Chương 43

Chuyển lời đến hoàng tử cho ta, bà đây còn đang trên

đường vượt chông gai, núi tuyết chưa vượt, sông lớn chưa qua, cự

long chưa giết, trai đẹp chưa câu….. Hắn có ngủ đến chết ta cũng chẳng

liên quan!

Đã từng, trước đây mỗi khi nhớ đến câu này, trong đầu

ta đều tự nhiên nhớ tới Bác Hi. Điềm đạm khôi ngô, nhiều tiền lại lãng mạn, hắn

cũng được coi như là hoàng tử tiêu chuẩn đấy chứ? Nhưng cho tới lúc này chưa

bao giờ ta từng nghĩ mình sẽ vượt núi tuyết, sẽ qua sông lớn, sẽ giết cự

long mà hôn hắn tỉnh lại, nhưng trời không chiều lòng người, ngay lúc ta

đang đắc ý, thượng đế đã dã man giựt cái đuôi còn đang vểnh lên tận trời của ta

————— Ta ghẹo trai đẹp mà lại khiến Bác Hi tỉnh dậy.

Nghe nói Bác Hi đã tỉnh, cả bệnh viện vô cùng khiếp

sợ, bác sĩ trị liệu chính rơi nước mắt nhìn Bác Hi, vừa kiểm tra cơ thể vừa

kích động hết “kỳ tích” lại đến khen ngợi “tình yêu vĩ đại”, nói đến mức mặt

Nhậm Hàn đen thui như đít nồi. Ta không có can đảm nán lại cho đến khi Bác Hi

kiểm tra xong, mượn cớ đưa Nhậm Hàn về mà chuồn thẳng.

Đang chuẩn bị lái xe đưa hắn về nhà, Xán Xán lại gọi

điện thoại tới. Ta vội vã lái xe tới phòng trọ, Xán Xán đang cãi nhau ầm ỹ với

chủ nhà. Hóa ra mấy hôm trước Xán xán đi lượn shop, trong phút kích động đã

vung tiền mua một chiếc sơmi tặng cho Tiếu Tiểu, chiếc áo giá rất cao này bây

giờ đã hết hàng, không tìm ở đâu được nữa, nhưng cũng vì thế, ba tháng tiền

thuê nhà của cô nàng giờ không còn một xu.

Chủ nhà giục mãi giục mãi, đến hôm nay trực tiếp tới

cửa định đòi phòng, Xán Xán thấy chủ nhà xếp từng chồng từng chồng hành lý ra

ngoài mới nhất thời nổi điên lên, thế là xảy ra cãi cọ. Khuyên được chủ nhà đi

rồi, Xán Xán nhìn đồ đạc lộn xộn khắp phòng, ấm ức nói: “Chủ nhà mới là người

sai, cho dù muốn lấy lại phòng cũng phải thông báo với người ta một tiếng chứ!”

Ta thở dài: “Sao không nói chuyện này với em?”

Xán Xán ai oán: “Nói cho em có tác dụng chắc?” Dứt

lời, ý tứ nhìn về phía Nhậm Hàn, nhe răng cười ngọt ngào, “Anh thấy đúng

không?”

Nghĩ đến cảnh bản thân bị Nhậm Hàn áp bức trăm đắng

ngàn cay, lại còn vô duyên vô cớ đeo nợ vào người, một loại cảm xúc gọi là “đau

thương muốn chết” dần dần lan tỏa trong lòng ta. Cuối cùng… cũng có người không

sợ cường quyền, vì ta mà đứng ra nói chuyện a a a!

Khổ nỗi, da mặt của Phó tổng giám đốc Nhậm không

‘mỏng’ như tường thành, suy nghĩ nửa giây rồi rút di động ra nhàn nhã nói: “Tôi

gọi Tiếu Tiểu đến đây.”

Lời vừa dứt, Xán Xán ngừng ăn vội vã nói: “Đừng, trăm

ngàn lần không được nói với Tiếu Tiểu!” Tự trấn tĩnh lại, thỏa hiệp: “Phó tổng

Nhậm, tha cho tôi đi, sau này tôi không dám nói xấu anh trước mặt Tiểu Ngưng Tử

nữa.”

Nhậm Hàn nhận được câu trả lời vừa ý, cười nói: “Thế

thì tốt, tôi đã bảo với Tiếu Tiểu là chủ nhà muốn đòi phòng gấp, bảo nó đến đây

đón cô về nhà nó ở tạm.”

Xán Xán: “Phó tổng Nhậm, anh thật là hiền lành tốt

bụng, Tiểu Ngưng Tử thật là tốt phúc quá!”

_< Ta trực tiếp chui vào góc tường âm u, ôm

chân ngồi xổm tự kỷ, Xán Xán, đồ phản bạn! Đồ hèn nhát đầu hàng trước thế lực

gian ác.

Cho dù ta có bất mãn ngập đầu, hai tên đồng bọn cùng

hội cùng thuyền là Xán Xán và Nhậm Hàn vẫn vui vẻ trò chuyện như cũ, coi ta như

không khí. Nửa tiếng sau, Tiếu Tiểu đến đón Xán Xán nhà hắn như kiểu đi nhận

nuôi một con cún nhỏ, cũng mang cả đống hành lý kia theo luôn.

Nhìn đống hành lý đã đóng gói gọn gàng từ bao giờ, ta

đảo mắt cười gian: “Xán Xán, kiểu này là chị có chuẩn bị trước rồi, chị sớm

biết chủ nhà sẽ đến đòi phòng phải không? Nếu không sao đã gói gém hành lý cẩn

thận từ bao giờ rồi?”

Rõ ràng là Xán Xán nghẹn họng, tên Tiếu Tiểu kia bao

che khuyết điểm nhảy ra hòa giải: “Chỉ là Xán Xán nhà anh nóng vội đến ở với

anh thôi ~”

“Anh chết đi, ai muốn đến ở với anh, tìm được nhà là

tôi chuyển ra ngoài luôn…” Đôi vợ chồng son vừa cãi vã vừa đi xa dần. Thoáng

chốc, trong phòng chỉ còn lại một người một chó là ta và Ultraman đong đưa

trong gió, cùng với… Nhậm Hàn đang chống cằm dương dương tự đắc ngồi trên sô

pha.

Lúc này ta mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề

——— Xán Xán đi rồi, ta và Ultraman lại phải lưu lạc đầu đường! Nhậm Hàn mỉm

cười, ôm Ultraman âu yếm nói: “Chủ nhà nói cho bọn em hai tiếng thu dọn chuyển

ra ngoài,” Dừng một chút, lại giả vờ giả vịt nhìn nhìn, nhướng mày, “Còn một

giờ bảy phút nữa, thế nào, có chỗ nào dọn đến không?”

Nghĩ đến hồi nãy Xán Xán đã chuẩn bị hết hành lý, lại

thêm màn diễn trò dở đến không thể dở hơn của Xán Xán và bác gái chủ nhà, ta

cam chịu thở dài: “Em còn có lựa chọn nào sao?”

Nhậm Hàn nghe vậy, vẻ mặt miễn cưỡng, “Haiz ~ Nếu vậy,

em cũng đã cầu hôn anh rồi, thôi thì trước hết sống thử ba tháng thử việc đã.”

“o(╯□╰)o Sống thử là phạm pháp!” Kỳ thật,

ta nói lời này là muốn cứu vãn một chút tôn nghiêm của con gái, mặc dù ta có

thể mất mặt mà cầu hôn, nhưng bổn tiểu thư vẫn có nguyên tắc. Trước khi kết hôn

mà đã hưởng thụ cuộc sống sau hôn nhân không được pháp luật bảo hộ, kiểu gì

cũng làm cho người ta cảm thấy hơi sợ một chút. Nhưng lời vừa nói ra khỏi miệng

ta đã hối hận ngay lập tức.

Bởi vì Nhậm Ma Vương nghe xong lời này, cười lạnh

lùng, miệng khẽ mở ra, ta chỉ biết chắc chắn không phải là lời nào tử tế. Kết

quả không cần nói cũng biết, hắn nói là, “Đêm đó ở khách sạn, ngay cả c**ng b*c

người khác em cũng dám làm, bây giờ mới nghĩ đến pháp luật?”

Những lời này có thể hiểu là: Chuyện phạm pháp hơn em

cũng làm rồi, còn sợ sống thử sao? Lại có thể hiểu sâu hơn là: Nếu em không

sống thử với anh, anh đi kiện em c**ng b*c anh!

Lòng ta chua xót, không biết nói gì, Nhậm Ma Vương,

miệng lưỡi của ngươi trở nên hiểm độc từ bao giờ vậy? Đã thế, ta với Nhậm Hàn,

chỉ tốn thời gian nửa ngày đã từ xem mắt đến cầu hôn, rồi lại đến sống thử, tốc

độ này…. có phải là quá nhanh rồi không?

———————————

Chung sống bất hợp pháp đều chỉ đôi nam nữ chưa đăng

ký kết hôn hoặc là không phù hợp với điều kiện thực tế của hôn nhân, chung sống

với nhau như vợ chồng, hoặc có vợ có chồng mà sống chung với người khác hình

thành quan hệ tình nhân.

Đừng bao giờ xếp chung hai chữ “ở chung” tà ác này với

lãng mạn, ấm áp, tươi đẹp, gia đình..v.v… cùng một chỗ, cái gọi là ở chung là

việc mà pháp luật không có nghĩa vụ phải bảo hộ. Cái này cũng giống như đi làm

công ty người khác, không hợp đồng, không tiền lương khiến ngươi không thể có

cảm giác được an toàn.

Về nhà cơm nước xong, Ultraman rất biết điều bò về ổ

nằm ngáp ngáp, ta ngồi xem phim với Nhậm Hàn một lát đã thấy buồn ngủ muốn

chết, rốt cục lúc này hai tay của Nhậm Ma Vương cũng duỗi qua —— ôm cứng thắt

lưng ta, rồi người nào đó lại thổi thổi hơi nóng bên tai ta: “Anh bị đạp một

cước oan uổng như thế, làm người gây họa, em cũng nên đền bù cho anh một chút

đi chứ, nhỉ?”

Ta trợn trắng mắt, “Phó tổng Nhậm, bây giờ anh đang bị

thương, tôi nghĩ anh đừng nên vận động kịch liệt thì tốt hơn.” Nhìn ai đó đang

nổi máu dê, ta cúi đầu mắng thầm một câu xứng đáng, ai bảo ngươi đi công tác

không gọi ta dậy nói một tiếng, hơn nữa hình như từ sau khi quen ta, Nhậm Hàn

không què tay thì cũng gãy chân, đã như vậy rồi mà ai đó vẫn không biết nguy

hiểm, cố tình trêu ta.

Cho nên hồng nhan họa thủy, haizz ~ không phải là

tự nhiên mà người ta nói vậy!

Nghe xong câu này, Nhậm Hàn nheo mắt nguy hiểm, “Vận

động kịch liệt? Anh chỉ định bảo em gọt quả táo bồi thường thôi, không ngờ Bạch

Ngưng em lại như vậy…. Aizz!!”

Ta nhìn chằm chằm bộ dạng giả vờ giả vịt của Nhậm Hàn,

phẫn nộ rồi, “Nếu Phó tổng Nhậm chính nghĩa lẫm nhiên (bởi vì ngực mang chính

nghĩa mà thần thái trang nghiêm, làm người ta kính sợ) như vậy thì tôi cũng nên

trở về phòng ngủ thôi.” Dứt lời ta quay đầu bước thẳng về phòng Kỳ Kỳ, Nhậm Ma

Vương thấy thế cũng không cản lại, chậm rãi chống cằm nhìn ta.

Ta cố hết sức vặn nắm đấm cửa, mãi mới phát hiện ra vấn đề ở chỗ nào.

………..

………..

“Tại sao…. cửa lại khóa thế này?”

Nhậm Hàn chớp mắt, vô tội nhìn ta, “Có gì lạ đâu? Kỳ

Kỳ biết em muốn tới đây ở, sợ em lại làm bẩn giường của nó nên nó khóa cửa bỏ

đấy rồi.”

╭(╯3╰)╮

Ta mà tin Nhậm Hàn ngươi ta mới mà đứa ngu. Từ chuyện

Xán Xán không trả tiền thuê nhà nên mới bị đuổi ra khỏi cửa đến chuyện buộc

phải ở chung với ngươi, lại còn cửa phòng Kỳ Kỳ vô cớ bị khóa, tất cả tất cả

những chuyện này đều là âm mưu lộ rõ!! Là bằng chứng chứng tỏ Nhậm Ma Vương

ngươi trắng trợn cướp đoạt gái nhà lành!

Ta hít sâu một hơi, phản đòn: “Tôi ra phòng khách

ngủ.”

Nhậm Hàn duỗi người, nhướng mày, “Cũng được, một tối

100 đồng.”

!!

“Đã ở chung lại còn tính tiền thuê nhà nữa hả?”

Nghe vậy, Nhậm Hàn nhàn nhã tự đắc, bắt đầu định nghĩa

“Ở chung” như từ trong từ điển nhảy ra thật, “Ở chung quan trọng nhất là giúp

người ở chung xây dựng được mối quan hệ nam nữ thân mật gắn bó, em muốn ngủ ở

phòng khách đương nhiên không thể tính là ở chung được rồi, xét thấy chúng ta

là đồng nghiệp, giảm giá cho em 100 đồng một đêm là quá rẻ rồi.”

Dừng một chút, Nhậm Hàn lại không biết xấu hổ nói

tiếp: “Với lại, em đã thấy có cái khách sạn nào cho phép mang vật nuôi vào

chưa?”

Ta trợn cứng mắt tại chỗ, oán hận trừng Nhậm Ma Vương.

Nhậm Hàn ngươi thật sự là quá tàn nhẫn, theo ý ngươi thì ta có muốn ra ngoài

tìm khách sạn cũng khó, dù sao ta cũng còn có con riêng là Ultraman. Nuốt nuốt

nước miếng, ta đành phải hỏi: “Nói thế thì ở chỗ này chỉ có phòng ngủ, giường

của anh là miễn phí?”

Nhậm Hàn lặng thing, nhếch mép cười.

Thấy thế ta bỗng dưng muốn khóc, “Ở chung”, không học

giỏi cái khái niệm này, thật sự là mệt à!

———————————

Buộc phải chịu dâm uy của người nào đó, đồng hồ điểm

mười một giờ đêm, ta ngoan ngoãn vào phòng ngủ trải lại ga giường. Kỳ nghỉ dài

cũng đã kết thúc, ngày mai tòa soạn lại chính thức làm việc, ta còn chưa kịp

nghĩ xem việc ở chung với Nhậm Hàn có ảnh hưởng không tốt đến công việc hay

không thì chuyện không tốt khác đã tìm đến cửa.

Trải giường xong, đang chờ Nhậm Hàn ra khỏi phòng tắm

thì âm báo tin nhắn reo vang, vừa mở ra đã thấy, lại là mẹ già nhiều chuyện.

“Ngưng Ngưng, tình huống khẩn cấp, về nhà ngay!”

Đơ mất hai giây, ta lại lôi di động ra nằm trên giường

chơi game tiếp, tình huống khẩn cấp với mẹ già chỉ có hai loại, không phải là

ba người thiếu một (chơi mạt chược không đủ 4 người) thì là nhớ Ultraman, không

cần để ý.

2 phút sau, một tin nhắn mới lại được gửi đến: “Bây

giờ mẹ không tiện gọi điện, nhắn lại cho mẹ mày ngay! Không phải đùa đâu, về

nhanh đê!!”

Nhìn màn hình ta bắt đầu nghĩ nghĩ, còn sức để gửi tin

nhắn, chứng tỏ là sức khỏe không vấn đề, cũng không phải đột ngột phát bệnh, a

~ tóm lại là vẫn không nên tin, bỏ qua ~ing…..

Nửa phút sau, lại có tin nhắn mới, lần này thay đổi

khá lớn, người gửi là cha già, nội dung tin nhắn cũng rất khủng hoảng: “Về ngay

đây cho bố mày!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Giật mình nhìn mấy dấu chấm than, trong lòng ta

“thịch” một tiếng, bất giác trong đầu hiện lên cảnh hoàng tử ngủ trong rừng Bác

Hi vừa bò ra cửa vừa kêu cứu. Đừng bảo là… vì quá kinh hoàng mà thành thần kinh

rồi đi?

Đúng lúc này, cửa phòng tắm mở ra cạch một tiếng, Nhậm

Ma Vương chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng ở bên hông, thân trên để trần, chậm

rãi thong thả bước ra từ làn hơi nước mờ ảo lượn lờ. Tuy rằng bước đi thong thả

có khập khiễng, nhưng vẫn không hề ảnh hưởng đến nhan sắc, mái tóc màu đen vẫn

còn đọng nước, từng giọt nước trong suốt rơi xuống bờ vai rộng.

Ặc ~ mặc dù không phải là lần đầu tiêu nhìn thấy,

nhưng so với lần trước choáng váng để rồi bị ăn luôn, tình huống lần này càng

làm cho người ta mặt đỏ tim đập hơn, ta ngây ngốc theo bản năng, lại nghe Nhậm

Hàn cúi đầu, giọng điệu trầm thấp mê hoặc: “Ngưng Ngưng, tới đây giúp anh một

chút, chân bị đau.”

Ta nuốt nuốt nước miếng, thân thể tự động đi về phía

Nhậm Hàn, vừa mới đi được một nửa, tiếng nhạc di động lại vang lên, chỉ khác là

lần này là chuông báo cuộc gọi. Lý trí đang bị sắc đẹp mê hoặc, chớp mắt quay

đầu là bờ, nhận cuộc gọi, chợt nghe thầy già giận giữ nói: “Nếu mày không chạy

về ngay, bố mày sẽ đem giấy nợ đến trước cửa công ty mày!!!!!”

Ta ho khan, quay đầu nhìn Nhậm Ma Vương vẫn yêu mị vô

cùng, đứng tựa vào cửa phòng tắm như cũ, lặng lẽ cười: “Tối nay, sợ là không

thể thực hiện nghĩa vụ sống chung rồi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.