Chương 52: Đêm lạnh (1)

Nha hoàn? Từng cơn đau nhói làm đầu óc Diệp Vân Sơ mơ mơ hồ hồ, thậm

chí ngay cả lời nói của Hạ Vệ Lam nàng nghe cũng không rõ, nàng duy trì

thần trí của mình, cố gắng đứng vững thân thể đang lảo đảo muốn ngã.

Hạ Vệ Lam thấy vẻ mặt Diệp Vân Sơ mờ mịt, hai hàng lông mày không

khỏi nhíu lại, trong mắt hiện lên nghi ngờ, hắn đang muốn hỏi nữa thì

thấy thân thể Diệp Vân Sơ lảo đảo một cái, sắp ngã xuống đất, tỳ nữ đỡ

Diệp Vân Sơ thấy Diệp Vân Sơ không chống đỡ được nữa, bất chấp thân phận Thái tử tôn quý của Hạ Vệ Lam, khó xử nói -Tam điện hạ, thân thể Vương phi nương nương khó chịu, người hãy để nô tỳ đưa Vương phi về phòng trước.

Trong mắt Hạ Vệ Lam hiện lên không vui, nhưng cuối cùng cũng không

cản trở nữa, hắn cười khẽ, nhìn vào mắt Diệp Vân Sơ thật sâu, sau đó

xoay người rời đi.

Sau khi Hạ Vệ Lam rời đi, Diệp Vân Sơ vội vàng về phòng, trong lúc

hỗn loạn, nàng như nghe thấy giọng nói lo lắng của Thu Tứ vang lên, sau

đó đầu óc trống rỗng, cả người rơi vào trong bóng tối.

Không biết qua bao nhiêu lâu, Diệp Vân Sơ bị từng cơn đau nhói làm

cho tỉnh lại, nàng mở to hai mắt, thấy sắc trời vẫn tối đen, một ngón

nến đốt trên bàn, trong phòng âm u. Có một người lẳng lặng nằm yên ở đầu giường.

Bất thình lình nhìn thấy một người nằm ở đầu giường làm Diệp Vân Sơ

hết hồn, nàng đột nhiên ngồi bật dậy, đang muốn la lên thì thấy người nọ tỉnh dậy, một giọng nói đầy vui mừng vang lên -Công chúa, người tỉnh rồi? Vết thương còn đau phải không?

Nghe giọng nói, tiếng kinh hô của Diệp Vân Sơ bị nghẹn lại ở cổ họng, nàng định thần nhìn lại, thấy đôi mắt buồn ngủ của Thu Tứ đang nhìn

mình, trong mắt hiện rõ vô cùng lo lắng.

-Thu Tứ….

Thấy Thu Tứ, Diệp Vân Sơ mới bình tĩnh lại, dựa vào giường. Mấy ngày

liên tiếp bị người ta hành hạ, nàng chỉ cảm thấy cả người vô cùng mệt

mỏi, mệt mỏi không nói nên lời. Ở nơi này, người duy nhất nàng có thể

tin tưởng là Thu Tứ, Thu Tứ cũng chỉ có nàng là chỗ dựa duy nhất ở Đông

Ly này.

-Công chúa, tay của người vẫn còn đau phải không? Sao điện hạ có thể nhẫn tâm như vậy….

Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Diệp Vân Sơ, dung nhan tiều tụy, Thu Tứ chỉ cảm thấy trong lòng đau xót, nghẹn ngào nói.

Diệp Vân Sơ khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói -Người hắn yêu là Diệp Vân Tuyết, không lấy được Diệp Vân Tuyết, sao

hắn có thể bỏ qua cho ta một cách dễ dàng? Thu Tứ, đừng khóc, ở đây

không có ai thương hại chúng ta, càng không có người nào vì chúng ta mà

rơi nước mắt đau khổ cả….

Nàng bị buộc đến đây hòa thân, phá hỏng tâm nguyện của Hạ Vệ Thần,

lại thay thế vị trí Vương phi của Diệp Vân Tuyết, xem ra Hạ Vệ Thần coi

nàng là đầu sỏ đắc tội hắn, phá hỏng chuyện tốt của hắn, hắn hành hạ

nàng, hạ nhục nàng, đơn giản chỉ vì nàng không phải là Diệp Vân Tuyết.

Nếu như không phải bây giờ nàng còn một chút giá trị lợi dụng, Hạ Vệ

Thần đã sớm giết nàng từ lâu. Cho nên ở phủ điện này, ở nơi mà Hạ Vệ

Thần là trời, không có ai thương hại nàng, càng không có ai giúp đỡ

nàng, chỉ có thờ ơ lạnh nhạt, cười nhạo, nhục mạ mà cười hả hê thôi.

-Công chúa, chi bằng chúng ta rời khỏi đây thôi? Thất điện hạ đối với công chúa tốt như vậy, Thất điện hạ nhất định có cách để công chúa rời

khỏi nơi này….

Thu Tứ không đành lòng nhìn Diệp Vân Sơ tiếp tục bị Hạ Vệ Thần hành

hạ, không kìm nén được đem những gì mình suy nghĩ trong lòng nói hết ra.

-Rời đi?

Diệp Vân Sơ cười tự giễu một tiếng, nói -Thu Tứ, chúng ta có thể trốn đi đâu? Thất ca rất tốt nhưng ta không thể liên lụy tới huynh ấy….

Nghe Diệp Vân Sơ nói, Thu Tứ cũng hơi sững sờ, một lúc lâu sau, cúi

đầu xuống, yên lặng rơi lệ. Đúng thế, thiên hạ rộng lớn, nhưng công chúa không có chốn dung thân, bất kể là ở An Khánh, hay Đông Ly cũng đều

mang lại cho công chúa những thương tổn và hành hạ vô tận, hiện tại nàng cũng không cầu xin công chúa nữa, chỉ xin trời cao sau này có thể mở

mắt, không để cho công chúa phải chịu khổ sở nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.