Chương 18: Dùng cái gì kết thúc

Khi hoàng đế ngồi xe đuổi tới cửa Đông, chỉ có một bạch y nam tử đứng.

Gió đêm mn trn, chỉ có tay áo, kiếm không nhiễm máu.

“Thư Khinh Thủy.” Hoàng đến cắn răng ám niệm.

Tả tướng nhìn một hắc binh giáp sĩ, kinh nghi không thôi.

“Xảy ra chuyện gì?” Hắn hỏi, dần dần phát hiện đám binh sĩ kia có

người thân giật giật, hắn mới thoáng an tâm chút — không phải người

chết. Một người chật vật đứng lên, cơ hồ chạy đến xe hoàng đế ngồi “Hoàng, Hoàng Thượng, Thư đại nhân hắn…” Rõ ràng chính là Đổng đô úy.

Giờ phút này hắn một thân bụi đất, nguyên bản áo giáp uy vũ thất linh

bát lạc trên người, kinh hồn trong ánh mắt chưa định, hắn một tay chỉ

vào Thư Khinh Thủy, tưởng kiện lên bên trên cái gì, lại nhịn không được

răng đánh vào nhau, khẩu bất thành ngôn (nói không nên lời).

Tả tướng quan tâm: “Đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Như thế nào lại bị thương?”

Đổng đô úy trong mắt thần kinh chưa thu, sờ sờ lung tung trên người đáp trả: “Thực, thực chưa làm bị thương sao.”

Người này thật sự bị điên tử. Nha đầu kia gọi y ngăn đón, y thực ngăn cản một chút. Không có giết người, cũng mảy may không có đả thương

người, ngay cả ngựa cũng không chết. Hắn lúc đầu mới miệt thị, đến khi

hắn thấy người võ nghệ kinh sợ, lại phát hiện ra y may mắn không đả

thương người thừa cơ, phấn khởi liều mạng, lại vô lực. Hắn một đội liệt

vệ này, chính là trăm người cũng vô pháp nhất thời phá vây. Hắn không

tin một đội ngũ như vậy bị một người dễ dàng ngăn cản, hắn không tin bọn họ liều mạng thế công, có thể làm cho một người không lấy đả thương

người cũng không có phương thức ngăn chính mình bị thương, hắn càng

không tin Phiêu Kị vệ của chính mình bị đánh tới ý chí chiến đấu bị đánh tan.

Phiêu Kị vệ của hắn có thể chết trận, nhưng không có khả năng bại

lui.Đây là tín nhiệm của hắn, cũng là tín nhiệm của Phiêu Kị vệ, nhưng

mà hôm sau khi đánh hắn cũng không tưởng tái chiến, bởi vì phí công mà

thôi. Cái loại cảm giác vô lực này tiêu ma toàn bộ ý chí chiến đấu của

hắn. Hắn cảm thấy áo giáp thật nặng, cánh tay mệt mỏi quá, ý thức mơ hồ

hết sức, liên thủ với kiếm cũng tưởng đã đánh mất tay.

Vì sao lại như thế? Làm sao có thể như thế?

Loại vô lực này so với hắn mà nói tử vong trên chiến trường đầy huyết tinh giết chóc còn khng b hơn.

“Nga? Thực không làm bị thương? Vậy huynh đệ kia xảy ra chuyện gì? Tả tưởng âm thanh quan tâm như từ phụ bàn an ủi Đổng đô úy, hắn trong lòng mềm nhũn, một đại nam nhân nhưng lại còn kém điểm sắp khóc xuất hiện.

Bọn hắc giáp quân sĩ nằm trên đất cũng đều rn r chậm rãi đứng lên,

xiêu xiêu vẹo vẹo đứng thành đội ngũ, cúi đầu chờ phạt. Đổng đô úy đem

sự tình trải qua nói ngắn gọn một lần.

“Từ cửa Đông ra khỏi thành không đến năm dặm là một mảnh sơn dã, liền thông với Tử Chư, Mặc Dương, Hoằng Thông, Lục Úc tứ quận, muốn truy

bắt, chỉ sợ cũng khó khăn.” Tả tướng lắc đầu lo lắng nói.

Hoàng đế quát mắng nói: “Thư Khinh Thủy, ngươi vì nha đầu kia, thật sự là to gan lớn mật! Còn không quỳ xuống!”

Người nọ thủy chung đứng thẳng, chậm rãi xoay người, quỳ gối, cơ hồ

là ngã xuống quỳ gối, tiếng đầu gối tiếp xúc với mặt đất vang lên, nghe

đều sinh đau. Người nọ cúi đầu, không nói một lời.

Hoàng đế lại phát hỏa: “Ngươi cũng biết tội?!”

Trầm mặc, đại thần đi theo đều khe khẽ nói nhỏ. Thư Khinh Thủy ngày

thường liền ỷ vào cận thần hoàng đế, thái độ khinh mạn, nhưng không nghĩ tới hiện tại lúc này, hắn đối với hoàng đế hỏi trách còn có thể xa

cách, xác thực “Dũng khí khả gia.” Cũng có người mừng thầm, nguyên bản

thầm nghĩ một chút ly gián Thư Khinh Thủy cùng hoàng đế, không nghĩ tới

xảy ra tình trạng này.

Thẳng đến hồi lâu, mới nghe thấy Thư Khinh Thủy thản nhiên đáp: “Là.”

Thư Khinh Thủy cũng không phải thần, nội lực tiêu hao quá mức, chỗ

đan điền lộ vẻ trống rỗng oan đau, trạng thái của hắn so với chút binh

linh kia thiếu thật nhiều, lúc trước ngay cả nói đều nhất thời không nói ra được.

“Ngươi kháng chỉ không tuân, phản nhiều hơn cản trở, tội không thể

tha. Ngươi tạm đại Phiêu Kị vệ lĩnh quân chức, cũng ứng chỗ sư quân

pháp. Người tới, tha đi xuống đánh hai mươi quân côn.”

Kháng chỉ cùng phản đảng thiếu gia liền đánh hai mươi quân côn? Xử

phạt này có thể hay không có điểm rất tiện nghi? Huống chi Thư Khinh

Thủy một thân võ công tu vi, còn sợ hai mươi quan côn? Đây là ý tưởng

trong lòng nhất chúng đại thần.

Nhưng câu tiếp theo của hoàng đế, bọn họ tưởng cũng không nghĩ tới “Nếu ngươi để yêu xen vào như vậy, Hình bộ thượng thư cũng không làm,

quân côn đánh xong, trực tiếp đến Hoa Hoàn nhậm chức đi. Hạn cho ngươi

canh năm ngày mai đến nhậm chức, nếu không những chuyện Diêu Ái làm như

vậy ta nhất định thanh toán.” Hình phạt kèm theo bộ thượng thư đến huyện thừa nho nhỏ, ngay cả hàng lục cấp, đã cùng chức quan quăng không có

thứ hai.

Tả tướng ho nhẹ một tiếng: “Hoàng Thượng, Thư đại nhân tuy có ý ngỗ

nghịch, nhưng hắn mảy may chưa đả thương người, cũng là thực biết nặng

nhẹ, không bằng…”

Hoàng đế lại chưa nghe lời y nói, quát lớn phi thẳng đến phía dưới “Còn chưa động thủ?!” Sau đó vung tay áo, nói với mã phu, “Chúng ta đi.”

Xe hoàng đế ở phía trước, một đám chậm rãi trở về theo sau.

Lưu lại hai quân sĩ, một người đứng thẳng bên Thư Khinh Thủy nói: “Thư đại nhân, đắc tội.”

Thư Khinh Thủy gật gật đầu, cởi bỏ quần áo, thân trên để trần, nhắm mắt trên lưng chờ đau đớn rơi xuống.

———————————————————–

Diêu Ái đem Tư Mã bọn họ đưa tới núi, vì sợ bọn họ giẫm lên vết xe đổ — lạc đường, dùng son Tiểu Vân mang vẽ bản đồ, sau đó quay đầu ngựa

lại, liền phải đi về.

Tư Mã Thiếu Nghệ ngăn nàng, hỏi: “Ngươi muốn làm gì?!”

Diêu Ái vốn trong lòng nóng như lửa đốt, đưa bọn họ đến đây là kiên

nhẫn cực hạn, vẫy tay nói: “Ta phải đi về.” Mọi người cả kinh, khuyên

đến lúc trở về không khác chịu chết. Diêu Ái nói: “Yên tâm, ta cam đoan

sẽ không tùy tiện xông lên chịu chết.”

Chương Hồng hỏi: “Võ công của ngươi là do sư phụ ngươi sở giáo?” Nhớ

rõ mấy tháng trước khi ở sơn dã, nàng còn thề son sắt nói sư phụ Diêu Ái không có võ công, nhưng khi Diêu Ái nói ra “Sư phụ, thay ta ngăn đón

bọn họ cản lại!” Nàng còn không phản ứng cái gọi là “Ngăn đón” như thế

nào liền cưỡi ngựa chạy như điên mà qua người đối diện, nhưng nàng vẫn

quay đầu thấy một thân ảnh bạch y nam tử kinh hồng như bóng trăng.

Xuất thần nhập hóa, đã đạt tới cảnh.

Người luyện võ đạt tới loại cảnh giới này, đã có thể tự do khống chế

hô hấp, nàng công phu mèo quào kia muốn tham, thật sự là người si nói

mộng.

Nguyên lai Thư Khinh Thủy thật là sư phụ Diêu ái, trong lòng nàng nghĩ.

Diêu Ái đã gấp muốn giơ chân, cắn răng nói: “Là lại như thế nào, các ngươi nếu không thả, đừng ép ta động thủ.”

Chương Hồng nói: “Diêu Ái, ngươi bình tĩnh một chút, nếu sư phụ ngươi đánh thắng được bọn họ, ngươi sẽ không dùng đi, nhưng nếu ngay cả sư

phụ ngươi đều đánh không lại bọn họ, ngươi dùng làm sao đi?”

“Họa là do ta gây ra, ta có thể nào quăng sư phụ một bên không quan

tâm? Sư phụ không bình an, ta liếc mắt một cái cuối cùng mới có thể xác

định. Ta nói ta sẽ không tùy tiện chui đầu vào lưới, các ngươi còn có gì lo lắng?”

“Nhưng hiện tại ngươi đi, lấy năng lực của ngươi cùng quạn hệ lại có gì dùng?”

“Có thể hay không cứu, tổng yếu thử qua mới biết được. Bởi vì sợ này sợ kia, mà không dám hành động, kia mới gọi là ngu chết.”

Tư Mã Thiếu Nghệ quát: “Nếu không cứu được?”

Diêu Ái lập tức nói: “Ta bồi tử.” Thanh âm kiên định mà lạnh thấu

xương, mang theo đặc hữu đạm bạc sư phụ nàng. Mấy người khác đều giật

mình, Diêu Ái thừa dịp này lao ra khỏi vòng vây. “Diêu Ái!” Chương Hồng

phản ứng mau, một phen túm dây cương của nàng, “Đáp ứng ta, cho dù sư

phụ ngươi bất hạnh… Ngươi cũng còn có nhóm ta.”

Diêu Ái lắc lắc đầu, vẻ mặt có chút sợ sệt: “Không đồng dạng như vậy, nghĩ đến sư phụ khả năng gặp nạn, ta liền đau lòng sống không bằng

chết, ta không thể tưởng tượng, nhân sinh nếu về sau, không có sư phụ

làm bạn, ta còn có thể đi xuống như thế nào. Mau để ta đi, chậm từng

bước, có lẽ các ngươi không chừng không nhìn thấy ta… Hồng tỷ tỷ, đừng

làm cho ta hối hận giúp các ngươi.”

Chương Hồng buông dây cương ra.

Tư Mã Thiếu Nghệ nghe thấy lời này, nhớ tới lời nói của Tiểu Xuân,

rốt cục hiểu, cho nhìn hắn là thầy trò có quan hệ gì đâu? Một người bạn

như vậy ở bên nàng, trong mắt nàng thế nào lại thấy được người khác?

Nhưng hắn chung quy không cam lòng, nguyên bản hắn thấy lấy gia thế

tướng mạo tài hoa nhân phẩm chỉ cần cần đủ thật tình cùng kiên nhẫn,

nàng tổng sẽ không phải không trông thấy, mà lần này lại mạo hiểm trọng

tội cứu hắn, hắn nguyên tưởng rằng nàng đối với chính mình luôn luôn có

chút để ý… Hắn rút roi lên, mãnh liệt truy đuổi.

Diêu Ái chỉ cảm thấy hoa mắt, lại có người ngăn trước mặt, nàng ghìm cương ngựa, mới làm cho hai con ngựa xô vào nhau.

Diêu Ái không kiên nhẫn cũng phẫn hận nhìn hắn. Tư Mã Thiếu Nghệ lộ

vẻ sầu thảm mà cười, hỏi: “Vì sao không thể là ta? Ta có cái gì không

tốt?” Thanh âm hắn dần dần thấp, lẩm bẩm nói. “Bạn ngươi hậu sinh người

kia vì sao nhất định phải là sư phụ ngươi, không thể là ta?”

Diêu Ái cảm giác mạc danh kỳ diệu. Bị người mà nhất lại, mà lại tam

đỗ trụ lại, nàng sớm tức giận trong lòng. Khi hắn là bằng hữu, chưa nghĩ hắn nhưng lại cùng thiếu gia một đường hóa, nháy mắt sinh ra cảm giác

bị phản bội. Nghe được nửa câu sau, cũng có một loại cuồng đồ tiểu nhi

ngươi thế nhưng lấy chính ngươi cùng sư phụ so với tức giận. Giận dữ

công tâm kết quả là Diêu Ái chửi ầm lên: “Ngươi có cái gì tốt? Ngươi có

tài hoa so với sư phụ ta cao, hay là bộ dạng so với sư phụ ta tốt? Sư

phụ ta mười bảy tuổi đã danh chấn kinh thành, ngươi hiện tại làm gì? Sư

phụ ta một người ngăn lại truy binh, làm cho chúng ta thoát hiểm, mà

ngươi lại chạy đến đường còn muốn dạy người!”

Tư Mã Thiếu Nghệ cương tại chỗ, Diêu Ái vừa kéo ngựa vòng qua hắn, hướng trở về thành.

————————————————-

Trượng hình đã hoàn, Thư Khinh Thủy mặc xiêm y, sửa sang lại vạt áo,

tiếp nhận hắc mã quân sĩ đưa tới, xoay người lên ngựa. Động tác của hắn

vẫn bình thường lưu loát, lại ổn định ngồi trong nháy mắt, nhắm mắt lại.

“Khụ” hắn ho nhẹ một tiếng, cảm giác yết hầu có chút ngứa. Đan điền

vẫn trống rỗng oan đau, hắn hít sâu một hơi, cầm chắc cương ngựa. “Giá”

hắn khẽ quát, hắc mã bước chân cấp tốc chạy.

Hoa Hoàn ở tây nam khinh thành, hắn nên từ cửa Nam, chọn đường đi Nam Dương.

Sắc trời đã hôn ám, sắp vào đêm, kinh thành ban đêm cấm đi lại, trên ngã tư đường đã không có người qua lại.

Hắc mã một đường chạy như điên. [Vâng, và ta cũng edit như điên.]

Thư Khinh Thủy ở trên ngựa phỏng chừng đã hạ bộ trình, nếu muốn canh

năm ngày mai đến, nhất định phải qua trạm dịch thay ngựa. Hắn nghĩ nghĩ, tham nhập trong lòng, lấy ra ấn ngọc nho nhỏ — hắn còn chưa đưa quan ấn cho Lý Hựu Đa…

“Khụ”, đột nhiên hắn ho một tiếng, cảm giác yết hầu vẫn ngứa, sau đó có một cỗ mặn nảy lên. “Phốc” một búng máu trên bờm ngựa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.