Chương6: Buổi shopping tồi tệ 2

-Các cô là ai? - Lãnh Thiên nhíu

mài nhìn 4 đứa nó

-Những người không liên quan thì

ngậm miệng lại

Thiên Hương như một tảng băng ngàn

năm , từng câu từng chữ cô nói c*̃ng làm cho đối phương run bần bật sợ

hãi không dám lên tiếng

-Anh hai sao anh ngồi chung với con

nhỏ đó - Mẫn Mẫn bực mình khi thấy con nhỏ đáng ghét đó ôm chặt Gia

Thành

-Anh hai ?

6 người trơ mắt nhìn Gia Thành như

không tin vào mắt và tai c*̉a mình.Gia Thành nãy giờ vẫn im lặng không

dám lên tiếng vì nếu lên tiếng anh c*̃ng chết mà không lên tiếng anh

c̃ng chết cái nào c̃ng như nhau vậy thôi im lặng là cách tốt nhất

giống như mọi người thường có câu " Im lặng là vàng, la làng là

ăn tát" mà

-Anh à! mấy con nhỏ này là ai

vậy?- nhỏ ngồi kế Gia Thành

-Hay là thấy người sang bắt quàng

làm họ - nhỏ ngồi kế Lâm Hiên

-Phải đó hồi nãy tới giờ anh

Thành có nói gì đâu - nhỏ ngồi kế Lãnh Thiên

Chát...chát...chát...

Vâng trên khuôn mặt xinh đẹp c*̉a

mấy con nhỏ đó đã được in 5 dấu tay c*̉a tụi nó. Chỗ bị tát bây giờ

đã không còn trắng như lúc đầu nữa mà trở thành đen còn thêm vài

hạt nhỏ li ti đó chính là tàn nhan, giờ nhìn khuôn mặt c*̉a mấy nhỏ

đó chỉ có thể hình dung qua 2 từ GỚM GHIẾT

-OMG! dơ quá đi - Nó phủi phủi tay

-Thiệt là bẩn - Mẫn Mẫn tỏ vẻ

khó chịu

-Trời ơi, cái gì vậy nè kinh tởm

quá đi mất - Lan Hy

Tụi nó rút cả đống khăn giấy ra

để lau tay nhưng mà vẫn khó chịu vì cảm thấy nó chưa sạch, rút một

hồi hết khăn giấy c*̉a người ta thì mới thõa mãn mặc dù cảm thấy

chưa sạch lắm nhưng vậy c*̃ng được rồi

-Anh à, tụi nó ...

-B.I.Ế.N - Hắn rặn từng câu từng

chữ giờ khuôn mặt hắn còn lạnh hơn cả Thiên Hương

Mấy con nhỏ nghe vậy phát run

người, chạy ra khỏi nhà hàng không dám quay đầu lại vì chưa chuẩn bị

hòm.khắp nơi trong nhà hàng được bao phủ một tầng không khí căng

thẳng như sợi dây thun sắp đứt.Tất cả mọi người trong nhà hàng đều

lần lượt đi ra trong sự sợ hãi đến khi ra khỏi được khu nhà hàng đông

lạnh này mới yên tâm hít thở và kiểm tra xem mình còn sống hay đã

chết do đông lạnh

Bên trong nhà hàng nhiệt độ càng

lúc càng cao.Ngoài tụi nó thì không còn ai hết cả quản lí và nhân

viên nhà hàng c*̃ng chạy tuốt

-C.A.O G.I.A .T.H.À.N.H - Thiên Hương

giờ mới lên tiếng cô thật sự chịu hết nổi người bạn trai này mà

trăng hoa hết chỗ nói

-Vợ à anh xin lỗi em, anh hứa

chuyện này sẽ không tái diễn thêm lần nào nữa đâu - Gia Thành nhìn

Thiên Hương với khuôn mặt hối lỗi nhưng vô dụng cô phải cho anh biết

thế nào là lễ độ để anh không xem thường lời nói c*̉a cô nói với

anh

-Lỗi? tôi không còn lỗi để cho anh

xin đâu - Thiên Hương giờ đang muốn điên tiết lên ai đời bỏ vợ đi chơi

với gái chứ , đi với ai đẹp không nói đằng này thì....

-Vợ à anh... - Gia Thành chưa kịp

nói hết câu thì nó xen vào

-Anh không trân trọng chị em đến

khi mất thì đừng có hối hận đó - nó bực mình nhìn Gia Thành coi

thường chị nó quá đáng mà

-Đi về thôi, ở đây lâu rắc rối -

Lan Hy kéo tay từng đứa đi ra khỏi nhà hàng

Hắn nãy giờ vẫn nhìn nó bao

nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu hắn, tại sao nó ở đây? những người

kia là gì c*̉a nó? rốt cuộc nó là ai?... nói chung là tùm lum câu

hỏi không có câu trả lời

Bây giờ nhà hàng c*̃ng đã trở

lại lúc ban đầu nhưng chỉ khác một cái là không có khách vì mọi

người sợ quá không dám quay lại

Tụi nó vì chuyện đó c*̃ng chẳng

còn tâm trạng mua sắm nữa, tất cả tập trung ở nhà Lan Hy không khí ở

đây c*̃ng chắc thua kém gì ở nhà hàng vẫn căng thẳng

-Chị Hương chị ổn chứ -Mẫn Mẫn

cảm thấy tình hình không ổn nên mới lên tiếng

-Chị không sao - giọng Thiên Hương

dịu bớt không còn lạnh như lúc nãy nữa

-Công nhận chị hai em đóng kịch

giỏi ghê - nó nhìn Thiên Hương châm chọc

-Đóng kịch - Lan Hy không hiểu gì

hết ngớ người nhìn Hương

-Ừm chỉ có em là nhận ra, chị

thề lần này chị không xử đẹp thằng cha đó chị không phải là Hoàng

Nhã Thiên Hương - Thiên Hương nói chắc như đinh đóng cột

-Chị định làm thế nào - Mẫn Mẫn

e dè hỏi xem ra lần này cô không thể bảo vệ anh trai cô được rồi tự

ai làm người đó chịu vậy

-Tới đó em sẽ biết - một nụ

cười quỷ dị hiện trên khuôn mặt xinh đẹp c̉a Thiên Hương đó c̃ng như

là bằng chứng cho một tai họa sắp tới xảy ra với Gia Thành

Nụ cười c*̉a Thiên Hương làm 3 con

còn lại sợ sệt, chợt nó nhớ đến cái gì nó bỗng đứng dậy

-Thôi chết rồi - nó la lên làm

tụi kia giật mình

-Gì vậy mậy - Mẫn Mẫn hỏi nó

-H..hô...hồi nãy ở đó - khuôn mặt

nó giờ đã tái xanh

-Sao?- cả 3 đồng thanh hỏi nó

-Thì hắn c*̃ng ở đó đó - nó

giải thích nhưng hình như 3 người kia cố tình chống đối nó hay sao mà

lại không hiểu

-Hắn nào nói rõ xem lào - Lan Hy

bắt đầu bực mình với cái kiểu nói úp úp mở mở c*̉a con bạn thân

-A em đừng có nói với chị là

cái tên mà ba mẹ bắt em đi làm hầu gái cho hắn nha - Thiên Hương không

dám tin hỏi nhưng kết quả là nhận được cái gật đầu c*̉a nó

-CÁI GÌ - cả 3 c*̀ng đồng thanh

tập 2

-Thôi thôi không nói nữa em về

nghen hai về nha hai con điên - nó nói xong chạy tọt ra xe phóng với

tốc độ ánh sáng về nhà bây giờ trong đầu nó phải cố gắng suy nghĩ

tìm cách giải thích với hắn sao cho không bị lộ tẩy chuyện nó bị ba

phạt qua nhà hắn làm hầu gái -hixhix sao số tôi lại khổ vậy nè

trời

Ở phòng khách, hắn vẫn đâm chiêu

suy nghĩ về chuyện lúc nãy càng nghĩ càng rối .Hắn như muốn khùng

lên và quyết định không nghĩ nữa đợi nó về hỏi cho ra lẽ nếu không

tối nay e là hắn phải thức trắng đêm để suy nghĩ

Quả thật không để hắn chờ lâu nó

đã về tới nhà, bước từ từ vào nhà nhưng nó vẫn chưa nghĩ ra được

lý do gì để giải thích cho hắn hết thôi tới đâu thì tới không quan

tâm nữa

Thấy nó về hai mắt hắn sáng như

sao phẩy tay ý kêu mọi người trong phòng khách lui ra , giờ chỉ còn

mỗi hắn và nó mồ hôi mồ kê trên trán nó đổ đầm đìa rõ ràng trong

phòng khách có máy lạnh mà

-Tôi có chuyện muốn hỏi cô - hắn

nhìn nó vẻ mặt tràn đầy "nghiêm túc"

-H..ho..hỏi..g...gì - nó sợ sệt

đi lại gần hắn

-Làm gì mà cô sợ dữ vậy, tôi

chỉ muốn hỏi là lúc nãy sao cô đi với mấy người kia thôi mà?

Đúng như nó đoán là câu hỏi đó

mà, giờ sao trả lời đây

-Ờ thì mấy người đó là bạn mà

tôi nói với anh hôm qua đó không nhớ hả?

-Bọn họ đều là tiểu thư nhà

giàu dại gì làm bạn với con hầu gái như cô chứ khó tin

-Không tin thì thôi tôi có mượn anh

tin à

-Còn cái cô lúc nãy hình như là

vợ c*̉a thằng Thành bạn tôi mà cô lại gọi là chị em thật ra cô là ai

nói mau -hắn càng lúc càng nghi ngờ nhìn kĩ lại nó đâu giống hầu

gái việc gì làm c*̃ng chẳng nên thân

-Vô duyên chị ấy lớn hơn tôi nên

tôi gọi là chị chứ không lẽ gọi mày tao anh không còn câu nào để hỏi

à, ủa mà chuyện đó là chuyện c*̉a tôi không liên quan gì đến anh sao

anh nhiều chuyện vậy đúng là BÀ TÁM mà - nó bèn nghỉ cớ chuồn lẹ

chạy lên phòng chứ ở lâu mắc công hắn hỏi không trả lời được thì

tiêu

-Cô đứng lại đó cho tôi đứng lại

  • giọng c*̉a hắn như trở thành không khí nó nghe nhưng không quay đầu

lại giả bộ không nghe gì hết mà cứ cắm đầu chạy thẳng nó đâu có

ngu dại gì mà quay lại chạy lên tới phòng nó thở hì hà hì hụt

đóng cửa phòng lại nằm trên giường cười một mình như con điên mới

trốn trại

-HAHAHAHAHA thoát rồi HURA mừng

quá đi

Nó cứ như vậy cho tới ngủ quên

khi nào không hay , lúc nó ngủ dậy là trời đã chập tối đứng dậy đi

lại tủ đồ lấy quần áo đi tắm cả người nó như không còn sức sống

chắc do ngủ lâu quá bị mặt trời đè đó mà

Tắm rửa xong nó đi xuống nhà

không thấy hắn đâu hỏi quản gia thì bác ấy nói hắn đã ra ngoài hồi

chiều, nó ngồi ăn cơm nhưng nó cảm thấy không vui cảm giác như thiếu

một cái gì đó

-Mày sao vậy Thiên Băng mày đã

thoát được những câu hỏi c*̉a hắn rồi mà sao mày lại không vui chứ

Nó ăn mà cứ nhìn ra ngoài cửa

sổ miết, cảm thấy chán nản vì cái nó chờ lại không về ăn được một

ít nó bỏ đi lên phòng coi phim ăn bánh lâu lâu lại nhìn ra ngoài cửa

sổ cứ vậy cho đến 11g đêm nó vẫn không ngủ mà vẫn nằm đó

TẠI CHỖ HẮN

-Tụi bây là ai mà dám xâm chiếm

địa bàn c*̉a tao

Giọng nói lạnh băng hòa lẫn vào

không khí âm u tăng thêm phần đáng sợ. Hiện tại tụi hắn 4 người đối

diện lại là 400 người mặt mày bặm trợn tay cầm súng , mã tấu....

-HAHAHA tao là ai không cần mày

biết bây giờ mày chỉ cần biết ngày nay năm sau là ngày giỗ c*̉a tụi

bây.Xông lên cho tao - tên đầu đàng hùng hồn ta lệnh

Tình trạng hiện tại là rất hỗn

độn lợi thế nghiên về phía tụi hắn đúng là đám ruồi bu không biết

thế nào là trời cao đất rộng danh tiếng c*̉a hắn không phải ai không

biết vậy mà còn dám chui đầu vào thật không biết sống chết.Trong

vòng 15 phút tụi hắn đã hạ hết 400 tên mà không tốn tí công sức

nào

-Đúng là đám ngu dốt - Vin(Lâm

Hiên) khinh bỉ nhìn đám người đã bại dưới chân mình

-Bang Cửu Hùng càng ngày coi không

được rồi - Dick (Lãnh Thiên) khẽ nhếch môi cười giống như đã tìm được

thú vui mới

-Giờ mày muốn sao Kevin - Golden

quay qua hỏi hắn

-Xử đi - ném cho tụi bạn một câu

rồi hắn bỏ đi luôn

Bốn chiếc xe mui trần phóng nhanh

trên đường cao tốc lúc ban đêm.Nó ở nhà vẫn chưa ngủ cứ đợi cứ đợi

mà c̃ng không biết mình đợi cái gì, hắn cuối c̀ng c*̃ng về nó mừng

rỡ chạy xuống nhà

-Anh về rồi sao - nó không biết

là hành động c*̉a mình bây giờ làm cho hắn hơi bất ngờ nó chờ hắn

sao

-Cô giờ này sao còn thức ? - hắn

nửa vui nửa không vui

Vui là vì nó chờ hắn còn không

vui là giờ đã là 1 giờ 30 sáng nó vẫn còn thức, như vậy rất ảnh

hưởng tới sức khõe

-Ờ tui chỉ là khát nước nên

xuống lấy nước thôi - nó nói và le lưỡi như trẻ con

Nhìn thấy hành động đáng yêu đó

c*̉a nó hắn suýt bật cười nhưng may mắn là kìm lại được, hắn không

nghỉ là nó đang tìm cách nói dối hắn

-Cô đi ngủ đi - hắn

-Anh ăn gì chưa hay là để tôi vô bếp

nấu gì đó cho anh ăn - nó định quay đi nhưng

-Thôi khỏi tôi ăn rồi cô mau đi ngủ

đi

-Ờm ! anh ngủ ngon - nó hụt hẫn

bước lên phòng

-Ừm

Hắn c*̃ng đi về phòng mình tắm

rửa ,mở loptop lên xem xét một chút trên miệng bỗng xuất hiện một nụ

cười lạnh

còn nó vẫn trằn trọc không ngủ

được nó đang oán trách hắn rõ ràng nó đã thức tới giờ này chờ

hắn vậy mà hắn không hỏi thăm một câu cho nó vui nữa, lăn qua lăn lại

cuối c̀ng nó c̃ng nằm yên giấc trên chiếc giường thân yêu c*̉a mình

nó nằm ngủ với tư thế cực kì là đẹp.

Hắn đi ngang qua phòng nó thấy

đèn còn sáng tưởng nó chưa ngủ ai dè hắn thấy nó ngủ chăn đạp tứ

tung gấu bông thì nằm lăn lốc dưới sàn nhà, hắn lắc đầu bó tay với

nó luôn

Khẽ đi nhẹ lại chỗ nó tránh làm

nó thức giấc chỉnh lại tư thế ngủ và đắp chăn cho nó tắt đèn xong

mới đi ra ngoài về phòng mình ngủ.Trong mơ không biết nó mơ thấy gì

mà trên môi nở một nụ cười thật tươi

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.