Chương 93: Tương cầu (1)

Ngồi trên xe ngựa hồi phủ, tay Đông Phương Ngưng vẫn nắm cây trâm đầy máu này, cẩn thận tỉ mỉ, vẻ sầu lo trên mặt càng thêm đậm hơn.

Chàng vẫn nhớ rõ, ba năm về trước, chàng thất hồn lạc phách trở lại

Đông Ly, lúc chàng gặp Hạ Vệ Thần, Hạ Vệ Thần từng hỏi chàng -Nử tử thích Ngưng huynh nếu đứng xếp hàng thì còn dài hơn cả sông,

vì sao Ngưng huynh lại cố tình nhớ mãi không quên một nữ tử chẳng rõ họ

tên ở An Khánh như vậy?

Khi đó chàng đáp lại -Lấy vợ không giống như mua đồ, tự nhiên phải thận trọng. Nước sâu ba ngàn, chỉ múc một muôi. Nếu Đông Phương Ngưng ta cưới vợ, nàng nhất

định phải là nữ tử mà ta yêu. Nếu đã lấy nàng về nhà, phải toàn tâm toàn ý, nhất sinh nhất thế*.

Lúc trước khi chàng nói lời này, vẻ mặt thật sự nghiêm túc, nhưng

trong lòng lại thầm đau nhói, vì khi đó, chàng nghĩ tới việc Vãn nhi đã

qua đời.

Chàng nhớ rõ, lúc đó Hạ Vệ Thần nghe lời chàng nói xong thì cười to không dứt, cười chàng ngu ngốc chẳng ai bằng, nói -Nữ nhân như quần áo, tất nhiên cái mới mới là tốt. Trên đời này, có

ai thích vật cũ già cổ ảm đạm, mất đi nhan sắc? Theo như lời Ngưng huynh nói, thật là buồn cười đến tột cùng.

Nghe xong lời nói châm chọc của Hạ Vệ Thần, chàng chỉ khẽ cười, cũng không để tâm, cười nói -Nếu có một ngày điện hạ gặp được một nữ tử khiến người tình nguyện

hiến dâng tất cả, điện hạ sẽ hiểu được tâm trạng hiện giờ của tại hạ.

Chuyện cũ còn rõ mồn một ngay trước mắt, Đông Phương Ngưng nhìn cây

trâm đầu vết máu trong tay mà giật mình. Giờ chắc Hạ Vệ Thần đã hiểu

được tâm trạng lúc trước của chàng, nhưng giờ khắc này, chàng chẳng có

chút vui sướng nào, chỉ có thêm nhiều ưu sầu mà thôi.

Chàng lo lắng cho Diệp Vân Sơ. Vừa rồi khi đang cứu chữa cho Hạ Vệ

Thần, chàng thấy được ánh mắt Diệp Vân Tuyết nhìn Diệp Vân Sơ đầy thù

hận, giống như hận tới mức không thể diệt trừ Diệp Vân Sơ ngay lập tức.

Phu quân không thương, muội muội oán hận, trong điện phủ lại có nhiều

thê thiếp tranh giành cấu xé lẫn nhau, ngày sau Diệp Vân Sơ nên đối phó

như thế nào? Chỉ sợ, sau này nàng sẽ ở trong tình cảnh nước sôi lửa

bỏng….

Xe ngựa bình yên mà đi, nhưng tâm trạng Đông Phương Ngưng lại không

thể bình tĩnh, chàng nhớ lại trước khi rời khỏi điện phủ, Diệp Vân Sơ

đuổi theo nói với chàng một câu. Nàng nói -Ngưng, chờ thiếp, mấy ngày nữa thiếp sẽ nói rõ ràng với hắn, hiện

tại Vân Tuyết đã tới Đông Ly, chắc hắn cũng sẽ không gây khó dễ cho

thiếp nữa….

Đôi mắt long lanh như nước của nàng vụt sáng, ánh mắt sáng ngời nhìn

chàng, trong mắt có chờ mong trước nay chưa từng có, giống như Vãn nhi

nhìn chàng đầy thâm tình như trước kia. Chàng biết, nàng là Vãn nhi, cho dù ngày ấy nàng không nói, chàng cũng có thể đoán được nàng là Vãn nhi

của mình. Chỉ đơn giản là đối với sự rung động của mình trước nàng,

chàng cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu. Mà chàng vẫn biết, trong

lòng nàng vẫn còn có chàng như lúc ban đầu.

Nghe nàng nói như vậy, biểu lộ ra quyết tâm, liều lĩn dứt khoát, tim

chàng bỗng nhoi nhói đau. Ngày ấy khi chàng bệnh nặng, chàng cũng đã hứa hẹn với nàng, mà nàng cũng đã thể hiện rõ quyết tâm của mình, cuộc đời

này, nàng sẽ vướng vào chàng, nương tựa chàng, không chê, cũng không rời xa.

So sánh với Diệp Vân Sơ, chàng lại yếu đuối, vô dụng như vậy, không

phải là chàng không yêu nàng, cũng không phải là chàng không có dũng khí liều lĩnh, mà là lý trí tỉnh táo quá mức của chàng, chàng lo lắng quá

tường tận. Chàng không biết Hạ Vệ Thần sau khi biết chuyện giữa chàng và Diệp Vân Sơ sẽ thế nào, chàng không biết mình và Diệp Vân Sơ có thể đối mặt được với sự tức giận khủng khiếp của Hạ Vệ Thần khong, dù sao cũng

liên quan tới mặt mũi của Hoàng gia.

Vì an nguy của Diệp Vân Sơ, vì lấy đại cục làm trọng, chàng hẳn là

lựa chọn nhẫn nại, nhưng chàng không biết, lý trí này còn có thể duy trì trong bao nhiêu lâu, chàng lại càng không biết, nếu mình biết chắc chắn rằng nàng là Vãn nhi, chàng còn có thể kiên nhẫn được không nữa.

-Công tử, có phải người đang lo lắng cho vị cô nương áo trắng kia không?

Thấy Đông Phương Ngưng trầm tĩnh không nói gì, sắc mặt không được

tốt, Lâm đại phu là bằng hữu ngồi chung trong xe ngựa đùa cợt hỏi.

Vừa khi nãy khi ông và Đông Phương Ngưng ở Tinh Thần các, thấy công

chúa An Khánh khua tay múa chân loạn xạ, cả vú lấp miệng em, chỉ huy

Diệp Vân Sơ, lúc thì chỉ trích nàng cái nọ, lúc thì chỉ trích nàng cái

kia, hắn thấy sắc mặt công tử cực kỳ kém, quay sang nhìn chằm chằm vẻ

mặt lạnh nhạt của nữ tử mặc bạch y cũng y như vậy, giống như đang cố

gắng kiềm chế cái gì, đè nén thứ gì xuống. Nếu không phải ông nhìn lầm,

hẳn công tử đang lo lắng cho vị cô nương áo trắng kia.

Thấy Đông Phương Ngưng im lặng không nói, Lâm đại phu liền cười cười, nói -Công tử bệnh nặng mới khỏi, nội tâm ắt hẳn chưa tốt lắm. Nhưng nếu

có cơ hội, thật ra công tử có thể hỏi cô nương áo trắng kia, nếu rảnh

thì đến y quán của lão phu một chuyến.

Đông Phương Ngưng nghe vậy liền nao nao, bật thốt -Lâm đại phu, sao ông lại nói nàng tới y quán? Chẳng lẽ nàng bị bệnh gì sao?

Lâm đại phu mỉm cười, nói -Công tử không cần kích động như vậy, cô nương kia cũng không bị

bệnh, nếu lão phu đoán không lầm, hẳn là cô nương có chuyện vui.

Thấy mặt Đông Phương Ngưng lộ vẻ vội vàng, Lâm đại phu liền trêu tức, cố tình không nói chuyện ông đang đoán ra.

Nghe thấy Diệp Vân Sơ không phải bị bệnh, Đông Phương Ngưng thở dài

một hơi, chàng đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên xe ngựa dừng gấp lại.

Chàng thoáng nhíu mày, vén màn xe lên, đang muốn hỏi có chuyện gì xảy ra thì đã thấy phu xe bẩm báo -Công tử, có người chặn xe.

Chặn xe? Đông Phương Ngưng quay đầu nhìn thoáng qua Lâm đại phu, sau

đó mới nghi hoặc nhìn bên ngoài xe ngựa, đã thấy một vị phụ nhân** khóc sướt mướt quỳ gối giữa đường, cản đường đi của xe ngựa, lúc này thấy Đông Phương Ngưng ló đầu ra, khóc nói -Công tử, ngươi cần phải làm chủ cho lão nô, Tình nhi, nó đã xảy ra chuyện….

Tình nhi? Đông Phương Ngưng vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, bỗng nhớ ra

nữ tử thuở trước hay lẽo đẽo theo sau chàng. Hóa ra lão phụ nhân này là

mẹ ruột của Tình thiếp thị, cũng là tỳ nữ từng hầu hạ mẫu thân của

chàng, lúc trước mẫu thân biết rõ tình ý của Tình thiếp thị với chàng

nên chủ trương đưa Tình thiếp thị tới điện phủ, làm thiếp thị của Hạ Vệ

Thần, khi đó, mẫu thân có đưa cho vị phụ nhân này một chút bạc, điều ra

khỏi Đông Phương phủ, từ đó về sau chàng cũng không gặp lại vị phụ nhân

ấy, nhưng Tình thiếp thị vì có quan hệ chặt chẽ với Hạ Vệ Thần nên thỉnh thoảng cũng gặp lại trong điện phủ, Tình thiếp thị kia sau khi trở

thành thiếp thị của Hạ Vệ Thần thì thật ra chẳng có hành động nào vượt

lễ với chàng, nên ngày ngày trôi qua, chàng cơ hồ đã quên mất người này.

Giờ khắc này thấy lão phụ nhân quỳ trên mặt đất khóc lớn, nói phải

tìm lại công bằng cho Tình thiếp thị, Đông Phương Ngưng nói với phu xe

mời bà ấy lên xe ngựa, đợi lão phụ nhân bình tĩnh trở lại, chàng mới

hỏi -Đại nương, đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Lão phụ nhân nức nở, giống như gặp được cành cây cứu mạng, một phát bắt lấy tay áo Đông Phương Ngưng, nói -Công tử, người hãy làm chủ cho lão nô, sáng nay quản gia điện phủ

sai người tới nói, nói, nói hôm qua Tình nhi đã chết bất đắc kỳ tử trong phủ….

Nói tới đây, vẻ mặt lão phụ nhân bi thống, khóc không thành tiếng, rốt cuộc cũng không nói hết lời.

Chết bất đắc kỳ tử? Đông Phương Ngưng nghe lời lão phụ nhân này nói,

trong lòng hơi kinh hãi, chàng bỗng nhớ lại tin tức thám tử đưa tin tối

qua, bỗng chỉ cảm thấy tâm càng ngày càng trở nên bất an, mấy ngày gần

đây, Hạ Vệ Lam luôn có hành động khác thường, chẳng lẽ kế hoạch của hắn

đã bắt đầu rồi sao? Nếu chàng đoán đúng, ngày sau ở điện phủ sợ rằng sẽ

không được yên bình nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.