Chương 78: Tan vỡ (2)

Không biết qua bao nhiêu lâu, có lẽ là sau một khắc, có lẽ là một vạn năm sau đó rồi, dưới mắt nhiều người, Diệp Vân Sơ đành nén đau đớn

trong tâm can, thu hồi ánh mắt bi thương, nàng biết, hiện tại bất kể

nàng đau khổ, đau đớn như thế nào, giờ khắc này cũng không được để lộ ra ngoài. Vì giờ mỗi một câu nói, mỗi một cử chỉ, chỉ cần không kiềm chế

được chính mình, nàng và chàng liền rơi xuống địa ngục sâu thẳm.

Đông Phương Ngưng nắm chặt tay lại, ánh mắt nàng liếc sang một chỗ

khác, ánh mắt chàng cũng dần dần phai nhạt. Chàng cố nén đau đớn trong

lòng như bị ngàn nhát dao đâm, miễn cưỡng nở nụ cười yêu ớt, giống như

một người bình thường xa lạ quay đầu đi, nhưng không kìm được tiếng ho

khan, giờ phút vang lên thấu tận tâm can, đánh mạnh vào lòng của ai, đau đớn trí mạng.

Diệp Vân Sơ đau đến chết lặng, nàng kinh ngạc đứng ở nơi đó, cố nén

để không nhào vào lòng chàng khóc nức nở, nàng rất muốn nói cho chàng

biết nàng không phải là Vô Tâm, nàng tình nguyện là Vô Tâm, làm một nô

tỳ hèn kém, chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với chàng là thỏa nguyện rồi.

Nhưng nàng không thể, vì nàng không còn tư cách, nàng đã mất đi tư

cách có được chàng! Bây giờ nàng là Vương phi của Hạ Vệ Thần, vị Vương

phi thảm hại nhất….

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng ho đứt quãng không ngừng

vang lên của Đông Phương Ngưng, tiếng ho khan làm tê têm liệt phế, chỉ

thấy sắc mặt chàng trắng nhợt, ho mạnh ra ngụm máu tươi.

-Ngưng huynh, huynh không sao chứ?

Tiếng Hạ Vệ Thần vang lên rất gần nhưng Đông Phương Ngưng lại nghe

thấy nó như vọng từ một nơi rất xa, chàng muốn rời xa khỏi nơi này,

trong lúc hoảng loạn, chàng lại như được nghe giọng nói quan tâm của

nàng, êm tai, ngọt ngào như vậy, nhưng cũng là quá xa xôi, không trở

thành sự thật!

Chàng chỉ cảm thấy đất trời rung chuyển, ánh lửa trước mắt dập tắt

hoàn toàn, tất cả xung quanh đều tối đen, đưa tay không nhìn rõ được năm ngón. Bóng đêm bao trùm cắn nát trái tim chàng, cũng cắn nuốt hy vọng

duy nhất của chàng.

Trong lúc hoảng loạn, vô số ý nghĩ hiện lên trong đầu, nét cười của

nàng in sâu vào tâm trí chàng, nhưng sự thật lại tàn khốc như vậy! Nàng

là Vương phi, nàng đúng là Vupwng phi của Hạ Vệ Thần!

Đau khổ ập tới mãnh liệt, tới đột ngột, bất ngờ làm chàng trở tay

không kịp, mọi thứ của chàng, hy vọng và chờ mong bị khổ sở cắn nuốt,

nước sâu ba ngàn, chàng chỉ múc một muôi, chàng tưởng rằng mình có thể

có được nàng, có được sự tốt đẹp của nàng, có được tất cả của nàng,

nhưng tất cả cũng chỉ là hình hoa trong gương, bóng trăng dưới nước mà

thôi, chàng và nàng không có duyên.

-Là Vô Tâm phúc mỏng, Vô Tâm không xứng với công tử, tất cả đều là

lỗi của Vô Tâm, công tử, công tử hãy coi đây chỉ như một giấc mộng mà

thôi….

Thì ra là thế, thì ra là nàng không thể thừa nhận sự thật làm tê tâm

liệt phế, vô cùng đau đớn, Đông Phương Ngưng từ từ khép mắt lại, thân

thể vô lực cuối cùng cũng không chống đỡ được, lập tức ngã xuống, khắc

cuối cùng trước khi bất tỉnh, chàng giống như nghe thấy tiếng thét nghẹn ngào bi thương của nàng -Đông Phương công tử….

Đông Phương công tử, cuối cùng nàng cũng chỉ có thể xa lạ, gọi chàng là Đông Phương công tử….

Lúc hoảng loạn, trong óc chàng hiện lên một đôi mắt sáng ngời, đôi

mắt ấy bị che bởi một lớp sương mù, vô cùng đau thương và không cam

lòng, thê lương mà bi thiết, nhìn chàng, như đang nói: “Chàng đã quên ta rồi, Ngưng, chàng đã quên Vãn nhi rồi, đúng không?”.

Bóng tối ập tới, Đông Phương Ngưng cười sầu thảm, thần trí rơi vào tối đen vô tận.

Tất cả những biến cố lúc này đều không tránh được khỏi mắt Hạ Vệ

Thần, hắn lạnh lùng nhìn hai người đã cứng đờ ở trước mắt, đôi mắt đen

híp lại, trong mắt như có sương mù, giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên -Người đâu, mau đưa Đông Phương công tử về phủ!

Nói xong thì cười lạnh, nhìn Diệp Vân Sơ, nói -Nếu Vương phi không ngại thì có thể hồi phủ cùng Bổn Vương!

Vẻ mặt hắn lạnh lùng, bên môi có ý cười thản nhiên, nhưng hai tay lại nắm chặt lại, gân xanh hiện lên rõ ràng, lộ ra phẫn nộ, ngọn lửa giận

dữ đang thiêu đốt trong lòng hắn!

Hắn căm ghét nữ nhân này, hận ả khiến hắn và Tuyết nhi không được gặp nhau, nhưng không biết vì sao vị bằng hữu tốt và đệ đệ của hắn lại quan tâm, trân trọng nàng, hắn cảm thấy vô cùng chướng mắt, trong lo0ngf

thậm chí còn có cảm giác ê ẩm!

Cảm giác như vậy giống như một vật mình yêu quý bị người ta nhòm

trộm, bị người khác cướp đi, làm hắn cực kỳ khó chịu. Nhìn Diệp Vân Sơ

trước mắt giống như bị mất đi linh hồn, hắn bỗng cảm thấy căm hận, hắn

hận nàng, hận nàng có thể làm trái tim hắn kích động, hận hắn không thể

tự chủ được mà chú ý đến từng lời nói, cử chỉ của nàng!

Tuy lòng hắn tất cả đều căm ghét nàng, hận nàng, nhưng hắn cũng không phải không nhận ra, khi lãn viên vừa mới bị cháy, tâm hắn luôn luôn

bình tĩnh đã kinh hoảng, luống cuống trong nháy mắt, tuy ở trước mặt Hạ

Vệ Lam hắn che giấu rất khá, nhưng hắn lừa được người khác, lại không

lừa được chính mình!

Hắn biết, lòng hắn không muốn nữ nhân này chết, ít nhất không phải là chết bây giờ. Hắn cố gắng thuyết phục bản thân, hắn giữ lại tính mạng

của nàng chỉ đề kiềm chế Diệp Bằng Yên, nhưng sợ hãi mất nàng, rõ ràng

đến vậy, đau đớn kịch liệt đến vậy.

“Hạ Vệ Thần, sẽ có một ngày ngươi phải hối hận, ngươi nhất định sẽ

hối hận, chỉ mong nàng không gặp chuyện gì, nếu không biết vậy ngươi đã

chẳng làm”.

Lời nói của Hạ Vệ Lam giống như giọng nói ma quỷ ám ảnh hắn không

rời, lòng hắn vô cùng căng thẳng, một cảm giác khó hiểu dâng lên từ nơi

sâu nhất trong tim. Hắn sẽ hối hận sao? Nếu nữ nhân này chết, hắn sẽ hối hận, biết vậy chẳng làm?

Không! Hắn căm ghét nữ nhân này, căm ghét nàng không biết liêm sỉ,

căm ghét từng lời nói cử chỉ của nàng! Tiện nhân đó chết hắn sẽ hối hận? Tim của hắn đã trao toàn bộ cho Tuyết nhi, nữ nhân thủy tính dương hoa

(lẳng lơ),nữ nhân không trinh khiết này căn bản không xứng có tim của

hắn!

Hắn sẽ không hối hận, hắn sở dĩ không muốn nữ nhân này chết đi, chính là vì muốn lợi dụng nàng kiếm chế Diệp Bằng Yên, vì nàng còn có giá trị lợi dụng! Nhất định là như vậy, Hạ Vệ Thần hắn là người thế nào? Sao có thể bị sắc đẹp của ả đàn bà này mê hoặc?

Tiện nhân thủy tính dương hoa, không trinh không khiết, sao có thể so được với Tuyết nhi băng thanh ngọc khiết của hắn! Nay vì đại cục, hắn

tạm thời chịu đựng ả một chút, đợi tới khi cục diện đã định, đó sẽ là

thời khắc ả phải chết! Tiện nhân này dám phản bội hắn, lấy sắc đẹp mê

hoặc bằng hữu tốt và đệ đệ của hắn, hắn tuyệt đối không bỏ qua cho ả!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.