Chương121: Dụng ý chân chính

Phiêu Tuyết hướng Tùy Nghị thở dài một

hơi, sau đó đứng dậy vỗ vỗ cây cỏ trên người, híp mắt nhìn về phía trời

chiều màu hoàng kim: “Bây giờ không còn sớm, ta cũng nên trở về”

Tùy Nghị cũng khôi phục lạnh lùng lúc

đầu, nhưng khi đối mặt với Phiêu Tuyết sắc mặt thoáng nhu hòa, có vẻ coi Phiêu Tuyết vài phần không giống người thường, hắn đứng dậy cầm kiếm

khoanh tay trước ngực, nhìn Phiêu Tuyết.“Đi thôi, các nữ quan Trai

Nguyệt cung đã sắp đem hoàng cung lật lên”

Phiêu Tuyết gật đầu: “Ừ, ta đi đây”

Tùy Nghị nhìn bóng dáng Phiêu Tuyết rời đi, khuyên nhủ: “Nếu nương nương không thể chấp nhận Hoàng Thượng tam

cung lục viện bảy mươi hai phi tần, vậy nương nương nên sớm thỉnh chỉ

chuyển ra khỏi Trai Nguyệt cung”

Thân hình Phiêu Tuyết rời đi đột nhiên dừng lại, sau đó quay đầu lại, cười nói với hắn: “Cám ơn tổng quản thị vệ, ta sẽ làm vậy”

Nàng có thể coi điều này là thiện ý

khuyên bảo hay không? Cái này đại khái dụng ý của hắn khi nói với nàng

lai lịch thật sự của Trai Nguyệt cung sao? Tuấn Lạc từng muốn nàng giúp

hắn đoạt hoàng quyền, cho nên mặc kệ thế nào, dùng loại thủ đoạn gì, rốt cuộc đều không thể quy ẩn cuộc sống an nhàn, mà nay, hắn đã có được

những thứ hắn muốn, bên người cũng không thiếu nữ nhân, nàng cũng nên

thoái ẩn.

Phiêu Tuyết không nghĩ tới, con đường từng mơ ước đến giờ mới

có thể đi, cũng không nghĩ tới, trái tim mình lại sẽ đánh rơi trên con

đường đi đến.

Giọng nói ấm áp mềm mại đã sớm trôi đi ở trong gió, thật ra A Li, có cần không…… đã chấp nhận giúp ngươi, cho dù không gạt ta làm ta yêu ngươi, ta vẫn sẽ giúp ngươi.

Đế vương, luôn

luôn vài phần đề phòng như vậy, nhưng …… ngươi vì sao phải đề phòng ta

đây?

Thời điểm biết Tử quý phi gặp chuyện

không may, một cái ôm dùng toàn bộ sức lực như vậy, chẳng lẽ đều là giả

dối sao? Đã từng nghĩ hai trái tim chưa bao giờ gần sát như vậy, nhưng

sự thật, luôn quá mức tàn nhẫn.

Phiêu Tuyết theo đường xa quay về,

quang cảnh dần dần trang nghiêm yên tĩnh, mái hiên lầu các màu hoàng

kim, từng dãy tường cao đỏ chói, ngăn ra một khoảng cách rất xa giữa hai trái tim, nếu thời gian có thể quay lại một lần, chỉ ước đừng yêu Đế

vương, chỉ ước có thể gả cho một gia đình bình thường.

Chỉ ước nam tử thổi tiêu, nữ tử múa

trúc, tìm một nơi an tĩnh chăm sóc lẫn nhau sống quãng đời còn lại,

không có thế gian hỗn loạn, chỉ có một đôi bướm lương chúc âm dương im

lặng đậu trên cành, như vậy, lại chẳng phải là một loại phúc phận?

Phiêu Tuyết rốt cục trở về tới đường

lớn, chỉ thấy trên hành lang xếp một hàng cấm quân, vừa thấy Phiêu Tuyết lập tức quỳ xuống: “Quý phi nương nương thiên tuế”

Phiêu Tuyết gật đầu, tiếp tục đi về

phía trước, đoàn cấm quân đang hàng lễ đột nhiên vây quanh Phiêu Tuyết,

từ giữa một công công đi ra,“Phụng Hoàng Thượng dụ lệnh, nô tài đưa

nương nương hồi cung”

Sao vậy? Là sợ nàng chạy thoát phải không?

“Được”

Phiêu Tuyết không quan tâm, theo hắn sắp xếp.

“Nương nương cũng đừng mất hứng, nương

nương giải sầu từ sáng tới nay, trời đã bắt đầu tối, Nguyệt Linh cô

nương đã lật toàn bộ hoàng cung lên, chỉ sợ nương nương trong lòng nghĩ

quẩn làm chuyện gì đó, nơi này trời đất bao la, nhưng có chuyện gì có

thể giấu được Hoàng Thượng? Cũng khó trách Hoàng Thượng nổi giận muốn

chúng ta đem nương nương hảo hảo đưa về cung, mong nương nương lượng

thứ, thông cảm một chút cho nô tài”

Phiêu Tuyết không quan tâm đến hắn, một mình về cung cũng là về, một đám về cung cũng là về, nàng không cần

thiết phải nổi giận với một công công đến phụng chỉ.

Chỉ là A Li, ngươi

cần gì phải tuyệt tình như vậy?

Phiêu Tuyết cất bước đi về phía trước,

ánh sáng mặt trời lặn vàng óng chiếu vào làn váy Phiêu Tuyết, sau đó

chính là bóng tối khôn cùng.

Dọc theo đường đi có thể thấy bọn cung

nữ cầm hộp quẹt đốt lên đèn đuốc trong cung đình, đường đêm sáng lên,

một mình Phiêu Tuyết đi đằng trước, hai hàng cấm quân đi theo phía sau,

vừa nhìn thì thấy uy phong lẫm liệt, thật ra sau lưng là ngàn vạn chua

xót.

Khi đi tới Trai Nguyệt cung, Thủy Bích

cùng Nguyệt Linh, Nguyệt Nô, Nguyệt Phàm, Nguyệt Hiên mấy người đã sớm

đứng đợi đằng trước, ngoại trừ mấy nữ quan hầu h* th*n cận bên người

Phiêu Tuyết này, mấy nữ quan thái giám cấp bậc thấp hơn đã sớm quỳ trên

mặt đất, đầu cúi tới đất.

Công công đi theo phía sau Phiêu Tuyết

tới Trai Nguyệt cung kia lập tức cúi chào Phiêu Tuyết: “Nếu nương nương

đã an toàn hồi cung, nô tài trước hết quay lại báo tin cho Hoàng Thượng”

Phiêu Tuyết không làm khó dễ hắn: “Ngươi đi đi”

Công công được đồng ý lui ra, trước khi lui ra còn cố ý quay sang trước mặt mấy cung nhân của Trai Nguyệt cung, dùng giọng công công như vịt kêu mấy câu: “May là nương nương đã trở

lại, nếu không một đám mạng nhỏ các ngươi chuẩn bị xong đời, về sau phải tận tâm hầu hạ nương nương, biết chưa?”

Một đám người lập tức hô: “Xin nghe theo Trịnh công công dạy bảo”

Phiêu Tuyết nghe xong nhất thời trong

lòng sinh phản cảm, lời này hắn rõ ràng là nói với hạ nhân Trai Nguyệt,

thật ra đang nói cho Phiêu Tuyết nghe, nhất định cũng là hắn suy ra từ ý tứ của Tuấn Lạc.

Tuấn Lạc nhất định đang nổi giận trong Sùng Dương

cung, nếu không Trịnh công công sao có thể ở đây nói bóng nói gió.

Phiêu Tuyết chất vấn Trịnh công công “Trịnh công công? Sắc trời đã tối muộn ngươi còn không mau đi?”

Mọi

người ít khi nhìn thấy Phiêu Tuyết có vẻ mặt kiêu ngạo của quý phi như

thế, trong đầu có chút kinh ngạc.

Trịnh công công khuôn mặt tươi cười hướng Phiêu Tuyết cáo lui,“Nô tài đi, nô tài đi……”

Lúc này mới vội vàng rời đi.

Trịnh công công đi rồi, một đám cấm

quân cũng đi theo, sau đó để lại một tiểu đội bảo vệ Phiêu Tuyết, Trai

Nguyệt cung tăng mạnh đề phòng, Phiêu Tuyết mệt mỏi, không có sức lực để tâm mấy thứ này.

Thờ ơ nhìn lên, vào trong cung, tâm đã như tro tàn.

Thủy Bích vọt lên, chân còn khập

khiễng: “Tiểu thư, người đã đi đâu, lâu như vậy không trở về, chúng ta

muốn giấu nhưng cũng không giấu được”

Phiêu Tuyết xả ra một nụ cười, an ủi: “Sợ cái gì, không phải đã trở lại sao, chỉ là tùy tiện đi một chút”

Nguyệt Hiên tiến lên nói: “Ai, hôm nay

thấy nương nương cùng Hoàng Thượng cãi nhau, thật sự là sợ nương nương

luẩn quẩn trong lòng”

Sự quan tâm trong mắt Nguyệt Hiên đều không phải

giả dối.“Nghe nói trong cung từng có mấy người vì thất sủng mà thắt cổ

đó”

Nguyệt Phàm vỗ đầu Nguyệt Hiên mắng “Nói cái gì vậy, miệng không nắp đậy”

Sau đó cười hì hì với Phiêu Tuyết: “Nương nương sẽ không vì loại chuyện này luẩn quẩn trong lòng, ta nói

các ngươi còn không tin, chỉ là nương nương…… ta nghe nói hôm nay Hoàng

Thượng đưa kim bài cho Liễu quý phi…… Điểm danh muốn nàng thị tẩm đó”

Nguyệt Hiên lại bất ngờ vỗ đầu Nguyệt

Phàm: “Còn nói ta miệng không nắp đậy, lần trước ngươi hắt nước ta thôi

không so đo với ngươi nữa, Hoàng Thượng đưa kim bài cho Liễu quý phi

ngươi cũng nói ra”

Phiêu Tuyết đột nhiên phì cười, không

có cách nào, cho dù không muốn cười cũng không được…… Cần gì phải làm

cho những người thật tình với mình lo lắng? Phiêu Tuyết cười hỏi: “Sao

vậy? Các ngươi không nói dối ta chuyện hắn còn có quý phi khác trong

cũng nữa?”

“Chúng ta……”

Nguyệt Phàm Nguyệt Hiên lại đồng thời không biết nói gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.