Chương57

Gần sát tết, số người nghỉ phép nhiều

hơn thường ngày, quân đội nới lỏng cảnh giác, mà vào ngày hôm đó, một

phần tư liệu quan trọng về bí mật quân sự bị đánh cắp.Việc này có quan

hệ mật, đội trưởng hạ lệnh dù có lật tung ba thước đất lên cũng phải tìm ra tên ăn cắp.

Vị binh sĩ nào đó nói, vào ngày hôm đó từng thấy một người lạ mặt vào phòng tiếp khách của đơn vị.

Vị nhân viên phục vụ nào đó của phòng tiếp khách cũng nói, quả thật cùng

ngày có thấy một người lạ vội vàng tiến vào rồi cùng trò chuyện với Chu

Tráng Tráng một lúc.

Mà trên cái bao bì nhựa chứa cái đĩa cứng phần mềm kia có in rõ dấu vân tay của Chu Tráng Tráng.

Tất cả các chứng cứ đều chĩa mũi nhọn vào Chu Tráng Tráng.

Chu Tráng Tráng biết mình đã bị hãm hại, đây là một kế hoạch được thiết kế

tỉ mỉ, cái bẫy có lẽ đã được bày bố rất lâu trước đây rồi, chỉ chờ đợi

nàng chui đầu vào lưới.

Nàng bị nhận

định là một thành viên trong băng đảng phạm tội, lợi dụng thân phận bạn

gái quân nhân để che đậy, nhưng trong thực tế là muốn đánh cắp bí mật

quốc gia.

Trước khi được điều tra rõ ràng, nàng bị nhốt lại, bất luận kẻ nào cũng không được gặp, kể cả Thường Hoằng.

Chu Tráng Tráng biết, hắn giờ phút này nhất định cũng bị quản chế.

Nhớ hồi học lớp 3 tiểu học, trong một lần du xuân trường tổ chức cho bọn

học sinh như Chu Tráng Tráng đi viếng mộ liệt sĩ, nơi đó còn có phòng

tối mà kẻ thù đã giam giữ các liệt sĩ, đại khái chỉ có 4 mét vuông, ba

mặt đều là vách tường cứng rắn. Chu Tráng Tráng ham chơi, liền chạy vào, lại bị một bạn học đùa giỡn đóng cửa sắt lại.

Phút chốc kia, Chu Tráng Tráng cảm thấy bóng đêm đen như mực, ba mặt vách

tường nhanh chóng ùa đến đè ép nàng lại, cả người khó chịu không thể hô

hấp. Bạn học kia phát hiện có gì đó bất ổn liền mở cửa ra, lúc ấy Chu

Tráng Tráng đã té trên mặt đất, ôm cổ vẻ mặt ngấn lệ hôn mê bất tỉnh.

Từ đó về sau, Chu Tráng Tráng rất sợ những căn phòng nhỏ đen tối.

Nhưng mà lúc này đây, Chu Tráng Tráng đã bị nhốt trong bóng đêm, suốt một tháng.

Trong một tháng này, chỉ có một binh lính mỗi ngày đúng hạn đem thức ăn cùng

nước uống từ cái ô cửa sắt bé tẹo đẩy vào, để cho nàng duy trì tánh

mạng. Chu Tráng Tráng chỉ có thể thấy chút ánh sáng, cũng là từ cái ô

vuông nhỏ này chiếu vào.

Về sau, mỗi

lần Chu Tráng Tráng hồi tưởng lại quãng ngày tháng này, chỉ cảm thấy rất mơ hồ, như là cách một tầng nước nhìn chính mình, thậm chí sẽ cảm thấy

đó chỉ là một cơn ác mộng. Có lẽ do mỗi người đều có khả năng tự bảo hộ

bản thân mình, nhớ lại sẽ rất thống khổ, nên từ trong tiềm thức đều cố

gắng bôi xoá đi dần.

Điều duy nhất

nàng nhớ rõ chỉ là một ít hành động của mình — mỗi ngày mở mắt ra liền

ngồi xổm trước cái ô vuông kia, lấy tay hứng ánh sáng.

Tia sáng cũng không có độ ấm, nhưng Chu Tráng Tráng lại rõ ràng cảm giác

được nhiệt, hơi ấm kia sao rất đỗi quen thuộc, tựa như Thường Hoằng

không có việc gì mà sủng nịch đem bàn tay lạnh lẽo của nàng đặt ở trước

ngực mình, dùng nhiệt độ cơ thể từ từ sưởi ấm tay nàng, trái tim nàng.

Chu Tráng Tráng không có ngày nào là không nhớ đến Thường Hoằng, cho dù thê lương, nàng vẫn luôn tin tưởng, Thường Hoằng chắc chắn sẽ tới cứu nàng.

Mặt trời mọc rồi lặn, bốn phía đều rất yên tĩnh, ngay khi Chu Tráng Tráng

nghĩ yên tĩnh này sẽ là ấn ký vĩnh hằng trong cuộc đời nàng thì cửa sắt

bỗng nhiên mở ra.

Trong bụi bậm ồn ào náo động, ánh nắng đã lâu như thác lũ tràn ùa vào, mắt Chu Tráng Tráng

đau đớn, nàng không chịu nổi, lấy tay che mắt. Trong thứ ánh sáng chói

loá mông lung, một thân ảnh quen thuộc đi tới nàng, gắt gao đem nàng ôm

vào trong ngực.

Cái ôm giống như ngày mai chính là ngày tận thế.

“Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi.” Thường Hoằng nói với nàng như vậy.

Nhưng Chu Tráng Tráng cảm thấy sự tình cũng chưa có xong đâu.

Từ nơi giam giữ đi ra, Thường Hoằng trực tiếp đưa nàng ra khỏi doanh đội,

nhưng dọc đường đi nhìn thấy ánh mặt mọi người đều rất khác thường, biểu lộ ra vẻ tìm tòi nghiên cứu cùng phòng bị.

Ngay cả Tiểu Lưu đến đưa tiễn cũng tần ngần muốn nói lại thôi.

Cho tới lúc hai người ngồi trên xe lửa, Chu Tráng Tráng mới có thể hỏi Thường Hoằng: “Chúng ta đang lưu vong sao?”

“Ta cũng không phải Schwarzenegger (*),có thể mang em vượt qua mưa bom bão đạn. Yên tâm đi, không có việc gì, em an toàn rồi.” Thường Hoằng mỉm

cười, nhưng bởi vì mệt mỏi, cũng không có khí lực lộ ra tiểu bạch nha mà Chu Tráng Tráng tưởng niệm đã lâu.

(*) Schwarzenegger: diễn viên trong phim “Kẻ Huỷ Diệt”. Tìm hiểu thêm: click

Chu Tráng Tráng còn muốn hỏi gì đó, nhưng nhìn thấy tơ máu trong mắt Thường Hoằng, buộc phải nuốt lời chính mình xuống yết hầu.

Chỉ cần bọn họ bên nhau, còn có cái gì phải nghi ngờ chứ?

Xe lửa dừng lại ở một nơi xa lạ, Chu Tráng Tráng vẫn không hỏi gì, chỉ đi

theo Thường Hoằng cùng nhau đón ô tô đi tiếp, ngồi hơn hai giờ, cuối

cùng dừng lại ở một thôn làng non xanh nước biếc.

Đứng nhìn từ trên cao, trước thôn có một con sông xanh biếc trong veo, những nơi còn lại đều là đồng ruộng bát ngát, trong không khí có mùi vị tươi

mát, trong lành.

Chu Tráng Tráng mới

vừa khôi phục tự do, giờ phút này có thể hưởng thụ loại hệ sinh thái

phong phú này, tự nhiên thể xác và tinh thần đều buông lỏng.

Thường Hoằng nắm tay nàng đi thẳng vào thôn, kỳ quái chính là, mọi người chung quanh tựa hồ đều quen biết hắn, đều dừng làm việc chào hỏi hắn.

“Thường tiểu tử, cả năm rồi không thèm trở lại thăm nha.”

“Thường ca ca, chị bên cạnh là vợ anh sao? Trông rất tròn trịa a, ánh mắt thật tốt.”

“Thường tiểu nhị, nhà ta vừa mới làm tàu hủ, ngon tương đương với trong thành

phố bán đó nha, đợi lát nữa đi qua lấy hai chén về ăn.”

Thường Hoằng nhất nhất cười đáp lại, mà từ đáy lòng Chu Tráng Tráng cũng tự

nhiên thích nơi này – cũng chỉ có nơi này mới khen cái tướng tròn trĩnh

của nàng mà thôi a!

Tiếp tục đi đến một cái nhà nhỏ đầu thôn đông, Thường Hoằng mới dừng lại.

Trên cửa nhà không có khóa, đẩy ra, bên trong phảng phất như thật lâu rồi

không người ở nhưng vật dụng trong nhà lại không hề có bụi bặm.

“Nơi này là chỗ ở trước đây của ông nội anh, sau khi ông qua đời, hang xóm

láng giềng mỗi ngày đều sẽ đến đây giúp quét tước.” Trong đôi mắt Thường Hoằng giống như chứa đầy núi rừng xanh mướt, vô cùng tĩnh lặng.

Bởi vì biết bọn họ đến, mọi người trong thôn đều đem rau củ hoa quả tươi

ngon tới, Thường Hoằng liền xắn tay áo vào nấu cơm, Chu Tráng Tráng làm

trợ thủ.

Trong lúc nấu cơm, Thường Hoằng kể cho nàng nghe chuyện về ông nội.

Ông nội được sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, chết đi cũng tại nơi này. Ông là người tiên phong cũng là người duy nhất mở lớp dạy học, đào tạo ra

không ít sinh viên trong thôn thành tài.

Sau này, ba Thường Hoằng vào bộ đội, trở thành quân nhân cấp cao, muốn đón

ông nội vào thành phố sống nhưng ông nội sao cũng không chịu, ông bảo

nếu ông rời đi thì lấy ai dạy học cho xấp nhỏ. Ba Thường Hoằng tuy buồn

bực, nhưng không thể làm sao được đành tùy vào phụ thân.

Ba năm trước, ông nội bị xuất huyết não qua đời, người trong thôn luôn tôn kính ông, tự phân công cùng nhau bảo vệ căn nhà này.

“Thông thường hàng năm anh sẽ về đây ở vài ngày, mọi người nơi này rất thuần

phác, so với nơi chúng ta sống hoàn toàn khác biệt.” Thường Hoằng nói.

(Q: anh đang nói mĩa người nào đó mà chúng ta ai cũng biết – PDD, ta

hận)

Chu Tráng Tráng rốt cục hiểu

được dụng ý của hắn — hắn đưa nàng đến đây chính là muốn phong cảnh

trong lành cùng tình người đôn hậu đến an ủi miệng vết thương của nàng.

Chu Tráng Tráng tuy rằng chưa từng kể cho Thường Hoằng nghe những thống khổ lúc mình bị giam cầm, nhưng Thường Hoằng làm sao lại không biết — một

tháng bị nhốt trong cái không gian nhỏ hẹp kia dù có là trai tráng kiên

cường cũng trụ không nổi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.