Chương70: Ái mộ

Sess

đại khái chê chúng ta dong dài, trực tiếp giữ chặt ta chạy lấy người.

Cơ hồ

là bị kéo đi rất xa, sau đó trầm mặc tiêu sái chờ Jaken trở về, hắn giữ chặt ta

ném lên lưng A-un, để viêm đề đi theo một bên rồi nói: "Về sau không được

chạy loạn."

Aiz, vị

này rốt cuộc là lão công ta hay là lão cha ta đây?

Bất

quá, vài ngày nay thật phong phú, cực kỳ phong phú! Phong phú đến mức ta luôn

ngủ. Sớm cho rằng Sess là đại yêu quái không chạm nữ sắc, chỉ luôn động chạm

thế sự. Nhưng mà, hoàn toàn lại là ngoài dự đoán của ta, hắn là cái tên hoàn

toàn hoàn toàn rối loạn.

Tuy

rằng, mới đầu còn bận tâm vết thương của ta. Hiện tại chỉ cần ta đến gần, hắn

liền tiến thêm. Mấy ngày nay, chưa từng nghỉ ngơi quá. Vốn chỉ có một hai ngày

đường, lần này lại đi vẻn vẹn ba bốn ngày. Cái này còn chưa tính, mỗi khi trong

mộng trợn mắt lại không thấy Sess đâu. Tuy rằng hắn rất nhanh trở lại, nhưng ta

vẫn cảm thấy bên người vắng vẻ . Hôm nay trợn mắt, lại không thấy Sess, ta lập

tức nổi giận. Dù thời gian ta ngủ dài hơn trước, cũng không nên mỗi lần đều

biến mất chứ.

Nhảy

người lên, chịu đựng đau nhức mặc quần áo. Vừa vặn Sess kéo cửa tiến vào, ta

ngoảnh đầu đi. Gần đây đều ở thôn của con người, cho nên đỉnh đầu có cái chân

hạ có sạp sạp thước! (Toji: k hiểu)

"Đi

cùng ta."

"Không

đi." Dựa vào cái gì ngươi nói theo là ta liền theo.

Sess

cái gì cũng không nói, trực tiếp một tay bắt lấy đai lưng ta nhẹ nhấc lên, mặc

ta kháng nghị khiêng lên vai.

Đi...

Làm cái

gì a! Thê tử ngay cả quyền nói chuyện cũng không có ? Ta nổi giận: "Buông

ra, ngươi muốn mang ta đi nơi nào? Buông ra! Ta đổi ý , không gả cho ngươi

nữa!"

"Im

miệng"

"Im

cái gì mà im, ngươi ném ta còn chưa tính, thế nhưng ngay cả giải thích cũng giảm

đi, ta không cần, ta muốn về nhà mẹ đẻ, ta muốn ly hôn!"

"Im

miệng!"

Cứ như

vậy một đường kháng nghị, một đường bị khiêng, đi tới một tòa thành. Sess đi

vào cửa thành, mà hai bên võ sĩ cùng dân chúng đều hành lễ với hắn. Ta sợ run,

đây là chuyện gì! Cẩn thận nhìn nhìn, nơi này đều là nhân loại, tại sao lại quỳ

lễ với Sess?

Trọng

yếu nhất là, vì sao Sess lại có quan hệ với những người này.

Đầu óc

loạn thất bát tao, quên mất trách móc, bị Sess buông, nhìn phòng hoa lệ cùng

hai thị nữ xinh đẹp nói: "Ý gì?"

"Thành

chủ nơi này bị ta g**t ch*t, vì vậy thành hiện tại bị ta chiếm cứ. Từ nay về

sau ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi, không cần cùng ta đi xung quanh." Sess nói

xong ngồi xuống.

"Ngươi

muốn kim ốc tàng kiều sao?"

Sess

nhìn ta một cái, tiếp tục trầm mặc.

Trong

lòng tuy rằng ấm áp, nhưng mà ta đây chẳng phải là biến thành oán

phụ khuê phòng ? Lắc đầu: "Không cần, ta muốn cùng ngươi đi, nếu như

ngươi ngại phiền thì lập tức về nhà."

"Không

được."

"Vì

sao? Ta mới không muốn ở lại chỗ này chờ, ta..."

"Tiểu

Đồng..." Sess nhìn ta một cái rồi nói: "Ngươi là nữ tử luôn có lúc

không khỏe, đến lúc đó liền tới chỗ này nghỉ ngơi."

Thì ra

là như vậy, ta nhẹ nhàng thở ra, lại cảm thấy trong lòng thập phần ấm áp. Hắn

là vì ta suy nghĩ, không muốn làm ta vô định cư ngay cả nơi nghỉ ngơi

cũng không có. Nơi này là một tòa thành, lại có người hầu hạ, cho nên đã nhiều

ngày hắn mới thường xuyên đi ra ngoài, còn đoạt cả tòa thành này.

Nếu

thành đã tới tay , cứ như vậy đi!

"Ta

gần đây sẽ ở gần đây, buổi tối sẽ trở về." Ý của Sess là, hắn muốn mỗi

ngày đi làm , cho nên muốn ta ở trong này nghỉ ngơi.

Vậy,

nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi đi!

Gật gật

đầu: "Có thể!" Nói xong ngáp một cái, liên tục buồn ngủ .

Xoa xoa nước mắt, thấy khóe miệng Sess hơi rút: "Sao thế?"

Sess

quay đầu nói: "Làm thật buồn ngủ như vậy sao?"

"Ừ,

một ngày giống ngủ luôn ngủ không đủ." Nói xong lại ngáp một cái.

Đột

nhiên nghe được bên ngoài có tiếng nữ tử nói: "Sesshoumaru sama."

"Tiến

vào."

Thanh

âm này ta vừa nghe liền thập phần phản cảm, nhìn thấy người, ta càng phản cảm.

Tuyết

Cơ, nữ nhân này vì sao lại xuất hiện tại nơi này? Nhìn Sess, nghe thấy hắn nói "Lưu ở chỗ này bảo vệ phu nhân."

"Ngươi...

bảo nàng đến bảo vệ ta?" Ta gần như nhảy dựng lên, chỉ vào Tuyết Cơ nói.

"Phải."

"Ta

không cần bảo vệ." Đùa sao, thế nhưng lại bảo một cái bom hẹn giờ ở bên

người, ta ngay cả ngủ cũng không an tâm.

Sess

không lên tiếng, chuyện hắn quyết định rất khó thay đổi. Ta nóng nảy "Được, nàng lưu lại, ta đi." Nói xong lập tức đi về phía cửa, gần đây

luôn cảm thấy nàng càng ngày càng keo kiệt, càng ngày càng giống trẻ con, động

một cái liền làm nũng.

"Tiểu

Đồng!" Tay bị Sess giữ chặt, mà Tuyết Cơ đã thân thủ kéo cửa lại, nhưng

không thối lui. Đại khái cho rằng Sess còn có phân phó, ta ngả vào trên người

Sess, nói nhỏ: "Ta rất keo kiệt , ta sẽ ghen , ta không thể giống các nữ

tử ở thời đại này lạnh nhạt nhìn trượng phu cưới nhiều vợ..." Mặt ở

trước ngực hắn cọ đến cọ đi, ta biết hắn thích như thế

"Ngươi..."

Sess ánh mắt thâm trầm, sau đó nâng lên mặt ta rồi nói: "Ngươi nói thế nào

liền thế ấy." Ta thầm hoan hô, cảm thấy mình có năng lực khống chế hôn

quân.

Tuy

rằng, kết quả tất cả mọi người đều biết đến, lần này là ta ghé vào trên người

hắn ngủ .

Mà từ

ngày đó bắt đầu, chưa hề thấy qua Tuyết Cơ. Thanh âm lớn như vậy, nàng không có

khả năng không nghe thấy, cho nên ta rất phúc hắc nghĩ, nàng bị kch thch

chạy.

Nhưng

ngày hôm sau mới biết được, thì ra nàng là bị Sess đuổi đi .

Ban

ngày lúc Sess đi , ta rất nhàm chán, ta ăn cơm xong liền ngồi ở chỗ kia nghe

hai thị nữ luyện đàn. Cầm nghệ của các nàng còn chưa thành thục, cho nên ta vô

pháp nghe tiếng đàn ngủ, thật sự rất có tính kch thch.

Đúng

lúc này có tiếng thị nữ ở bên ngoài lên tiếng: "Phu nhân, Takuma đại nhân

có việc xin gặp."

Takuma

nguyên là thuộc hạ của thành chủ trước, vì thành chủ trước thập phần tàn bạo

cho nên sau khi bị Sess đoạt được, hắn tiếp tục đồng ý lưu lại phục vụ cho

Sess. Cũng không biết, hắn từ trước luôn thận trọng từ lời nói đến việc làm lại

có chuyện gì muốn gặp ta?

Gật đầu

đồng ý , sau đó có người kéo mành xuống. Nữ tử cổ đại Nhật Bản nếu như gặp nam

tử thì ở giữa phải có mành, dù là anh em cũng phải như thế.

Người

tới tựa hồ rất vội, tiếng bước chân nhỏ vụn vội vã truyền đến. Sau đó một thân

ảnh thon dài cao lớn đứng ở ngoài mành, quỳ một gối xuống .

"Phu

nhân, thành Zen đột nhiên phát động công kích chúng ta, tiền đinh đã thất thủ,

xin hỏi phu nhân thành chủ hiện tại ở nơi nào? Tình thế đang rất nguy cơ."

Thanh âm thô hào của hắn lại thêm gấp gáp, ta sợ tới mức lui về phía sau ôm

chặt hai thị nữ phát run.

Chiến

tranh, lại là chiến tranh!

"À,

chỉ sợ là hắn..." Không thể nói rõ là hắn chạy đi mấy vạn dặm đi "Tóm

lại chiều nay cũng chưa về."

"Ta

sẽ cho người bảo vệ phu nhân chạy trốn, sẽ không bị liên lụy." Takuma trực

tiếp làm ra quyết định.

Chạy

trốn? Tuy rằng ta không muốn tham gia chiến tranh của con người, nhưng dù sao

cũng là thành của ta, trong thơ cũng có nói a, địa bàn của ta ta làm chủ, không

tới phiên cái thành Zen.

"Mang

ta đi coi trộm một chút."

"Vâng...

Dạ?" Takuma lắp bắp kinh hãi, ta mặc kệ, vén rèm đi ra.

"Phu

nhân! Phu nhân! Bên ngoài cực kỳ nguy hiểm."

"Không

sao không sao."

"Nhưng

thành chủ phân phó toàn thành đều là vì bảo vệ phu nhân mà tồn tại, nếu như có

chuyện thì gì chúng thần..."

"Không

sao." Khoát tay đi ở trước. Trừ bỏ ngày đó Sess khiêng ta rêu rao khắp nơi

ra, thì đúng là chưa lần nào đi ra cả

Thành

cổ Nhật Bản có tiền đinh, kế tiếp đó là cửa thành. Tiền đinh thất thủ, đám võ

sĩ liền trốn vào trong cửa thành. Nhưng mà, bên ngoài đã có rất nhiều người

đang hướng bên này vọt tới, nếu phá tan cửa thành, thì dân chúng bên

trong sẽ rất thảm.

"Phu

nhân! Xin hãy quay về!" Takuma ở đằng sau chạy tới hô.

"Không

sao không sao!" Người này tuổi không lớn, sao lại dài dòng như thế. Đang

nghĩ, thấy đám binh lính thành Zen đang bắn tên. Một người bắn tên không đáng

sợ, đáng sợ chính là một đám người. Không biết mọi người có nhìn một bộ điện

ảnh, bên trong có một tình cảnh giống như vậy, một đám phi tên che trời

bay tới, sau đó chỉ sợ ngay cả ruồi bọ cũng trốn không thoát.

Dân

chúng trong thành tuy rằng đã núp vào, nhưng đám võ sĩ bên ngoài lại không

tránh khỏi.

"Mở

cửa thành!"

"Cái

gì?! Phu nhân, nếu mở cửa thành..."

"Mở

ra!"

Takuma

do dự, lúc này có một người lên tiếng: "Đại nhân, không thể mở."

Takuma

nói: "Thành chủ đã nói qua, lời của phu nhân là phải vâng theo, mở cửa

thành."

Thật sự

là mù quáng a, nhưng cũng không tệ! Ta mỉm cười, lập tức thả người từ trên

thành lâu nhảy xuống, trực tiếp đứng ở trước cửa thành nói với binh lính thành

Zen: "Uy, các ngươi nghe này, nếu lại tiến thêm một bước thì chớ có trách

ta không khách khí!"

Takuma

đại khái bị động tác nhảy xuống của ta làm cho hoảng sợ, hắn vội vàng chạy đến

đứng ở bên cạnh ta rút đao hô: "Phu nhân! Cẩn thận!"

Bên kia

đương nhiên sẽ không nghe một nữ nhân như ta , cho nên bước chân không hề dừng

lại tiếp tục tới gần lại đây. Thật cường ngạnh a! Ta run rẩy khoé miệng, rút ra

Luyện Nha, Thương Long phá vừa ra khiến địch vừa vọt vào trong thành toàn bộ

biến thành than.

Những

người đằng sau hoảng sợ, dừng lại không dám động.

Nhưng

bên trong có thanh âm hô: "Không cần sợ tiểu nha đầu kia! Mọi người

cùng nhau vọt vào đi!" Kết quả đám võ sĩ lại vọt đến.

"Ngục

long phá!" Một thanh âm trầm thấp qua đi, Hắc Long bay đi khiến tất cả mọi

người nằm sấp xuống.

Sau đó lão công nhà ta tiêu sái đi tới, thỉnh thoảng đi đến bên cạnh ta nói "Ta đã nói, ngươi không cần ra tay."

"Hừ,

vài ngày nay ta đã toàn thân phát cương , nếu không hoạt động thì chỉ sợ

sẽ..."

Đinh

đương, tiếng Sess thu đao đánh gãy câu nói của ta. Mà lúc này, mọi người đã

hướng hắn hành lễ.

"Trở

về!" Nói xong duỗi tay ra, không chút ôn nhu nửa lôi nửa tha tiêu sái.

"Vậy,

ngày mai dẫn ta đi." Ở chỗ này thì chẳng phải là phải đánh nhau sao.

"Muốn

đi giải sầu?"

"Đúng

vậy, ta không phải là trạch nữ."

"Được."

Sess

nói chuyện hoàn toàn có thể tin cậy, ngày hôm sau quả nhiên lúc ta đang ngủ,

hắn mang theo ta đi rồi. Chuyện trong thành, hắn dùng nửa buổi tối đã chuẩn bị

tốt, đơn giản là trực tiếp thu phục thành Zen, hai thành hợp thành một, tăng

mạnh phòng ngự. Chuyện này đương nhiên là sau khi hỏi Sess, hơn nữa ta phát

hiện, tâm tình của Sess không tệ, hỏi cái gì hắn đáp cái đó.

Đột

nhiên, ở trong suối bay tới một thi thể nữ nhân.

Ta run

rẩy khoé miệng, nhìn Kagura quang nửa thân mình.

"Sesshoumaru

sama!" Jaken chỉ vào Kagura trong sông nói.

Sess

liếc Kagura một cái: "Đi!"

Quả

nhiên lạnh nhạt, ta đi theo sau hắn nhíu nhíu khóe miệng, cũng không quản.

Kagura sẽ không chết, nàng không có trái tim. Hơn nữa, khi xem anime đãn cảm

thấy thân thể của nàng rất không sai, ít nhất so với ta bao nhỏ tử thì lớn rất

nhiều a!

Bất

quá, Kagura đột nhiên tỉnh lại, trực tiếp nhảy lên bờ. Cằm ta kém chút đã rơi

trên mặt đất, dáng người này thực tốt a! Nhưng Sess rất chính nhân quân tử đứng

ở một bên, ngay cả ánh mắt cũng không liếc chút nào. Cảm động, quả nhiên là lão

công của ta. Chỉ cần hắn không nhìn, thì ngực kia đừng nói là bánh bao Sơn

Đông, dù là núi Everest ta cũng không sợ .

"May

mắn trái tim ở trong tay Naraku , không nghĩ tới lại nhặt lại tính

mạng." Nàng ngẩng đầu nhìn Sess và ta, nói: "Thì ra là ngươi."

Ta run

rẩy khoé miệng, nữ nhân này cũng rất lạnh nhạt.

Sess hừ

một tiếng, xoay người bước đi.

"Chờ

một chút, chẳng lẽ ngươi không muốn biết trái tim của Naraku ở đâu sao?

Vô luận chém bao nhiêu lần cũng không sẽ chết đi." Kagura nói.

Ta tuy

rằng biết trái tim kia có liên quan đến Hakutoushi, không biết có

phải thật là hắn không. Sau đó thấy nàng xuất ra một viên thủy tinh, nói là vật

ấy có phản ứng khi ở gần trái tim của Naraku. Kagura đem nó giao cho ta, sau đó

liền phi thân mà đi. Trước khi đi còn ngoảng đầu nhìn Sess, ánh sáng trong mắt

rõ ràng chính là không muốn xa rời.

Dấm

chua lại nổi lên, ta đi lên giữ chặt Sess: "Nàng..."

"Chúng

ta đi thôi." Sess nói ra, khóe miệng khẽ nhấc.

Cảm

giác vẻ mặt hắn có chút kỳ quái, hồi tưởng một chút, lập tức hiểu ra. Mỗi

lần khi ta ghen, nhất định sẽ khiêu khích Sess một phen, sau đó... Quả thật

đường nay cũng không thể chạy, cơm cũng không cần ăn, hơn nữa thấy cũng không

cần ngủ. Vì tự thân an toàn suy nghĩ, ta quyết định không lại ghen.

Nhưng

mà, rất nhanh dấm chua lại nổi lên.

Vấn đề

đến từ một nữ tử con người bán mình cho yêu quái giống Naraku, mà chấp

niệm của nữ tử này lại là Sess. Điểm ấy là vì ta biết tình tiết

trong tác phẩm mới biết, nhưng đột nhiên nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp đứng

ở trước mặt Sess , vẫn là có chút buồn bực.

Cho nên

mới nói, vì sao gần đây dấm chua của ta càng ngày càng lớn.

Nàng

rất hợp thuận: "Sesshoumaru sama có nhớ chuyện thành Asano không?"

Sess

đương nhiên không nhớ được, sau đó nàng bắt đầu nhớ lại tình huống lúc đó. Thì

ra, lại là chặn đường dẫn phát huyết án. Mặt ta hơi rút, có chút hoài nghi một

năm này có bao nhiêu người chết vì chắn đường Sess.

Nàng Sa

la kia nói tiếp: "Như vậy, xin Sesshoumaru sama cho phép ta hoàn thành

nguyện vọng của ngài, đến lúc đó xin ngài hãy nhận tiểu nữ tử."

Bất

quá, Sess không giống anime trả lời là 'tùy ngươi', mà là không nói câu nào, so

với trước kia còn ít nói hơn, quả nhiên đủ khốc. Sa la nhìn ta một cái, sau đó

lại nói tiếp: "Ta nhất định sẽ đạt nguyện vọng của Sesshoumaru,

nhất định..." Nói xong liền đi mất.

"Hừ,

một nữ nhân loại thì có thể làm được cái gì?" Jaken nhìn bóng dáng

của nàng thắc mắc.

"Ngươi

mù sao, không phải người ." Sess nói xong tiếp tục đi, nhưng ta lại chú ý

tới hắn tựa hồ có tâm sự.

"Uy

Sess Sess, ngươi sẽ không coi trọng nữ nhân kia chứ?!"

"Ngu

ngốc!" Quả nhiên bị mắng, ta sờ sờ đầu, tiếp tục đi theo.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.