Chương8

Đang trò chuyện, một mỹ nữ mặc trang

phục công sở màu đen nghiêm cẩn bước vào phòng, nhìn thấy mỹ nam trên

giường bệnh liền nhíu nhíu mày.

Mỹ

nam nhỏ giọng đối với mỹ nữ kêu một tiếng chị họ, Chu Tráng Tráng tặc

lưỡi nghĩ thầm rằng ông trời quả nhiên không công bình a, gien cả nhà

anh chàng này sao lại tốt như vậy, mà gia đình mình tất cả đều là “thiếu thốn” thế này.

(Gia đình Chu Tráng Tráng nói: làm ơn không có việc gì đừng kéo chúng tôi xuống nước cùng, cảm ơn.)

Mỹ nữ nghiêm cẩn đối với mỹ nam hỏi: “Hải Nhĩ, em sao lại thế này, chị mới vừa nhận được điện thoại của bí thư tiểu Trần, nói em nằm viện, có phải hay không lại bị đói ngất xỉu?”

Từ

“Lại” này làm cho Chu Tráng Tráng không khỏi sờ sờ cái dạ dày mình, nghĩ thầm rằng xem chủ nhân ta đối với ngươi thật tốt a, cho tới nay chưa

bao giờ để ngươi bị đói.

Song mỹ nam bị bệnh này tên gọi là Hải Nhĩ (1) sao? Máy giặt Haier? Nhớ tới quảng cáo hai cậu bé mặc q**n l*t chạy

xung quanh máy giặt Haier, Chu Tráng Tráng thầm nghĩ, mẹ Hải Nhĩ nhất

định rất hận hắn. (cô này toàn nghĩ lệch lạc ý nghĩa tên người khác)

Chị họ người ta cũng đã đến rồi, mình ở đây cũng không làm gì, Chu Tráng

Tráng định rời đi, đang muốn mở miệng thì điện thoại của chị họ đổ

chuông vang lên, nghe xong một lát, biểu tình đáng sợ của chị họ như là

nghe thấy tin người ngoài hành tinh xâm nhập trái đất: “Cái gì? Tần

Trung biết tôi ở đây sao? Sh*t!”

Tắt

di động, chị họ vội vàng nói: “Hải Nhĩ, Tần Trung sắp đuổi tới đây rồi,

chị không thể tiếp tục ở lại chăm sóc em, phiền toái bạn gái trông nom

em.”

Chu Tráng Tráng sửng sốt một lúc mới tỉnh ngộ, chị họ nghĩ mình là bạn gái của mỹ nam Hải Nhĩ này, định

giải thích lại không biết nói như thế nào.

Sao mấy ngày nay số đào hoa lại tốt như vậy, nơi nơi đều có người thừa nhận mình là bạn gái?

Chị họ cầm lấy túi xách hàng hiệu đang muốn xoay người ra cửa, không biết

khi nào ở cửa đã có thêm một nam nhân khoảng ba mươi tuổi cao lớn đeo

kính râm, mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm chị họ.

Chị họ lúc này ngây người: “Sh*t, Tần Trung, anh tốc độ muốn hay không nhanh như vậy!”

Mà Hải Nhĩ lại đối với Tần Trung kia nhẹ giọng chào: “Chào anh rễ họ.”

Tần Trung kia cũng không nhìn người trong phòng bệnh, chân dài bước lên

phía trước, tay duỗi ra trực tiếp đem chị họ vác trên vai xoay người

bước đi, không để ý chị họ đang lớn tiếng kêu cứu.

Chu Tráng Tráng nháy mắt nghĩ ngợi, đây là gia đình này thích đóng phim sao?

“Thật ngại, họ hàng nhà anh so ra hơi kỳ quái.” Hải Nhĩ ho nhẹ một tiếng, giải thích nói.

Chu Tráng Tráng thầm nghĩ, kỳ thật không phải chỉ riêng họ hàng nhà anh, mà anh cũng chẳng khá hơn chút nào đâu.

“Anh rễ họ sẽ không làm gì chị họ anh chứ?” Chu Tráng Tráng hơi lo lắng,

nháy mắt não liền nổi lên hình ảnh An Gia Hoà bạo lực gia đình trong 《

Không nói chuyện cùng người xa lạ 》(2) năm đó.

“Anh rễ sẽ không thương tổn chị, chuyện của hai người bọn họ nhất thời khó

có thể nói rõ.” Mỹ nam vừa mới hôn mê tỉnh lại không có tinh lực để kể

chuyện xưa.

Rất may cơ nghiệp gia

đình nhà mỹ nam rất lớn, không bao lâu cái tên từng được đề cập đến là

bí thư tiểu Trần mang theo bảo mẫu tới bệnh viện, thấy mỹ nam có người

chiếu cố, Chu Tráng Tráng rốt cục có thể thoát ra, cáo từ rời bệnh viện.

Khi rời đi bệnh viện thuận tiện mua ba bánh bao thịt heo, loại này có thể

nghẹn chết chó Tây Tạng, vừa ăn vừa đi trở về trường học.

Đang ở trên đường, di động bỗng nhiên vang lên, Chu Tráng Tráng đang tích

cực gặm bánh bao, chưa kịp xem ra hiển thị liền bấm nghe, ai ngờ giọng

nói bên trong làm cho nàng ứa mồ hôi lạnh.

“Cựu học sinh bây giờ là bạn gái của anh Chu Tráng Tráng, em ăn cơm chưa?”

Tuy rằng không nhìn thấy bộ dáng Thường Hoằng nhưng Chu Tráng Tráng dùng

đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra hàm răng kia của Thường Hoằng đang ở

dưới ánh mặt trời loè loè tỏa sáng.

Chu Tráng Tráng lúc này mới tỉnh ngộ lại, bởi vì một phen rối rắm cùng Hải

Nhĩ, bản thân còn chưa kịp đổi số điện thoại di động. Nhớ là làm liền,

Chu Tráng Tráng định tắt máy chạy tới tiệm buôn bán điện thoại, kết quả

Thường Hoằng ở bên kia nhẹ nhàng nói một câu: “Bạn học Chu Tráng Tráng,

nếu em cự tuyệt tiếp điện thoại của anh hay là thay đổi số, anh đêm nay

sẽ trèo tường quay lại ký túc xá tìm em.”

Ý tứ hàm xúc của lời uy h**p này rất rõ ràng, so với av (phim con heo đó

bạn) còn tr*n tr** hơn ^_^, Chu Tráng Tráng siết chặt bánh bao lớn trong tay thiếu chút nữa nhàu nát, nhẫn nhịn: “Đại ca, anh rốt cuộc muốn thế

nào?”

“Chủ Nhật này anh có thể đi ra ngoài, em hãy suy nghĩ muốn ăn món ngon gì, đến lúc đó cùng nhau đi.” Thường Hoằng nói.

Chu Tráng Tráng hiểu được, loại người nhân phẩm vô cùng thấp giống Thường

Hoằng này có thể làm ra việc trèo tường vào phòng ngủ nữ sinh, cho nên ý niệm đổi số ở trong đầu liền bị xoá sạch.

Chớp mắt đã đến chủ nhật theo lời hẹn của Thường Hoằng, sáng sớm ba bạn cùng phòng đều đi ra ngoài có hẹn, mà Chu Tráng Tráng đang ở trong ổ chăn ấm áp ngủ, bỗng nhiên tiếng chuông di động mãnh liệt vang, còn toả ra một

cỗ tư thái không tiếp không bỏ qua, Chu Tráng Tráng mơ mơ màng màng bắt

máy, còn không kịp “Uy” một tiếng, chợt nghe thấy Thường Hoằng bên kia

nói: “Bạn học Chu Tráng Tráng, anh đang chờ ở dưới lầu phòng ngủ của em, cho em thời gian 10 phút để rửa mặt chải đầu.”

“Nga.” Chu Tráng Tráng tắt điện thoại, khoá máy, tiếp tục ngủ vùi —— khi nàng

đang ngủ say, cho dù là động đất cũng không có thể khiến nàng rời đi.

Cũng không biết trải qua bao lâu, trong mơ mơ màng màng, bỗng nhiên nghe

thấy có người gõ cửa thùng thùng, âm thanh không lớn chỉ lộ ra một loại

sức mạnh không ra cửa thề không bỏ qua.

Điều này làm Chu Tráng Tráng phiền muốn chết, ôm lấy chăn mơ hồ nhảy xuống

giường bước đi thong thả đến trước cửa, đem cửa mở ra, cũng không nhìn

rõ là ai, trực tiếp quay về giường ngủ.

Dù sao người quên mang chìa khóa luôn là Đại Kiều.

Chuẩn bị lại đi vào mộng đẹp, chăn bông Chu Tráng Tráng bỗng nhiên bị người

xốc lên, thật lạnh a. Điều quan trọng nhất nhất nhất là Chu Tráng Tráng

có thói quen ngủ trần —— chỉ mặc nội y ngủ.

Chu Tráng Tráng nhắm mắt lại lần theo tay người đem chăn bông lôi trở về,

hàm hồ nói: “Đại Kiều, đừng náo loạn, mình còn muốn ngủ.”

Đắp chăn bông lên người Chu Tráng Tráng tiếp tục mộng chu công, cũng không

biết như thế nào khắp cả người phát hiện một điều không đúng —— vừa rồi

chính mình sờ bàn tay kia, to lớn thô ráp rất giống của … con trai.

Chẳng lẽ nói ——

Chu Tráng Tráng mạnh mở mắt ra, thấy vẻ mặt sửng sốt của Thường Hoằng đang đứng bên giường mình.

“A a a a a a a a a a a a a a a!” Chu Tráng Tráng kêu giống như gặp phải tên d* x*m cướp bn th.

Tiếng kêu kia thật sự quá lớn, ngay cả dưới lầu ký túc xá đang xem 《 Phi thành chớ quấy rầy 》(3) đều nghe được. Vì không muốn làm ồn, Thường Hoằng vội đem tay che miệng Chu Tráng Tráng lại, thấp giọng nói: “Bạn học Chu Tráng Tráng, anh thật không biết em không có mặc quần áo.”

Chu Tráng Tráng tưởng tượng đến mình mới vừa bị xem thấy hết, nhất thời vừa tức – vừa xấu hổ, thấy tay ngoài miệng, vội vàng “ngao ngô” cắn một

ngụm.

Cái cắn này thật hung bạo, đều rớm máu ra, nhưng cũng không làm cổ họng Thường Hoằng rên lên một tiếng.

Đến cuối cùng, lúc Chu Tráng Tráng cắn không còn hứng thú, mới buông ra.

Thường Hoằng hờ hững lau dấu răng thương trên tay, nói: “Bạn học Chu Tráng

Tráng, em xem miệng em này rất giống con chó săn nhỏ, thực sắc bén, bất

quá cứ như vậy, chúng ta coi như huề nhau đi.”

“Cái gì gọi là huề nhau, anh đừng có mơ! Anh như thế nào không trực tiếp c** s*ch cho tôi xem đi?” Bạn học Chu Tráng Tráng tức giận đến cả người có

hai phần máu, một phần đều nhảy lên đầu.

Một giây sau, toàn bộ phần máu còn lại của nàng cũng xông thẳng lên đầu ——

bởi vì Thường Hoằng nhanh chóng mà tự nhiên bắt đầu c** q**n áo chính

mình, ba giây sau, nàng liền thấy rõ một Thường Hoằng như thế nào là c** s*ch sành sanh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.