tiểu thư nhà mình còn

sống được hảo hảo, không khỏi thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Đông Phương Tuấn Lạc đến Lạc Tuyết

Cung, khóe mắt như có như không đảo qua chỗ tối bên cạnh, trên mặt như

cũ là đơn thuần thuần khiết tươi cười, đối với Thủy Bích thân thiết cười nói: “Đi chuẩn bị bộ xiêm y, trẫm nên vì ái phi tắm rửa”

Phiêu Tuyết hai chân như cũ run lên,

nguyên bản là muốn tiếp tục giả ngu, vừa nghe lời hắn nói, lập tức liền

chịu không được, đang muốn mở miệng, ánh mắt đảo qua chung quanh, tuy là gió êm sóng lặng nhưng tổng cảm thấy mơ hồ tràn ngập một tia ngưng

trọng.

Suy nghĩ lại, Đông Phương Tuấn Lạc đối nàng thân mật có chút kỳ quái…… Hay là xung quanh có mật thám?

Thủy Bích gặp Phiêu Tuyết không nói lời nào, bởi vì trong lòng đối Đông Phương Tuấn Lạc có nghi hoặc, cho nên

không có tinh tế tìm tòi nghiên cứu ánh mắt Phiêu Tuyết: “Vâng, nô tỳ

liền đi chuẩn bị”

Nàng cung kính trả lời, tóm lại đi một bước tính một

bước đi.

Đông Phương Tuấn Lạc lại ôn nhu hướng

Phiêu Tuyết cười, cúi đầu vùi đầu vào gáy nàng, ái muội, cố ý mở rộng âm lượng: “Ái phi…… Ngươi thực thơm, trẫm muốn âu yếm……”

Hắn nói được chưa hết ý, như là thiếu niên mới nếm thử trái cấm, thẹn thùng suy nghĩ lại

không dám nói.

Phiêu Tuyết vừa nghe, nóng nảy.

Giãy

dụa vặn vẹo thân mình, muốn thoát ra cái ôm của hắn, nàng cũng không

phải con hát, vì sao phải cùng hắn diễn trò.

Nhưng một màn này người ở bên ngoài

nhìn vào, như là một loại khẩn cấp yêu sủng, vợ chồng son tình…… Đông

Phương Tuấn Lạc không có dừng lại, trực tiếp hướng nội điện đi đến.

Quả không sai Đông Phương Tuấn Lạc sở

liệu, ngay khi bọn họ đi rồi, thân ảnh vẫn đi theo bọn họ cũng nhanh

chóng rời đi, thân ảnh vội vàng rời đi cực kỳ giống trở về phục mệnh.

Vào nội điện, Đông Phương Tuấn Lạc nhu

tình cũng nháy mắt biến mất, thủ nhi đại chi thật sâu hàn ý.

Những người đó lại bắt đầu phòng bị hắn.

Đông Phương Tuấn Lạc nhìn Cố Phiêu

Tuyết trong lòng vẻ mặt phòng bị liếc mắt một cái, hắn không có bao

nhiêu thời gian, hắn phải bằng thời gian nhanh nhất cùng nàng kết thành

đồng minh.

Xác định mật thám đã ly khai, Đông Phương Tuấn Lạc giải Phiêu Tuyết á huyệt.

Phát giác có thể nói chuyện Cố Phiêu Tuyết câu đầu tiên chính là: “Buông ta ra!”

Tối nay, đây là lần thứ hai nàng nói những lời này.

Lần này Đông Phương Tuấn Lạc cũng không có thỏa mãn ý nàng, mà tiếp tục đem nàng ôm vào trong ngực, lúc này đã

là đêm, các cung nữ sớm đều lui xuống nghỉ, toàn bộ tẩm điện không một

bóng người, có thể nghe được tiếng tim đập của bọn họ.

Đông Phương Tuấn Lạc ngựa quen đường cũ đem Cố Phiêu Tuyết ôm đến Lạc Tuyết Cung thủy phòng, thủy phòng danh

như ý nghĩa, chính là một cái đại ao trang bị cấp tần phi dung để tắm

rửa, chung quanh bình phong phong nhã che kín, quanh năm cuồn cuộn nước

chảy không ngừng, đốt xạ hương không phân biệt được ngày đêm, sương khói lượn lờ.

Đông Phương Tuấn Lạc đem nàng ôm đến

bên bờ ao, Phiêu Tuyết cả người nhẹ nhàng ở phía trên cái ao, nếu là

Đông Phương Tuấn Lạc buông tay, nàng cũng chỉ có rơi vào nước nửa phân.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.