Chương11: Vụ án đêm khuya cưỡng hiếp – giết các cô gái độc thân hàng loạt 04

Im lặng một lúc, Đường Vũ Tân xác định Oh Minho đã rời khỏi mép giường, cô từ từ mở mắt giả bộ như mới tỉnh lại.

“Tuyệt

đối không phải do tôi muốn như vậy.” Oh Minho cầm máy quay phim thong

thả đi tới mép giường ngồi xuống, “Là do công tố viên cô tự tìm, biết

chưa? Biết tôi sẽ làm gì không? Công tố viên cô cả đời này cũng không có cơ hội gặp mặt ai nữa, bởi vì mất mặt đó.”

Đường Vũ Tân chỉ yên lặng nằm trên giường nhìn hai mắt Oh Minho giống hệt biểu

hiện như lúc ở trong phòng thẩm vấn, ánh mắt kiểu này làm Oh Minho không thoải mái tí nào, thà rằng người trên giường giãy dụa hoặc kêu la, như

vậy anh ta mới có kh*** c*m. Nhưng bây giờ cô công tố viên này chỉ yên

lặng nhìn anh ta, trong mắt không có sự sợ hãi cũng không lo lắng, Oh

Minho nhìn đôi mắt ấy không hiểu sao đột nhiên lại cảm thấy sờ sợ.

“Một lát thôi là có thể kết thúc rồi, nếu có thể cùng hưởng thụ thì tốt quá.” Oh Minho quyết định không để lãng phí thời gian nữa, nhanh giải quyết cho

xong chuyện, anh ta tháo mắt kính, hai tay vươn đến cổ áo Đường Vũ Tân

định cởi nút áo sơ-mi của cô.

“Nói như thế, quả nhiên là anh giết Kim Yi Eun đúng không?” Đường Vũ Tân nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên mở miệng khiến Oh Minho run lên.

“Là tôi

giết thì đã sao? Công tố viên cũng sẽ lập tức đi lên con đường giống vậy thôi, hi vọng một lát nữa sẽ để cho cô có một hồi ức đẹp đẽ trước khi

chết.” Nói xong Oh Minho cười tàn nhẫn, bắt đầu cởi nút áo thứ hai, song trên mặt Đường Vũ Tân lại lộ ra một nụ cười thắng lợi.

Oh Minho nhìn thấy nụ cười đó đột nhiên run rẩy, một dự cảm không lành dâng lên

trong lòng. Ngay lúc đó đèn trong phòng ghi hình đột nhiên vỡ nát tắt

ngúm, Oh Minho lập tức quay người lại nhưng trong bóng tối anh ta không

nhìn rõ cái gì, anh ta tưởng là do chức năng chụp ban đêm của máy quay

phim, cầm máy lên chỉ thấy trước ống kính một loạt ảo ảnh lướt qua,

trong lúc anh ta còn chưa kịp phản ứng thì cổ đã bị ai đó bóp nghẹn nhấc lên.

Lúc này, Đường Vũ Tân vốn đang nằm yên trên giường đột nhiên lại liều mạng giãy

dụa ngồi dậy. Vừa nãy lúc Oh Minho cột hai tay Đường Vũ Tân thành chữ

thập vào cột giường sau, cô dùng một bí quyết lúc nhỏ thường chơi, sau

khi hợp hai tay tạo thành một góc độ khéo léo, cho dù bị trói cũng có

thể trốn thoát. Hiện giờ Đường Vũ Tân đang liều mạng rút tay ra khỏi dây thừng, phí sức chín trâu hai hổ rốt cuộc hai tay cũng được tự do nhưng

trong lòng cô đang không ngừng hối thúc bản thân, nhanh một chút, nhanh

một chút!

Cô biết

có lẽ đây là thời cơ, nếu cô có thể chứng kiến hành vi bất bình thường

của công tố Min ở chỗ này, như vậy về sau cô có thể không cần tận lực

che giấu việc mình biết công tố Min là ma cà rồng, cô nhìn về phía màn

lụa công tố Min đã ném Oh Minho ra ngoài mà rốt cuộc Đường Vũ Tân cũng

cởi được dây thừng trên chân xông ra nhưng tốc độ của công tố Min còn

nhanh hơn, biến mất sau cánh cửa.

“Haizz…” Đường Vũ Tân khẽ thở dài, mình chờ thời cơ này đã rất lâu rồi, xem ra

vẫn không thể nhìn thấy năng lực của ma cà rồng, người bình thường căn

bản không thể so sánh…

Bản thân nỗ lực như vậy mà… Đường Vũ Tân nhìn vết máu trên cổ tay do nhanh chóng cởi trói mà cứa vào, có chút mất mát. Cô cúi đầu nhìn Oh Minho đã ngất

xỉu, kế đó tim cô lại bắt đầu nhảy nhót dữ dội. Cô nhìn thấy thứ gì đó

trên đất, thứ này đã đủ khiến cô điên cuồng rồi.

Đường Vũ Tân khom lưng nhặt món đồ bằng kim loại màu đen lên, mở cái nắp của nó

ra, tức thì trong phòng vang lên một tiếng “tách” rất lớn.

“Rốt

cuộc cũng có thu hoạch chút đỉnh…” Đường Vũ Tân nhìn cái bật lửa Dupont

của Pháp mà công tố Min hay nghịch trong tay cười tươi như hoa.

“Cậu cũng thật xui xẻo, ai kêu cậu chọc vào tôi và Min Tae Yun, xứng đáng bị xử 25 năm.”

Lúc ấy

tiếng bước chân vang lên, nhân viên cảnh sát ùn ùn xông vào nhìn Oh

Minho nằm lăn trên đất lại nhìn Đường Vũ Tân đứng một bên, mắt lộ vẻ

sùng bái, Đường Vũ Tân thấy mà nổi da gà.

“Các anh dẫn anh ta đi đi.” Đường Vũ Tân ra lệnh xong cũng đi ra khỏi phòng, phát hiện người trong tổ đều đến rồi.

“Đặc phái viên Đường cô không sao chứ?” Choi Dong Man chạy tới, đưa cho Đường Vũ Tân một chén trà sữa nóng.

“Cũng

tạm, đúng rồi Dong Man, sao chỉ nói với mình tôi chuyện video, vụ án này không phải tôi và công tố Yoo cùng phụ trách sao?”

“À, hồi

sáng trưởng phòng Jang qua hỏi tôi tình huống vụ án, tôi nói xong trưởng phòng Jang nói nếu có manh mối gì thì tôi nói riêng với cô, có chuyện

gì cứ giao cho cô là được rồi.”

“Trưởng

phòng Jang?” Đường Vũ Tân nghi hoặc, không lẽ trưởng phòng Jang định

chỉnh mình? Nhưng sao ông ta biết lần này đến chỗ Oh Minho sẽ có nguy

hiểm?

“À đúng

rồi… trưởng phòng Jang còn nhờ tôi nói với cô, nói vụ án lần này là tặng cho cô cái gì… lễ đón người mới gia nhập gì đó?” Choi Dong Man không

hiểu lắm, lễ đón người mới gia nhập gì?

“À, thì

ra…” Đường Vũ Tân bừng tỉnh, hóa ra trưởng phòng Jang muốn để một mình

cô hoàn thành vụ án này, tạo dựng uy tín tốt ở Tổ công tố, như thế này

thì gia nhập với tư cách công tố viên sẽ không xảy ra tranh luận gì, tuy có lòng tốt nhưng… sao lại cứ cố tình chọn ngay tập này chứ…

Đường Vũ Tân hơi rầu rĩ, thấy công tố Min và cảnh sát Hwang đang nói chuyện liền đi tới chỗ bọn họ.

“Công tố Min, cảnh sát Hwang.”

“Đặc

phái viên Đường không nghỉ ngơi đàng hoàng sẽ không sao chứ?” Cảnh sát

Hwang quan tâm hỏi, anh đã nắm được tình hình đại khái qua công tố Min,

lần này có thể nói là hữu kinh vô hiểm nhưng nếu công tố Min không phải

ma cà rồng thì có khả năng đã biến thành nguy hiểm thật sự rồi….

“Lần nào cũng hỏi câu này, tôi yếu ớt vậy sao?” Đường Vũ Tân khinh thường, móc

thứ gì đó từ trong túi ra đưa tới trước mặt hai người.

“Đây là cái gì?” Min Tae Yun nhìn món đồ như cái bút màu đen trên có chữ NANO.

“Chứng cứ phạm tội.” Đường Vũ Tân đưa bút ghi âm cho Min Tae Yun.

“Cái gì?”

“Vừa nãy ở bên trong,” Đường Vũ Tân chỉ chỉ phòng ghi hình, “Ghi lại lời thú tội của Oh Minho, anh ta chính miệng thừa nhận đã giết Kim Yi Eun, tôi mở

sẵn bút ghi âm chỉ chờ anh ta nói câu này thôi.”

“Cô đến đây vì lấy lời khai của anh ta?” Giọng cảnh sát Hwang có hơi kinh hãi.

“Bằng không tôi đến đây làm gì?” Đường Vũ Tân trừng hai người, vẻ mặt đương nhiên là thế.

“Bị cáo

Kang Chul Wan sử dụng dược phẩm phi pháp, dụ dỗ bắt cóc hơn 20 cô gái,

là căn nguyên gây nên vụ án này, điều này không thể phủ nhận, căn cứ quy định của pháp luật…”

“Băng video ghi lại rồi truyền lên mạng là sự thật đúng không?”

“Đúng.”

“Vậy là anh thừa nhận đã giết Kim Yi Eun sao?”

“Đúng.”

“Ngài thẩm phám, căn cứ pháp luật…”

“Bị cáo Kang Chul Wan và Oh Minho cùng phạm tội, đề nghị xử từ 25 năm.”

“Ôi cha, vất vả cho các vị rồi.” Cảnh sát Hwang xoa cái vai đau nhức đẩy cửa Tổ công tố ra.

“Vất vả, đều vất vả rồi.” Yoo Jung In cũng lê tấm thân mệt mỏi bước vào.

“Ôi ôi, lại xong một vụ án nữa.” Choi Dong Man vặn eo, nghĩ bụng, rốt cuộc cũng được nghỉ ngơi rồi.

“Ha ha, mọi người vất vả rồi nhưng tôi còn một tin tức muốn tuyên bố.”

Đường Vũ Tân cười ha ha đi vào, đứng giữa phòng đối mặt với mọi người, móc thẻ công vụ của công tố viên ra đeo lên cổ.

“Bắt đầu từ sáng hôm nay, tôi đã chính thức trở thành công tố viên của Tổ công tố rồi.”

“Cái gì?!” Người đầu tiên la lên là Dong Man, cậu chạy lên túm lấy cái thẻ nhìn kỹ.

“Cái gì… cái… đặc phái viên Đường được bổ nhiệm làm công tố viên?” Cảnh sát

Hwang đột nhiên ngắc ngứ, nói vậy cô gái này trở thành nhân khẩu thường

trú trong tổ rồi?!

“Đúng thế, công tố Min có thể làm chứng. Nhờ anh ta phê chuẩn tôi mới vào đây được.”

“Đúng,

sáng nay đặc phái viên Đường chính thức là công tố viên của tổ, sau này

phải sửa thành công tố Đường rồi.” Min Tae Yun vốn định lên lầu nhưng

nghe Đường Vũ Tân nhắc tới tên mình lại quay lại.

“Ồ! Tốt

quá!” Công tố Yoo đương nhiên vui nhất, một là đầu óc Đường Vũ Tân rất

hữu ích, hai là cuối cùng cô cũng không phải thành viên nữ duy nhất nữa

rồi…

“Đã như vậy, để chúc mừng tôi nhận chức cùng với kết thúc vụ án này, chúng ta đi ăn mừng một chút, thế nào?”

“Lại liên hoan hả? Hay quá!” Choi Dong Man vỗ tay khen hay đầu tiên.

“Chỉ

liên hoan không thì đơn giản quá, lần này chúng ta đi bar uống đi.” Đột

nhiên Đường Vũ Tân cười lên, nụ cười này trong mắt những người khác thì

không có gì nhưng Min Tae Yun lại cảm thấy nó kỳ quái vô cùng.

“Ờ, có

rượu uống là hay nhất, chúng ta đi đâu đây?” Cảnh sát Hwang đương nhiên

tán thành đề nghị này, chỉ khổ cho Tae Yun của chúng ta, lại phải xài

câu “lần khác đi” nữa rồi…

“Công tố Min cũng đi đi.” Đường Vũ Tân lại mời lần nữa.

Min Tae

Yun rất muốn nói “lần sau đi…”, chẳng những vì anh không thể ăn này nọ,

còn vì anh phải đi tìm bật lửa… nhưng còn chưa kịp mở miệng, đã nghe

Đường Vũ Tân nói tiếp.

“Tôi tìm được một quán bar rất khá nha, gọi là Blood Club, thế nào? Mọi người cùng đi thử một lần đi.”

Kế đó,

cảnh sát Hwang và công tố Min bị túm đi ra ngoài trong tiếng hoan hô của Yoo Jung In và Choi Dong Man, vấn đề này cảnh sát Hwang và Min Tae Yun

đều nghĩ mãi không thông, vì sao là Blood…

“Chúng ta bao một phòng hay là ngồi ở đại sảnh?”

“Cô nói gì?!!” Đường Vũ Tân rống to.

“Tôi

nói, chúng ta bao một phòng hay là ngồi ở đại sảnh!!!” Yoo Jung In lại

gào lên lần nữa, không có cách nào khác, bar mà, đều như vậy cả.

“Đại sảnh đi, náo nhiệt!” Đường Vũ Tân trả lời, giỡn hoài, ngồi trong phòng riêng sao thấy ông chú được chứ?!

“Ông

chủ, bia, cám ơn!” Chen qua đám đông, đoàn người Tổ công tố cuối cùng

cũng chen được tới trước quầy bar, phần lớn mọi người đều đi nhảy hết

rồi, chỉ có hai ba người ngồi ở đó.

“Được,

xin đợi chút.” Ông chủ bar đáp một tiếng, lấy bia xoay người chuẩn bị bê lên, kết quả bị đội hình trước mắt hù cho cứng đờ.

Điều này làm Đường Vũ Tân kích động rồi, rốt cuộc cô cũng thấy được ông chủ bar

nha! Lại nói cô tìm được Blood có hơi giống như phim ấy, trong lúc cô

sưu tầm đồ ăn ngon ở gần đây vô tình phát hiện, uổng công lần trước cô

còn phí sức định moi từ trong miệng công tố Min nữa…

“Anh.” Min Tae Yun gọi ông chủ Ra, giọng có vẻ bất lực.

“Ủa? Công tố Min quen ông chủ à?” Yoo Jung In tò mò.

“Xem như là quen.”

“Ồ ồ, vậy thì tốt quá, ông chủ có thể trả tiền chứ?” Đường Vũ Tân làm như quen thuộc lắm, cứ như đây là bar nhà cô mở vậy.

“Được

thôi.” Ông chủ Ra cười hiền lành. Nói thật thấy có nhiều người bên cạnh

Min Tae Yun như vậy anh rất mừng, năm đó đều là ma cà rồng giống nhau

nhưng bên cạnh ParK Jun không có nhiều người như vậy.

“Ya! Vạn tuế!” Choi Dong Man lúc nào cũng là người la đầu tiên.

Uống một hồi, cảnh sát Hwang, Choi Dong Man và Yoo Jung In xuống sàn nhảy khiêu

vũ, quầy bar còn lại mỗi Đường Vũ Tân và Min Tae Yun hai người, đương

nhiên còn có ông chủ Ra cố thủ tại quầy không thể đi đâu. Min Tae Yun

cực kỳ hi vọng Đường Vũ Tân cũng đi khiêu vũ một lát, như vậy ông chủ Ra mới có thể pha máu thành rượu đỏ bỏ vào ly của anh, có trời biết anh

đói sắp xỉu rồi…

“Công tố Min thật là không tốt tý nào, quán bar tuyệt như vậy mà không giới

thiệu?” Đường Vũ Tân quay sang nhìn công tố Min, giọng có vẻ trách cứ.

“Tôi đi toilet một chút.” Min Tae Yun ra hiệu bằng mắt với ông chủ Ra, mượn cớ đi mất.

Đường Vũ Tân nhìn bóng lưng Min Tae Yun, ánh mắt hơi tối lại, một lát sau dường như đã quyết tâm gì dó, ánh mắt lộ vẻ kiên định.

Ông chủ

Ra đứng sau quầy quan sát Đường Vũ Tân tỉ mỉ. Anh nghe Min Tae Yun nói

qua về cô gái này, nghe nói cậu ta hoài nghi cô, cũng tán thưởng cô. Anh rất hiếm khi thấy Min Tae Yun khen ngợi một người, cũng hiếm khi thấy

Min Tae Yun chính miệng thừa nhận mình không nhìn thấu một người. Nhưng

hôm nay gặp Đường Vũ Tân, ông chủ Ra cho rằng kì thật cô gái này cũng

chỉ là một cô gái bình thường, nếu nói có chỗ nào đặc biệt… nghĩ đến đây ông chủ Ra ngẩng đầu nhìn Đường Vũ Tân, phát hiện dưới tác dụng củacồn

hai má người nào đó đã ửng hồng.

“Ông chủ Ra nhìn tôi làm gì?” Đường Vũ Tân muốn nổi da gà trước cái nhìn kì quái của ông chủ Ra.

“Cô thích Tae Yun, đúng chứ.” Ông chủ Ra bình tĩnh nói.

“Hả?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.