Chương67

Lý Hơi gặp Dương công chúa bên ngoài

hoàng cung. Nàng vừa thỉnh an Hoàng Thượng xong đang muốn trở về, Lý Hơi là vì công vụ ở lễ bộ mà nhập cung, công việc cũng tương đối hoàn tất

nên cáo lui hồi phủ. Hai người gặp nhau, Dương công chúa gọi hắn lại nói chuyện.

“Lý Hơi, ngày ấy Phò mã tham gia săn thú, ta nghe nói ngươi đã tặng con mồi cho Phò mã. Đa tạ ngươi”.

“Công chúa không cần khách khí, Phò mã là quan văn không thạo cưỡi ngựa bắn cung, ta bất quá chỉ giúp đỡ một chút thôi”.

“Lý Hơi, khó trách Phụ hoàng thích ngươi, ngươi có tài lại khiêm nhường, đây chính là phúc của quốc gia!”

Được nàng khen ngợi, Lý Hơi có chút ngượng ngùng. “Công chúa quá khen.”

“Được rồi, mới vừa nãy ta ở chỗ mẫu hậu,

nghe người nói phụ hoàng đang vì ngươi tuyển thế tử phi, hiện đang tìm

xem nhà ai có thiếu nữ phẩm mạo tương đối sẽ tứ hôn cho ngươi”, sắc mặt

Dương công chúa có vài phần ấm áp khi nhắc đến hôn sự của Lý Hơi.

Chỉ là phản ứng của Lý Hơi không giống

như suy nghĩ của nàng. Gương mặt hắn không đỏ lên mà bắt đầu chuyển sang tái nhợt, sắc mặt nghiêm túc hỏi, “Công chúa, chuyện này có thật

không?”

“Sao vậy, ngươi không cao hứng?” Dương

công chúa kinh ngạc, phút chốc liền nhận ra, “Ngươi không thích tứ hôn

đúng không? Chỉ là…chuyện này hoàn toàn không tự chủ được, chỉ có thể

chờ phụ hoàng định đoạt. Khó trách ngươi không vui.” Dương công chúa nói xong liền tràn đầy cảm xúc, trước mắt nàng xuất hiện một bóng người ôn

nhuận như ngọc nhưng đạm mạc như nước. Mặc dù đã kết tóc phu thê, nhưng

nàng biết mình không có được tình yêu của chàng. Hai người bọn họ, phảng phất như hai khách nhân sống cùng một mái nhà, đối với nhau tương kính

như tân.

“Hoàng hậu nương nương đã chọn được người thích hợp chưa?”, Lý Hơi thấp thỏm bất an.

“Trước mắt thì chưa, mẫu hậu vẫn đang

chọn”, Dương công chúa cẩn thận đáp, ánh mắt lưu ý đến vẻ mặt ưu sắc của Lý Hơi, trong lòng chợt hiểu ra, “Ngươi…có phải…đã có ý trung nhân rồi

không?”

Lý Hơi ngẩn ra, cúi đầu không nói, im

lặng chính là đồng ý. Dương công chúa thầm nghĩ, nữ nhân kia chắc không

phải là thiên kim quý tộc rồi, không nằm trong phạm vi cưới hỏi nên hắn

mới gặp khó khăn như thế. Một tiếng ngăn trở bao nhiêu mối lương duyên. Nàng không thể không thở dài một hơi, trấn an

hắn, “Lý Hơi, phụ hoàng luôn luôn ưu ái ngươi, Người tuyển thế tử phi

cho ngươi tự nhiên không phải là hàng . Ý trung nhân của ngươi…mặc dù không thể làm chính thất nhưng cũng có thể làm

trắc phi mà!”

Lý Hơi đột nhiên ngẩng đầu, không chút

nghĩ ngợi liền bật thốt lên, ngữ khí kịch liệt, “Ta sẽ không để nàng làm trắc phi, ta muốn chính thức cưới nàng về, chỉ cần một mình nàng, những người khác ta không quan tâm”.

Không ngờ phản ứng của hắn lại kịch liệt

như thế nên Dương công chúa nhất thời ngơ ngẩn. Lý Hơi nói xong mới cảm

thấy mình khi xuất, vội vàng cúi đầu nói, “Thật xin lỗi, công chúa, thất lễ rồi!”

“Không có gì”, thần sắc công chúa từ

ngưng trọng trở thành cảm xúc vô hạn nhìn hắn, “Lý Hơi, ngươi cũng là

một người chí tình chí nghĩa”

Lý Hơi tâm tư bấn loạn, không muốn nói chuyện nữa, “Công chúa, ta còn có công vụ trong người phải trở về lễ bộ, cáo từ trước”.

“Cũng tốt, ta cũng phải trở về phủ Phò mã”

Hai người vì vậy liền chia nhau lên xe

ngựa rời khỏi hoàng cung. Từ cung thành đi ra chỉ có một đại đạo, hai

chiếc xe ngựa một trước một sau chạy đi. Nhưng đang lúc chạy trên đường

thì “bang” một tiếng, trục xe ngựa của công chúa gãy đứt. Lý Hơi nghe

được động tĩnh liền vội vàng xuống xem xét, “Xe này tạm thời không dùng

được nữa, công chúa, người hãy lên xe của ta để ta tiễn ngươi hồi phủ”.

“Chỉ là, không phải ngươi muốn tới lễ bộ sao?”

“Ta tiễn công chúa hồi phủ rồi đến lễ bộ cũng không muộn”.

Vậy nên công chúa leo lên xe của Lý Hơi.

Chiếc xe ngựa hướng thẳng phía nam hoàng thành chạy đi. Một lúc sau,

tiểu cung nữ bên ngoài nhìn thấy một chiếc xe ngựa khác đang chạy

đến…chính là xe của Phò mã, cung nữ vội vàng bẩm báo, “Công chúa nương

nương, xe ngựa của Phò mã ở phía trước”.

Công chúa vốn đang băng khoăn để Lý Hơi

đưa tiễn, dù sao hắn cũng có công vụ trong người, nghe cung nữ báo vậy

liền nói với Lý Hơi, “Nếu gặp xe ngựa của Phò mã thì ta cũng không làm

phiền ngươi nữa, không làm trễ nãi chuyện của ngươi. Ta chuyển sang xe

của Phò mã cũng được”.

“Nếu vậy…để ta tiễn công chúa xuống xe”.

Tiểu cung nữ chạy nhanh tới gọi xe ngựa

của Phò mã, thanh y tiểu đồng và giá phu vội vàng quỳ xuống hành lễ với

công chúa. Lý Hơi bước xuống tiễn công chúa, tiểu cung nữ gõ cửa xe nói, “Phò mã gia, công chúa nương nương phượng giá quang lâm”

Nàng vừa dứt lời thì bên trong xe chợt

vang lên thanh âm va chạm, tiếp theo một giọng nữ nhân thanh thúy vang

lên, “Ai da!”. Sắc mặt công chúa cùng Lý Hơi đồng loạt biến đổi. Tiểu

cung nữ kinh ngạc vội vàng mở cửa xe. Công chúa liếc mắt thấy trong xe

là Nguyễn Nhược Nhược, mới đầu nàng ngẩn ra, rõ ràng là nghe được thanh

âm nữ nhân, thế nào trước mắt lại chỉ có một tiểu thư sinh tuấn tú? Kịp

thời nhìn lại, nàng phát hiện ra Nguyễn Nhược Nhược là nữ cải nam trang. Lại nhìn qua Ngọc Liên Thành, hắn mặc dù vẫn bình tĩnh như trước nhưng

mi mắt có chút lay động, tâm tình vài phần rối loạn. Bọn họ cùng nhau

nói chuyện trong xe ngựa…nhất định không phải là quen biết sơ sài. Trong lòng công chúa xáo động, trong bất chợt nàng nhận ra nguyên nhân Phò mã lạnh nhạt với mình.

Sắc mặt công chúa khó coi, sắc mặt Lý Hơi so với công chúa còn khó nhìn hơn. Nghe được một tiếng “Ai da”, hắn đã

biết được người trong đó là Nguyễn Nhược Nhược. Nhưng hắn vẫn hy vọng

rằng mình nghe nhầm. Kết quả, hắn chỉ cảm thấy như ai đó vừa gõ một gậy

lên đầu mình, thân thể phút chốc cứng đờ ra. Từ sâu thẳm trong lòng có

một chút nhói đau, cảm giác đau nhói ấy cứ lan ra từ từ, đau đến không

nói nên lời.

Nguyễn Nhược Nhược trông thấy Lý Hơi bên

ngoài xe liền cả kinh. Nàng đã nhìn thấy sắc mặt ảm đạm cùng đôi mắt u

ám của hắn, trong lòng liền khẩn trương lên. Diêu Kế Tông đã từng nói không nên biến Lý Hơi thành một bình giấm, nếu không ta chỉ sợ hắn sẽ bị chua chết. Nàng hiểu tình cảm Lý Hơi dành cho mình là độc chiếm, cho dù có nói cười với Diêu Kế Tông thì hắn cũng không vui, giờ đây bị hắn bắt gặp nàng và Ngọc Liên Thành hai người ngồi trong xe ngựa nói

chuyện…Thảm thảm thảm, lần này hiểu lầm không nhỏ a!

Sau khi cửa xe mở ra, Ngọc Liên Thành

nhìn thấy đầu tiên không phải là công chúa mà là Lý Hơi. Người kia ở bên ngoài, đấy là chuyện hắn không nghĩ đến. Thấy thân thể Lý Hơi đột nhiên cứng lên, hắn có thể hiểu được người đó đang có cảm nhận gì. Ngày đó

trong chuyến đi săn, lúc hắn thấy hai người bọn họ ôm nhau, phản ứng của Ngọc Liên Thành chính là thế này đây. Kinh ngạc, chấn động, khó chịu,

buồn bực, đau đớn…Tâm tư “bách chuyển thiên hồi”, rồi lại hoàn toàn nói

không nên lời. Phản ứng của Lý Hơi, mặc dù không có chủ ý nhưng lại

khiến trong lòng Ngọc Liên Thành sinh ra một loại khoái chí. Vô luận nói thế nào Ngọc Liên Thành cũng không phải người xấu, nhưng giờ khắc này,

cảm nhận chân thật của hắn chính là vậy. Không còn cách nào khác, nhân

tình vốn phức tạp như thế. Làm người thì không tránh khỏi có lúc tâm lý

đen tối như vậy.

Trong lúc nhất thời, bốn người chẳng biết nói gì, không gian vô cùng yên lặng. Cuối cùng vẫn là Dương công chúa

phục hồi tinh thần trước tiên, nàng kiềm chế “mây gió sấm chớp” trong

lòng mà cười nói như chưa hề xảy ra chuyện gì, “Phò mã, thì ra ngươi có

khách trên xe. Xe ngựa của ta giữa đường bị hỏng, đang định đi cùng

ngươi trở về, không biết có làm phiền không?”

“Dĩ nhiên”, Ngọc Liên Thành cũng khôi

phục thần sắc bình thường, theo thói quen mỉm cười chống đỡ, đứng dậy

xuống xe. Nguyễn Nhược Nhược cũng nhanh chóng xuống xe, “Cũng không phải khách nhân gì, công chúa, vị này chính là biểu muội của ta, Nguyễn

Nhược Nhược”.

Dương công chúa nhìn chăm chú Nguyễn Nhược Nhược, “Nguyên lai là nhi nữ của di nương”

“Thỉnh an công chúa nương nương”, Nguyễn Nhược Nhược theo quy củ hành lễ.

“Đều là người nhà, không cần câu lễ”,

Dương công chúa vội vàng đỡ nàng lên, “Chúng là cũng xem như người một

nhà, thân thích cũng không nhiều lắm vậy mà không giới thiệu là không

nhận ra được. Sau này nếu ngươi có thời gian thì hãy đến phủ Phò mã chơi một chuyến”

“Tạ công chúa nương nương”, Nguyễn Nhược

Nhược mặc dù mở miệng đáp ứng với công chúa nhưng ánh mắt lại không tự

chủ hướng về phía Lý Hơi đang đứng một bên. Công chúa nhạy cảm nhận ra

ánh mắt của nàng, lúc này mới phát hiện sắc mặt Lý Hơi khác thường.

Trong lòng nàng đột nhiên chấn động, chẳng lẽ bọn họ biết nhau? Chẳng

lẽ…vị biểu muội này chính là ý trung nhân của Lý Hơi?

Lý Hơi lảng tránh ánh mắt của Nguyễn Nhược Nhược, quay đầu nói với Dương công chúa, “Công chúa, ta cáo lui”

“Được rồi, đa tạ ngươi tiễn ta một đoạn

đường, bây giờ ta không làm trễ nãi công vụ của ngươi, nhanh đến lễ bộ

đi thôi”, Mặc dù công chúa đã nhìn ra vài phần “tình hình” nhưng trên

mặt vẫn bất động thanh sắc nói chuyện với Lý Hơi.

Lý Hơi cũng không quay đầu lại, xoay

người nhảy lên xe ngựa rời đi. Trong lòng Nguyễn Nhược Nhược bắt đầu

khẩn trương. Hiểu lầm vẫn còn chưa giải thích rõ, để hắn đi như vậy thì

phiền toái càng lớn a! Vì thế nên nàng vội vàng hướng về phía công chúa

cáo từ, “Công chúa nương nương, ta rời phủ đã lâu, đã đến lúc phải trở

về. Không quấy rầy người và biểu ca nữa, hẹn gặp lại”.

Lời nói xong, cũng không đợi đám người

nhà phản ứng liền vội vàng chạy đi, nàng muốn đuổi theo Lý Hơi. Công

chúa vẫn tinh tế đánh giá thần sắc của hai người bọn họ, nhìn người

trước người sau vội vàng rời đi, xem ra không cần phải nghi ngờ nữa. Lại nhìn sang ánh mắt của Ngọc Liên Thành đang dõi theo Nguyễn Nhược Nhược, công chúa càng kinh ngạc hơn, đôi mi mắt trong suốt kia…trong khoảng

khắc như mây khói mịt mờ…

Mặc dù xe ngựa của Lý Hơi chạy không xa,

nhưng Nguyễn Nhược Nhược vì muốn tránh ánh mắt của công chúa nên rẽ vào

một con hẻm nhỏ, đón đầu xe ngựa ở một ngã khác. Vừa thấy xe ngựa chạy

đến, nàng vội vàng dang tay cản xe, “Ngừng ngừng ngừng”.

Tần Mại dừng xe, Nguyễn Nhược Nhược nhảy

lên, mở cửa xe tiến vào. Gương mặt Lý Hơi chìm ngỉm, ánh mắt u ám, hai

chân mày chau lại một chỗ, đến cả môi cũng mím chặt. Nhìn thấy nàng đi

vào hắn cũng không nói gì, cứ buồn bực ngồi đó.

Nguyễn Nhược Nhược lên tiếng dụ dỗ, “Lý

Hơi, ta bất quá chỉ cùng Ngọc Liên Thành thương thảo một chút chuyện,

ngoài ra chẳng làm gì hết. Ngươi tại sao lại tức giận như vậy. Mau mau

nguôi giận đi!”

Lý Hơi vẫn không chịu nói gì, Nguyễn

Nhược Nhược lại tiếp tục, “Lý Hơi, ngươi đừng trẻ con như vậy, ta đến

cùng chỉ nói chuyện với người khác. Chẳng lẽ từ nay về sau, trừ ngươi

ra, ta không thể nói chuyện với bất kì nam nhân nào khác hay sao?”

Lý Hơi cảm thấy ức chế, không nhịn được

nữa liền quát lên, “Đây không phải là trẻ con, mà là phản ứng bản năng

của nam nhân. Ta biết ngươi trong sạch, nhưng nhìn thấy nữ nhân mình yêu thương cùng nam nhân khác ngồi cùng xe ngựa trò chuyện, hơn nữa, nam

nhân kia lại là người có tình ý với ngươi, các ngươi ở chung một chỗ như vậy…giống như…chung đụng, ta nói có sai không? Trong lòng ta có thể

thoải mái không?”

Ở chung một chỗ lâu như vậy, đây là lần

đầu tiên Lý Hơi lớn tiếng đối với Nguyễn Nhược Nhược. Hắn phát tác làm

Nguyễn Nhược Nhược hơi giật mình, nhưng đồng thời cũng khiến nàng tức

giận, “Lý Hơi, ngươi làm gì hung dữ như vậy? Ta còn chưa “hồng hạnh xuất tường” nha, bộ dáng ngươi vậy là thế nào! Chừng nào thấy ta làm sai thì ngươi mới có quyền nói, tự coi lại mình đi!”, nàng vừa nói xong liền

xoay người mở cửa xe, nổi giận đùng đùng hét to một tiếng, “Tần Mại,

ngừng xe”.

Thông qua lớp cửa xe, Tần Mại từ sớm đã

nghe được âm thanh ầm ĩ bên trong. Đang trong lúc phân tâm thì bị Nguyễn Nhược Nhược quát to một tiếng, cương ngựa trong tay vô ý kéo mạnh, xe

ngựa khựng lại. Xe còn chưa ngừng hẳn Nguyễn Nhược Nhược đã nhảy xuống,

thân thể loạng choạng suýt ngã nhào. Lý Hơi nhanh chóng đạp cửa xe phóng ra, còn chưa kịp đỡ lấy thì nàng đã đứng vững vàng. Phía sau đầu của

Nguyễn Nhược Nhược không có mắt nên không trông thấy động tác lo lắng

của Lý Hơi, cứ một mạch chạy thẳng phía trước.

Lý Hơi buồn bực cực kỳ trở lại trong xe,

thanh âm nặng nề, “Đi lễ bộ”. Tần Mại biết tâm tình Tiểu vương gia đang

vô cùng tệ hại nên không dám nói gì, ở một bên giục xe chạy đi.

Tình yêu nếu có thể đả thương người, ấy

là vì nó vô cùng nóng bỏng. Tình yêu giống như ngọn lửa, nó có thể

khiến lòng người cảm thấy ấm áp nhưng vô tình cũng có thể tạo nên thương tích.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.