Chương 3: Bí Mật Dòng Họ
Linh Vũ đứng bên bờ vực của một bí mật khủng khiếp, nơi mà quá khứ của gia đình cô được chôn vùi trong những bóng tối của dòng tộc. Cô cảm thấy nỗi khao khát tìm hiểu trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Đêm khuya, ánh trăng chiếu sáng gương mặt nhợt nhạt của cô, khiến đôi mắt xanh biếc lấp lánh như những viên ngọc quý.
“Chúng ta phải tìm hiểu về dòng họ của cô,” Đăng Khải lên tiếng, phá tan sự tĩnh lặng. Giọng anh có chút lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm. “Có thể nó sẽ dẫn đến những câu trả lời mà cô đang tìm kiếm.”
“Phải,” Linh Vũ gật đầu, nỗi đau trong lòng trỗi dậy. “Tôi cần biết sự thật về cái chết của cha mẹ mình.”
Họ tìm đến thư viện cổ xưa của dòng tộc, nơi lưu giữ những bí mật và truyền thuyết đã qua. Bên trong, không khí nặng nề như một tấm màn đen che phủ mọi thứ. Những cuốn sách dày cộp, trang vàng úa, nằm im lìm trên giá. Linh Vũ tiến tới, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào bìa sách đầu tiên.
“Cô có chắc không?” Đăng Khải hỏi, ánh mắt anh chạm vào gương mặt cô, như muốn tìm kiếm sức mạnh trong đó. “Có thể những điều cô phát hiện sẽ không như mong đợi.”
“Không có gì tồi tệ hơn nỗi đau này,” Linh Vũ đáp, giọng cô kiên quyết. “Tôi đã sống trong bóng tối quá lâu. Đã đến lúc phải đối diện với sự thật.”
Họ bắt đầu lật từng trang sách. Những câu chuyện về các dòng tộc ma cà rồng, về những cuộc chiến tranh tàn khốc, và cả những kẻ thù mà cha mẹ cô đã phải đối mặt. Linh Vũ cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể những bí mật đó đang quan sát họ từ xa.
“Đây,” Đăng Khải đột ngột lên tiếng, chỉ vào một đoạn văn. “Có đề cập đến một nhóm thợ săn đã từng tấn công vào dòng họ của cô. Họ được gọi là ‘Hội Ánh Sáng’.”
“‘Hội Ánh Sáng’?” Linh Vũ lặp lại, cảm giác như có một mảnh ghép quan trọng đang dần hiện ra. “Họ là ai?”
“Là những thợ săn có kỹ năng và sức mạnh vượt trội,” Đăng Khải giải thích. “Họ được huấn luyện để tiêu diệt ma cà rồng, và họ không từ thủ đoạn nào.”
“Vậy cha mẹ tôi đã bị họ giết?” Linh Vũ cảm thấy nỗi đau thắt lại trong lòng. “Họ đã phải đối mặt với cái ác này một mình?”
“Có lẽ vậy,” Đăng Khải đáp, sự đồng cảm hiện rõ trên nét mặt anh. “Nhưng có một điều nữa. Trong văn bản này có nhắc đến một cái tên—Ngọc Huy. Hắn là kẻ đứng sau mọi thứ.”
“Ngọc Huy…” Linh Vũ cảm thấy như có một cơn lốc đang cuốn lấy tâm trí mình. Cái tên đó đã vang lên trong những giấc mơ, trong những ký ức mơ hồ. “Hắn là ai?”
“Là một ma cà rồng cổ xưa, từng là lãnh chúa của dòng tộc Crimson,” Đăng Khải giải thích. “Hắn đã bị lật đổ và khao khát phục thù. Có thể hắn chính là kẻ đã ra lệnh giết cha mẹ cô.”
Cảm xúc trong Linh Vũ dâng trào. Nỗi hận thù và khao khát trả thù lại bùng lên trong cô. “Tôi sẽ không để hắn thoát được,” cô nói, giọng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ tìm ra hắn và bắt hắn phải trả giá.”“Cô cần phải cẩn thận,” Đăng Khải khuyên. “Ngọc Huy không chỉ mạnh mẽ mà còn rất mưu mô. Hắn có thể biết chúng ta đang tìm kiếm hắn.”
“Đó chính là lý do tôi cần anh bên cạnh,” Linh Vũ nói, ánh mắt cô kiên định. “Chúng ta sẽ tìm ra hắn, cùng nhau.”
Họ tiếp tục tìm kiếm, lật từng trang sách, đào sâu vào những bí mật đen tối của dòng họ. Mỗi trang sách như một cánh cửa mở ra những ký ức đau thương, nhưng cũng là động lực để Linh Vũ đứng dậy. Cô không chỉ muốn tìm hiểu sự thật, mà còn muốn trả thù, để giải thoát cho những linh hồn đã mất.
Khi màn đêm dần buông xuống, họ tìm thấy một bức tranh cổ, vẽ hình ảnh một dòng tộc ma cà rồng với những nét mặt đầy oai nghiêm. Trong số đó, một người đàn ông với đôi mắt đỏ rực như lửa, khuôn mặt quen thuộc nhưng đầy sự tăm tối—Ngọc Huy.
“Đây chính là hắn,” Linh Vũ thì thầm, cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. “Hắn chính là kẻ đã cướp đi cha mẹ tôi.”
“Chúng ta cần phải lên kế hoạch,” Đăng Khải nói, ánh mắt tập trung. “Không thể hành động mù quáng.”
“Đúng,” Linh Vũ đồng ý. “Nhưng tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra hắn.”
“Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần. Chúng ta sẽ cần sức mạnh và sự khéo léo.” Đăng Khải gật đầu, sự quyết tâm trong anh cũng không kém phần mãnh liệt.
Khi họ rời khỏi thư viện, Linh Vũ cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Cô không chỉ là một ma cà rồng, mà còn là kẻ thừa kế của dòng tộc, với trách nhiệm nặng nề trên vai. Nỗi đau sẽ không còn là gánh nặng, mà là động lực cho hành trình phía trước.
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Linh Vũ và Đăng Khải dừng lại, ánh mắt họ liếc nhanh về hướng phát ra âm thanh. Một bóng người lướt qua, nhanh như cơn gió. Họ không thể để điều này lặp lại. Mọi thứ đã bắt đầu.
“Chúng ta phải đi,” Đăng Khải nói, giọng anh khẩn trương. “Có thể họ đã phát hiện ra chúng ta.”
Linh Vũ gật đầu, tim đập nhanh hơn. “Đi nào!”
Họ lao ra khỏi thư viện, nhưng trong lòng Linh Vũ, một điều không thể xóa nhòa: cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những bí mật còn ẩn giấu trong bóng tối sẽ sớm được phơi bày. Cô quyết tâm không để bất kỳ ai cản bước mình.
Trên đỉnh một ngọn đồi, Ngọc Huy quan sát mọi thứ với nụ cười lạnh lùng. “Cuộc chơi này sẽ còn thú vị hơn nữa,” hắn thì thầm, âm thầm chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo trong kế hoạch của mình.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
